Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Đại Lão Địa Phủ, Nữ Vương Huyền Học Vừa Ngọt Vừa Bá
Chương 15: Trị Ngọn Không Trị Gốc
Để tránh đêm dài lắm mộng, khi trở về Phong gia, Văn Thất lập tức khắc họa một Vãng Sinh Trận đơn giản trong phòng, để Phương Đình trong, định đưa cô xuống Địa Phủ.
Sát khí Phương Đình quá nặng, Vãng Sinh Chú bình thường vô dụng, nếu Văn Thất cũng chẳng phiền phức bày cái trận pháp làm gì.
Phương Đình trong trận, do dự nửa ngày mới mở miệng: "Văn Thiên sư, sợ làm liên lụy đến cô..."
" ." Văn Thất ngắt lời cô , " dám giúp cô thì nắm chắc sẽ liên lụy, cô đừng tự quyết định ."
"Xin ." Phương Đình vô cùng áy náy.
Văn Thất lắc đầu: "Bỏ , xuống Địa Phủ còn khối thứ cần cô sám hối, ở chỗ thì cần ."
Trận pháp khởi động, Phương Đình đưa .
Văn Thất tự kiểm điểm bản : "Làm quả nhiên thể lo chuyện bao đồng." chuyện giải quyết xong, thù lao chẳng vớt đồng nào, tâm mệt.
Cuộc sống khôi phục vẻ yên bình, nghiên cứu Văn Thất về Ngạ Quỷ Chú cũng chút đột phá mới. giải chú khác với đó, thêm hai khán giả đang mở to mắt xem – Phong lão gia t.ử và Phong Tiếu.
Hai ông cháu một bên còn căng thẳng hơn cả đương sự Phong Sách.
"Tiểu Thất , cháu nắm chắc ? Trực tiếp dùng lên Phong Sách thật sự vấn đề gì chứ?" Lão gia t.ử lo lắng : " ông tin cháu, mà nhiều thiên sư như đều hết hy vọng ..."
Văn Thất vỗ vỗ tay ông an ủi: "Ông nội yên tâm, cháu cũng thường!" Cô lén ghé tai lão gia tử, thần thần bí bí : "Lén cho ông , cháu thức tỉnh ký ức kiếp , kiếp cháu một đại thiên sư siêu cấp, kiểu ai sánh bằng !"
Phong lão gia t.ử sửng sốt, sắc mặt đổi mấy , đầu tiên nghi hoặc, đó trầm tư, cuối cùng lộ biểu cảm bừng tỉnh đại ngộ: "Thì thế!"
Văn Thất:? Thế mà cũng tin?
Phong lão gia t.ử cũng ghé gần, nhỏ: "Cháu yên tâm, ông tuyệt đối sẽ cho khác ."
Văn Thất khiếp sợ: "Ông cứ thế mà tin luôn ạ?"
Phong lão gia t.ử vỗ vỗ vai cô: "Chuyện đây ông từng , chỉ ngờ bên cạnh cũng ." Ông cảm thán, "Giao Phong Sách cho cháu, ông yên tâm."
Văn Thất bán tín bán nghi, thật giả ?
Hiệu quả phù văn dung hợp hơn bao nhiêu , một đạo đ.á.n.h xuống, hiệu quả tức thì.
Mặt quỷ nhanh chóng héo rút , trong nháy mắt tan biến, chú văn mặt Phong Sách cũng mờ thấy rõ bằng mắt thường, chỉ qua vài nhịp thở biến mất.
Phong lão gia t.ử và Phong Tiếu đều ngẩn , đó đồng loạt đỏ hoe mắt.
", khỏi !" Phong Tiếu la to gọi nhỏ, "Chị dâu cũng quá lợi hại !"
Phong Sách bình tĩnh lấy điện thoại , mở camera , ngẩn ngơ khuôn mặt quen thuộc xa lạ màn hình.
Văn Thất đối diện, trong mắt lóe lên một tia kinh diễm.
Gợi ý siêu phẩm: Bị Cướp Ruộng Đuổi Khỏi Nhà, Ta Dẫn Đệ Muội Phất Lên đang nhiều độc giả săn đón.
Mắt phượng thâm thúy, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng, tỷ lệ ngũ quan gần như hảo, tuấn cứ như bài nghiệp bà Nữ Oa .
Văn Thất đến nóng cả mặt, ánh mắt lệch rơi bàn tay đang giơ lên Phong Sách, thon dài như ngọc, khớp xương rõ ràng...
Phong lão gia t.ử bước lên vài bước, khéo chắn mất tầm mắt cô.
Văn Thất nháy mắt hồn, đưa tay xoa xoa khuôn mặt đang nóng lên, bình tĩnh bình tĩnh, chẳng qua chỉ một soái ca thôi mà, cũng từng thấy, trai đến mức độ thì đầu tiên gặp.
Hơn nữa, Văn Thất chút thất thần, khóe mắt Phong Sách còn một nốt ruồi lệ...
Cứu mạng! đàn ông cũng quá quyến rũ !
"Thật sự khỏi ?" Phong lão gia t.ử đưa tay sờ mặt Phong Sách, cháu trai cả một cái, bàn tay đang vươn lập tức cứng đờ.
Phong Tiếu cũng chen tới, trực tiếp khom lưng ghé sát xem: "Khỏi khỏi , chắc chắn khỏi ! Chú văn đều thấy nữa!"
Phong Sách nhíu mày, đẩy : "Khỏi , tính."
Văn Thất khẽ ho một tiếng: " khỏi ."
Phong Sách hề bất ngờ, cơ thể tự rõ, cảm giác âm lãnh quấn quanh tận xương tủy vẫn biến mất.
Phong lão gia t.ử lập tức lo lắng: "Chú văn đều biến mất , vẫn khỏi ?"
Văn Thất giải thích: "Trị ngọn trị gốc, phù văn chỉ thể tạm thời áp chế tác dụng Ngạ Quỷ Chú, thể trị tận gốc."
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/ket-hon-chop-nhoang-voi-dai-lao-dia-phu-nu-vuong-huyen-hoc-vua-ngot-vua-ba/chuong-15-tri-ngon-khong-tri-goc.html.]
"A." Phong Tiếu thất vọng kêu một tiếng: " bao giờ mới thể trị tận gốc ạ?"
Văn Thất hít sâu một , nghiêm túc : "Cho thêm chút thời gian."
Phong lão gia t.ử vội vàng an ủi: "Cháu cũng đừng áp lực quá, cứ từ từ, đều tin tưởng cháu."
Phong Sách cũng : " vội vàng một chốc một lát , vốn dĩ cũng trông mong thể trị tận gốc, bây giờ như thế cũng tệ."
Phong Tiếu chút ngại ngùng: "Em cũng ý giục chị, chị dâu cứ làm theo tiến độ , chị lợi hại như , chắc chắn thể chữa khỏi cho em..."
Phong Tiếu ngậm miệng cái trừng mắt ông nội và ánh mắt lạnh lùng cả.
Văn Thất một cái: "Yên tâm, sẽ quá lâu . Còn về hiện tại..." Cô về phía Phong Sách, "Nếu , thể khôi phục cuộc sống bình thường ."
Phong lão gia t.ử kích động một trận, về phía cháu trai cả nhà .
Phong Sách thần sắc lạnh nhạt gật đầu: "Cháu ."
Phong lão gia t.ử chút thất vọng, cũng khuyên nữa, phong bế hơn một năm, kiểu gì cũng giai đoạn quá độ mới , ông hiểu.
Ngày hôm , cả nhà tụ tập cùng ăn sáng.
Khác biệt ở chỗ, mỗi ngang qua mặt Phong Sách đều sẽ ngẩn một chút, đó lộ biểu cảm kinh ngạc vui mừng, ai ngoại lệ.
Văn Thất mà buồn .
Phong Sách cũng chút cạn lời, cảm giác như lúc mới trúng chú vây xem, chỉ điều tâm trạng giống lắm.
lúc , dì giúp việc trong nhà tới : "Bên ngoài một vị thiên sư tên Hàn Chân, tìm thiếu phu nhân và nhị thiếu gia."
Phong Tiếu nháy mắt hoảng hốt, theo bản năng về phía Văn Thất.
Văn Thất bình tĩnh: "Đưa đến phòng khách."
Dì giúp việc ngoài.
Phong Tiếu hỏi: " đến làm gì?"
Văn Thất: "Chắc tra chúng từng đến nơi chôn xương Phương Đình."
Phong Tiếu càng hoảng hơn: " làm bây giờ?"
" cứ kể chuyện gặp ma một ." Văn Thất hiển nhiên sớm tính toán xong, "Còn về thứ hai, cứ đưa xem thử, lúc thì lạc đường, tìm thấy chỗ."
Phong Tiếu hít sâu một , gật đầu : "Em ."
Văn Thất dậy: "Ông nội và Phong Sách cứ từ từ ăn, bọn cháu gặp khách một chút."
Phong lão gia t.ử cũng hỏi cụ thể, chỉ : " , cần giúp đỡ thì với ông."
Văn Thất lộ nụ : "Cảm ơn ông nội."
" cùng em." Phong Sách bỗng nhiên mở miệng.
Xem thêm: Nàng Thôn Nữ Bé Nhỏ Xuyên Không, Ác Bá Thợ Săn Lại Là Tướng Công Của Nàng (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Văn Thất chớp chớp mắt: " cần ..."
Phong Sách cô: "Em vợ ."
Văn Thất mạc danh đỏ mặt: "... thôi."
Phòng khách.
Hôm nay Hàn Chân đến một , xuống dâng bánh, thậm chí còn chu đáo hỏi nhiệt độ điều hòa phù hợp , khiến cho kẻ thô kệch như vô cùng quen.
Chẳng bao lâu , gặp đến.
Hàn Chân lên, cửa, liếc mắt một cái liền thấy Phong Sách xe lăn đầu, trực tiếp kinh ngạc đến nín thở.
Lúc khi Phong Sách trúng chú, Hàn Chân và sư phụ cũng từng đến cửa xem bệnh cho , kết quả đương nhiên tìm cách giải chú, lúc đó sư phụ còn khẳng định Phong Sách sống quá một năm.
bây giờ thì ? Chú văn mặt Phong Sách thế mà biến mất !
Chưa có bình luận nào cho chương này.