Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Đại Lão Địa Phủ, Nữ Vương Huyền Học Vừa Ngọt Vừa Bá

Chương 187: Tình Huống Khẩn Cấp (2)

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Đồ ăn ở quán quỷ quả thật ngon, quả nhiên nổi tiếng đều lý do.

Bữa tiệc đầu tiên Văn phòng Thiên sư Giải Ưu kéo dài đến tận đêm khuya mới kết thúc.

Minh Nhân, Ninh Quốc Siêu cùng với Thạch Minh Hoài đều say, mặt đỏ bừng, khóe mắt trĩu xuống, như thể thể ngủ bất cứ lúc nào.

Ba loạng choạng khoác vai khỏi quán, chỉ hận thể quỳ xuống kết bái ngay lập tức.

Ninh Trọng theo họ, buồn tức giận, buồn đầu tiên thấy chú như , tức giận Thạch Minh Hoài, làm trưởng bối , chiếm hời !

Phạm Hiểu Linh cũng dở dở , tửu phẩm Ninh Quốc Siêu cũng tệ, say cũng ồn ào, còn lời.

Tối hôm đó, Phong Sách cũng uống ít, sắc mặt hề đổi.

Văn Thất ghé sát ngửi thử, thật mùi rượu vẫn khá nồng. Cô , dò hỏi: “ say ?”

Phong Sách nhướng mày, “Em nghĩ ?”

Văn Thất trầm ngâm: “ , hoặc uống rượu đỏ mặt, hoặc tửu lượng quá , uống bia như uống nước?”

Phong Sách , “Tửu lượng quả thật hơn họ, cũng đến mức uống như nước. bình thường tiếp khách nhiều, luyện .”

Văn Thất càng kinh ngạc hơn, “Bình thường uống rượu ?” Phong Sách tuy thỉnh thoảng về muộn, bao giờ ngửi thấy mùi rượu .

Phong Sách gật đầu, “Phần lớn uống buổi trưa, đợi đến tối về nhà, mùi rượu tan gần hết, sợ em ngửi thấy sẽ thích.”

Văn Thất bao giờ nghĩ đến khả năng , chút quá chu đáo, thậm chí còn mang theo cảm giác cẩn thận. Cô thầm thở dài, hỏi: “Uống nhiều ?”

Phong Sách lắc đầu, “ nhiều, độ cồn sẽ cao hơn một chút. Ngoài mấy lão làng cũng ai dám chuốc rượu , chỉ làm cho lệ thôi.”

Văn Thất gật đầu, nghiêm túc : “Em ngại uống rượu, miễn quá chén. Dáng vẻ nào em cũng thích.”

Cô mới phát hiện, lẽ vì mối quan hệ bắt đầu thuận lợi cho lắm, Phong Sách hình như cũng giống cô, chút thiếu cảm giác an . Bình thường tuy , sẽ thể hiện ở một chi tiết dễ bỏ qua.

Văn Thất : “ thể chính mặt em, em cũng hy vọng thể hiểu hơn, thể thấy nhiều dáng vẻ khác hơn. cũng em cứ mãi thấy một mặt hảo chu đáo , đột nhiên một ngày nào đó phát hiện một khuyết điểm nào đó mà em thể chấp nhận chứ?”

“Hoặc một ngày nào đó em đối với mặt nhàm chán thẩm mỹ, thích nữa thì ?” Văn Thất một tiếng, “ Phong Sách, nên tự tin để em yêu mặt mới chứ!”

Phong Sách tự giễu , đáy mắt lộ vẻ suy tư, mãi đến bãi đỗ xe, mới : “ sợ dọa em.”

Văn Thất đang để ý điều gì, “Em thừa nhận lúc đầu em nhát gan, bây giờ khác .” Cô đối mặt với Phong Sách, nghiêm túc : “Em thấy, cũng cảm nhận tình cảm dành cho em, những tình cảm bây giờ đều biến thành dũng khí em.”

“Phong Sách, hiểu một điều. Lòng tin em đối với mối quan hệ , dũng khí để em đối mặt với con thật , tất cả, đều đến từ .”

Phong Sách cũng nghiêm túc cô, mấy giây , đột nhiên ôm ngực, khẽ , “Lời tỏ tình thật sức công phá, tim sắp nhảy ngoài .”

Dứt lời, đột nhiên một tay kéo Văn Thất, một tay mở cửa xe, trong lúc ngã ghế liền cúi đầu hôn xuống.

Liễu Nhiễm phía đầu , khỏi mỉm . Lúc Văn Thất và Phong Sách chuyện cũng cố ý hạ giọng, cô gần như bộ, trong lòng khỏi chút cảm khái.

Cô và Chu Húc Dương đến bước , lẽ thiếu chính sự thẳng thắn và dũng khí .

Ninh Quốc Siêu say thể về ký túc xá, bèn cùng Thạch Minh Hoài về, Thạch Minh Hoài say đặc biệt bám , bám lấy Minh Nhân buông, còn lẩm bẩm kết nghĩa!

Ninh Trọng và Minh Chuẩn bất đắc dĩ, chỉ thể đưa ba lên một chiếc xe, đưa hết về nơi họ ở.

Liễu Nhiễm và Phạm Hiểu Linh chung một xe về.

Còn chiếc xe thương vụ vẫn đỗ ở bãi đỗ xe, ai thèm quan tâm, làm phiền cặp đôi yêu , sẽ trời đ.á.n.h sét đ.á.n.h đó!

Một đêm chuyện gì xảy .

Sáng sớm hôm , Ninh Quốc Siêu và Minh Nhân lượt từ phòng Ninh Trọng và Thạch Minh Hoài , ánh mắt chạm đều lộ một nụ khổ.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/ket-hon-chop-nhoang-voi-dai-lao-dia-phu-nu-vuong-huyen-hoc-vua-ngot-vua-ba/chuong-187-tinh-huong-khan-cap-2.html.]

Hai một về Hiệp hội Thiên sư làm, một vội đến nhà thuê thu hồi ký ức giấy lớn, dậy còn sớm hơn cả uống rượu. Cảm giác đó, còn khó chịu nữa, mà sắp c.h.ế.t.

Minh Nhân vội đến nhà thuê, thu hồi hồn lực trong cơ thể giấy lớn, giường xem ký ức, mới xem một nửa sắc mặt đổi.

Vội vàng thả giấy nhỏ đến nhà Trần Vũ, từ khe cửa chui xem, làm gì còn ai nữa!

Minh Nhân vội gọi điện cho Văn Thất, cũng đang làm gì, điện thoại tự động ngắt máy cũng . sốt ruột gọi cho Hàn Chân tình hình, thông tin liên lạc. Dừng một chút, chỉ thể gọi cho Ninh Quốc Siêu.

Lúc Ninh Quốc Siêu nhận điện thoại, mới tắm rửa sạch sẽ từ ký túc xá , thấy điện thoại Minh Nhân chút nghi ngờ, “ ?”

ở Hiệp hội Thiên sư ?” Giọng Minh Nhân nghiêm trọng, “ việc tìm Hàn Chân.”

Ninh Quốc Siêu cũng chậm trễ, “ còn mấy phút nữa mới đến, cho liên lạc . ghi… Đợi ! Hàn Chân!” hét một tiếng, chỉ Hàn Chân, mà các ông bà hai bên khu chung cư đều qua.

Ninh Quốc Siêu cũng thời gian quan tâm nhiều như , chạy đến mặt Hàn Chân đưa điện thoại qua, “Minh Nhân tìm .”

Hàn Chân trong lòng “lộp bộp” một tiếng, cầm lấy điện thoại, tiện tay mở một đạo kết giới, “Minh Nhân?”

Minh Nhân nhanh chóng : “Nửa đêm hôm qua, từ mười hai giờ đến một giờ, Trần Vũ rời khỏi nhà nữa.” Trong mắt lóe lên một tia hối hận, “Hôm qua ở đó, , thể tra camera giám sát ?”

Ánh mắt Hàn Chân trầm xuống, “ .” cúp điện thoại, cùng lúc bước , kết giới tự động tan biến.

Ninh Quốc Siêu theo, nhịn hỏi: “Rốt cuộc xảy chuyện gì?”

Hàn Chân dừng , đầu đối mặt với , trả điện thoại lắc đầu, “ kiểm tra camera , tra hành tung Trần Vũ.”

Trong mắt Ninh Quốc Siêu lóe lên một tia kinh ngạc, “ đình chỉ chờ điều tra ? … chạy ?”

Hàn Chân gì, sải bước về phía hiệp hội, đồng thời gọi điện liên lạc với bộ phận giao thông hỗ trợ điều tra.

Ninh Quốc Siêu bất giác theo , cho đến khi Hàn Chân lên xe đóng cửa phát tiếng “bịch”, mới hồn.

Hàn Chân : “Lên xe, đến Cục Quản lý Giao thông xem camera.”

Ninh Quốc Siêu lên ghế phụ, đó thử dùng cách bói quẻ để hướng Trần Vũ, một cũng thành công.

“Đừng tốn công vô ích.” Hàn Chân mặt biểu cảm : “ khi chạy chắc chắn chuẩn , những phương pháp thông thường thể tìm thấy dấu vết . thể che giấu khí tức, thể biến mất khỏi trung, chỉ cần tàng hình thì chắc chắn sẽ xuất hiện trong camera.”

Ninh Quốc Siêu chán nản từ bỏ, “Tại chạy.”

Hàn Chân giải thích cho mối quan hệ giữa Trần Vũ và Hư Nghiệp, gọi điện cho Văn Thất, vẫn máy. khỏi nhíu mày, liên lạc ?

Thực tế, lúc Văn Thất ở dương gian. Tối qua cô Phong Sách đưa về đại điện sâu trong Địa Phủ, mây mưa cả một đêm.

lẽ những lời Văn Thất kích thích Phong Sách, chừa chút đường lui nào, cứ quấn lấy cô buông, thậm chí còn khiến cô cảm giác quấn quýt đến c.h.ế.t.

, thật sự đến mức đó đại ca! Chuyện vẫn chú trọng phát triển bền vững chứ!

Mãi cho đến khi Văn Thất nhạy cảm đến mức chạm run, Phong Sách mới đại phát từ bi tha cho cô.

khi hôn mê, trong miệng Văn Thất vẫn lẩm bẩm: “Cấm dục… ! Một tháng tới phép chạm em!”

Phong Sách cúi đầu hôn cô, “Ngủ ngon, đừng mớ.”

Văn Thất nhịn run lên, chìm giấc ngủ sâu.

Phong Sách nhân cơ hội dương gian, truyền một đạo hồn lực cơ thể Văn Thất và , về Địa Phủ.

bộ quá trình, đều nghĩ đến việc liếc điện thoại.

Và ngay khoảnh khắc bước cổng giới, điện thoại Văn Thất reo lên.

Phong Sách đầu chằm chằm điện thoại động đậy, cổng giới từ từ đóng , ngay khoảnh khắc cổng giới biến mất, trong hư truyền đến một tiếng “chậc” bất mãn, cổng giới theo tiếng mở .

Phong Sách bước , ngay giây phút điện thoại ngắt máy máy, giọng lạnh đến mức thể lạnh hơn, “Cô đang ngủ, chuyện gì thì với .”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...