Kết Hôn Ba Năm Không Trở Về Nhà, Quân Hôn Cũng Đến Ly
Chương 289: Cục Vàng Của Bệnh Viện
Thẩm mẫu từ chối dứt khoát, Khương Nịnh cũng kh cưỡng cầu.
Chỉ là lúc rời , Thẩm mẫu lôi kéo Thẩm Mặc dặn dò kh ít những việc cần chú ý, Thẩm Mặc sợ kh nhớ hết, còn tìm đại ca xin một quyển sổ, đem từng ều Thẩm mẫu nói ghi chép lại.
Thẩm mẫu là từng sinh nở, tuy rằng Khương Nịnh là bác sĩ, nhưng ở phương diện này, nghe Thẩm mẫu nhiều một chút chắc c kh sai.
Ra cửa, Thẩm Mặc đề nghị muốn đưa Khương Nịnh bệnh viện kiểm tra một chút.
Thẩm mẫu nghe th lập tức liền muốn thay quần áo theo, Thẩm phụ cũng muốn cùng, sau đó Thẩm Thiên Thiên và Thẩm Tự Minh cũng kh chịu rớt lại phía sau.
Đoàn tới Bệnh viện Quân y 615, Từ Cẩn đang ở đại sảnh bệnh viện, th cả nhà bọn họ vào còn tưởng rằng xảy ra chuyện gì.
Đặc biệt là Khương Nịnh còn được Thẩm Mặc dìu đỡ.
Khương Nịnh phát hiện Thẩm Mặc nghĩ t.h.a.i p.h.ụ quá yếu ớt, cô kh cho đỡ thì Thẩm phụ Thẩm mẫu liền ở một bên hùa theo.
Từ Cẩn th Khương Nịnh được dìu vào bệnh viện, cô lập tức hấp tấp vọt tới trước mặt: “Nịnh Nịnh, thế, kh thoải mái ở đâu?”
Khương Nịnh cười cười nói: “Kh chuyện lớn, chỉ là m.a.n.g t.h.a.i nên tới làm kiểm tra đơn giản thôi.”
“Mang thai? Này còn kh chuyện lớn !” Th âm Từ Cẩn đều cao vút lên.
“Nịnh Nịnh tới phòng khám trước , tớ gọi Viện trưởng bọn họ.”
Nói xong cô lại hấp tấp rời .
Khương Nịnh: “........”
Cô m.a.n.g t.h.a.i cái gì trứng vàng ? Như thế nào từng còn khẩn trương hơn cả cô, cái đang m.a.n.g t.h.a.i này.
Khương Nịnh tới phòng khám của , cô hiểu rõ thân thể của , tới bệnh viện làm kiểm tra là vì để Thẩm Mặc và Thẩm phụ Thẩm mẫu bọn họ yên tâm.
Kh bao lâu, Viện trưởng còn bác sĩ Lưu, bác sĩ Lữ bọn họ đều tới phòng khám của Khương Nịnh.
Bác sĩ Lưu và bác sĩ Lữ đều phòng khám riêng, trước kia nhiều vì Khương Nịnh mà tới khám, cô làm kh xuể nên bác sĩ Lưu và bác sĩ Lữ mới dọn đến phòng khám của cô hỗ trợ.
Hiện tại cô hiếm khi đến bệnh viện, đại đa số bệnh nhân đều phân cho bác sĩ Lưu và bác sĩ Lữ.
Viện trưởng Khổng đến nơi cầm theo một cái phong bì, đầu tiên là nôn nóng dò hỏi Khương Nịnh: “ hay kh nơi nào kh thoải mái? Ta bảo bác sĩ Từ sắp xếp cho cô kiểm tra toàn diện.”
Khương Nịnh cười nói: “ kh phản ứng t.h.a.i nghén.”
Nói xong, cô lại nói: “Viện trưởng, lời muốn nói với .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ket-hon-ba-nam-khong-tro-ve-nha-quan-hon-cung-den-ly/chuong-289-cuc-vang-cua-benh-vien.html.]
Cô lời còn chưa dứt, Viện trưởng Khổng bỗng nhiên đem phong bì trong tay nhét vào tay Khương Nịnh: “Đây là tiền lương tháng trước của cô, cô thể mang lương nghỉ phép đến khi sinh xong và ở cữ xong, nhưng ngàn vạn lần đừng nói muốn từ chức, lão già này tuổi lớn , chịu kh nổi kích thích đó đâu.”
Khương Nịnh xem bộ dáng sốt ruột của Viện trưởng Khổng chút dở khóc dở cười, cô cũng đâu câu nào đề cập muốn từ chức nha.
“Viện trưởng, muốn nói là hai tháng sau khi t.h.a.i ổn định, là thể trở về tiếp tục làm.”
Việc này cô đã nói với Thẩm Mặc, gặp Thẩm phụ Thẩm mẫu cô cũng nói qua, bọn họ tuy rằng lo lắng, nhưng đều biết năng lực của Khương Nịnh, cô kh nên là con chim hoàng yến bị nhốt trong lồng.
Thai phụ ba tháng đầu quan trọng nhất, chỉ cần qua giai đoạn quan trọng này, liền kh nguy hiểm như vậy.
Viện trưởng Khổng tuy rằng cao hứng Khương Nịnh kh từ chức, nhưng cũng kh muốn cô quá mức mệt nhọc.
Nếu là thân thể Khương Nịnh xảy ra vấn đề gì, đó là tổn thất lớn đối với bệnh viện.
Viện trưởng Khổng nói: “C việc ở bệnh viện cô kh cần lo lắng, khi nào bệnh viện quá tải ta lại th báo cô tới, thân thể của cô mới là chuyện quan trọng nhất.”
Khương Nịnh cãi kh lại Viện trưởng Khổng, cũng liền kh kiên trì.
Khương Nịnh nhận l một quyển sổ tay từ chỗ Thẩm Mặc, sau đó đưa cho Viện trưởng Khổng: “Đây là bút ký viết trong khoảng thời gian này, một ít liệu pháp Đ y viết kỹ càng tỉ mỉ, bác sĩ Lưu và bác sĩ Lữ đang hướng dẫn học sinh, đồ vật trong này hẳn là sẽ hữu dụng.”
Viện trưởng Khổng vừa mới nhận l quyển sổ Khương Nịnh đưa, liền cảm nhận được vài đạo tầm mắt nhiệt liệt rơi xuống tay .
Kỳ thật vẫn luôn một nghi hoặc, chỉ là chưa từng hỏi ra miệng.
Khương Nịnh đưa đồ vật, ngay cả Viện trưởng Khổng cũng kh kìm được xúc động mở ra xem.
Bên trong các loại phương pháp trị liệu do Khương Nịnh viết, những cái này Khương Nịnh cũng kh keo kiệt, là biết đến.
Nhưng càng làm cho kinh ngạc chính là còn phương t.h.u.ố.c của một ít chứng bệnh kỳ lạ, đây đều là những thứ bất truyền chi bí.
Lúc trước khi nghiên cứu Đ y, m chục năm trước Đ y bị chèn ép nghiêm trọng, kh ít liệu pháp Đ y cứ như vậy thất truyền, tiếc nuối vô cùng, lại kh biện pháp nào.
Chỉ thể tận một chút sức lực non nớt của chính để giữ được một mạch Đ y.
Ông nhịn kh được hỏi: “ nhiều coi những thứ học được là bí mật bất truyền, cô một chút cũng kh lo lắng sở học của bị truyền bá ra ngoài ?”
Khương Nịnh nói: “Đ y là sự truyền thừa, thể học được vài phần còn xem thiên phú, vô luận là Đ y hay Tây y, đều là trị bệnh cứu , nếu cứ lo lắng nhiều như vậy, Đ y muốn phát huy khả năng chỉ sợ sẽ càng khó khăn hơn.”
*
Viện trưởng Khổng cũng kh hẹp hòi sợ sở học của bị truyền bá, chỉ là đồ vật Khương Nịnh đưa quá trân quý, vẫn làm nhịn kh được phát ra nghi vấn như vậy.
Quả nhiên vẫn là già , còn kh bằng một trẻ tuổi suy nghĩ th thấu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.