Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Đại Lão Địa Phủ, Nữ Vương Huyền Học Vừa Ngọt Vừa Bá

Chương 240: Sự Cố Ngoài Ý Muốn

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Quả nhiên ngoài dự đoán Văn Thất.

Thanh Y hiện , đám trẻ con vốn đang du đãng liền kinh hoảng tụ tập một chỗ, mà đứa trẻ lớn hơn một chút thì chắn ở mặt bọn chúng, vẻ mặt hung dữ trừng mắt Thanh Y.

Tiểu Quỷ vội vàng tiến lên: "Các đừng sợ, đây tớ!"

thấy hai chữ "", đám trẻ con đầu tiên mờ mịt trong chốc lát, đó đều lộ thần sắc bi thương nhớ nhung. Chỉ đứa trẻ lớn một chút vẫn vẻ mặt đề phòng bọn họ.

Thanh Y nặn một chút nụ : "Đừng sợ, cô chỉ trò chuyện với các cháu."

Đứa trẻ lớn chớp chớp mắt, sự đề phòng nồng đậm bỗng nhiên biến mất một chút.

Thanh Y tưởng nụ chút tác dụng, nỗ lực một cái.

Đứa trẻ lớn "phụt" một tiếng : "Đừng nữa, giả quá."

Thanh Y và Tiểu Quỷ đều kinh ngạc: "Cháu chuyện!"

Đứa trẻ lớn nhún nhún vai: " a."

Tiểu Quỷ vẻ mặt lừa đau lòng quá: " nãy tớ hỏi , còn a a a a với tớ! thể lừa quỷ chứ!"

Đứa trẻ lớn cúi đầu nó: "Ai nhà ai, c.h.ế.t mau đầu thai, dạo lung tung cái gì."

Tiểu Quỷ tức giận đầu : "Cần quản!"

Đứa trẻ lớn hồ nghi đ.á.n.h giá nó: " miền Nam a? chạy cũng xa thật."

Tiểu Quỷ khiếp sợ: " tớ từ miền Nam tới? bói toán?"

Đứa trẻ lớn lắc đầu, bắt chước giọng điệu học nó: "Trẻ con Đông Bắc sẽ chuyện như thế ."

Tiểu Quỷ tức đến mặt đều xanh mét.

Thanh Y dở dở , an ủi vỗ vỗ đầu nó: "Cô xác thực vấn đề hỏi cháu, nếu thể, cô giúp các cháu."

Đứa trẻ lớn trầm mặc, đó nhạy bén về phía hướng Văn Thất đang , hỏi: "Các hồn sứ ?"

Thanh Y gật đầu, đồng thời kinh ngạc một địa phược linh như nó hiểu về thiên sư.

Đứa trẻ lớn nhếch môi, đáy mắt chút ý : "C.h.ế.t thời gian dài , cho dù chỉ sinh hoạt ở một chỗ, cũng thể hiểu ít thứ." xong nó trầm mặc một chút, giọng điệu nhạt : " thể giúp thì giúp bọn nó tìm , chấp niệm khi c.h.ế.t bọn nó chính về nhà."

Thanh Y gật đầu đồng ý, đó hỏi: " còn cháu?"

"Cháu?" Đứa trẻ lớn lắc đầu: "Đợi thành chấp niệm bọn nó , bao nhiêu năm nay thiên sư tới đây ít, một nào thể giúp bọn nó tìm ."

"Chủ nhân chắc chắn thể!" Tiểu Quỷ vẻ mặt kiêu ngạo hất cằm : "Chủ nhân tớ thiên sư lợi hại nhất!"

Đứa trẻ lớn nhún nhún vai, tranh biện.

Thanh Y hỏi: "Cháu tên gì?"

Đứa trẻ lớn hồi tưởng một chút mới : "Gọi cháu Đông Đông , đông trong mùa đông."

"Đông Đông..." Thanh Y bỗng nhiên hỏi: "Các cháu đồ vật gì thích ? Cô thể nhờ chủ nhân giúp đốt qua."

Đông Đông ngẩn , gặp qua nhiều thiên sư như , vẫn đầu tiên đốt đồ cho bọn nó.

đám em trai em gái tàn khuyết, mím môi : "Búp bê công chúa mặc váy đỏ, gấu đồ chơi, ô tô nhỏ thể lên dây cót, bờm tóc hoa vàng, váy công chúa màu xanh lam, kẹo hồ lô, ván trượt, máy chơi game, ngựa gỗ, bình sữa."

Đông Đông giơ tay chỉ còn gãi gãi đầu, quá ngại ngùng hỏi: " nhiều quá ?"

Thanh Y lắc đầu: " nhiều, cháu cái gì?"

Đông Đông đám em trai em gái tàn khuyết, thấp giọng : "Nếu thể, cháu một món vũ khí, đao kiếm hoặc gậy gộc đều . Cháu lớn nhất, cháu bảo vệ bọn nó."

Thanh Y thở dài trong lòng, những đứa trẻ thật sự quá khiến đau lòng. Cô đáp: "Cô sẽ chuyển lời sự thật cho chủ nhân, nhanh nhất tối mai thể đốt cho các cháu."

Đông Đông quỳ mặt đất dập đầu một cái: "Cảm ơn." Những đứa trẻ khác bắt chước làm theo, đứa quỳ thì quỳ, quỳ cũng chắp tay đối với Thanh Y bày tỏ cảm ơn.

Trong lòng Thanh Y chua xót thôi, giơ tay liền đỡ đám trẻ con dậy hết.

Đám trẻ con đại khái đầu tiên cảm nhận loại sức mạnh , từng đứa đều trừng mắt, đầy mặt kinh kỳ.

Trong lòng Thanh Y khẽ động, sức mạnh tăng lớn một chút, để mấy đứa nhỏ trực tiếp bay lên.

Đám trẻ con đầu tiên kinh hô một tiếng, cũng lộ thần sắc sợ hãi, thậm chí bắt đầu ngó xung quanh. Tuy rằng âm thanh, thể từ đôi mắt sáng lên bọn chúng cảm nhận sự vui vẻ bọn chúng.

Thanh Y cứ như nâng bọn chúng, nhẹ nhàng đung đưa qua trung, giống như xích đu, cũng giống như cái nôi, đứa bé trực tiếp cuộn xuống, nhắm mắt giả vờ trong lòng .

Tiểu Quỷ mà thèm, cũng nhảy lên giữa trung, theo cùng chơi xích đu.

Đông Đông một lát, bỗng nhiên : " nãy vì cháu giả ?"

Trong lòng Thanh Y khẽ động, lắc đầu : " , cảm thấy cô giả, tại còn buông xuống phòng ?"

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/ket-hon-chop-nhoang-voi-dai-lao-dia-phu-nu-vuong-huyen-hoc-vua-ngot-vua-ba/chuong-240-su-co-ngoai-y-muon.html.]

Đông Đông : " lớn ngay cả nụ cũng ngụy trang, sẽ lừa trẻ con. Những càng chân thành, mới càng cần đề phòng."

Thanh Y trầm mặc.

Mãi cho đến khi sắc trời tờ mờ sáng, Thanh Y mới dẫn Tiểu Quỷ trở về.

Văn Thất cũng ngốc nghếch vẫn luôn ở cửa sổ , cô sớm lên giường ngủ . Lúc Thanh Y và Tiểu Quỷ trở về cũng kinh động cô, thẳng về trong vòng tay.

Đợi mặt trời mọc lên, sắc trời đại lượng, Văn Thất tự nhiên tỉnh , Thanh Y mới nữa hiện , đem cuộc chuyện tối qua với Đông Đông, tỉ mỉ một .

Văn Thất gật đầu : " ."

Thu dọn xong xuống lầu, lầu còn yên yên tĩnh tĩnh, chỉ các dì giúp việc đang quét dọn vệ sinh.

Dì giúp việc thấy cô xuống sớm như cũng kinh ngạc, đón lên hỏi: "Phong phu nhân, tối qua ngài ngủ ngon ?"

Văn Thất sợ bà hiểu lầm, giải thích : " , đầu tiên cháu tới Đông Bắc, ngoài dạo sớm một chút."

Dì giúp việc yên tâm, đề cử: "Thế giới băng tuyết, sân trượt tuyết, mười dặm sương mù đều nơi đến , dạo phố thì thể đến trung tâm thương mại, một con phố bộ dài, đồ ăn đồ uống đồ chơi cái gì cũng ."

Văn Thất cảm ơn, ăn qua bữa sáng đơn giản liền mặc áo lông vũ và giày tuyết cửa, lên xe liền thẳng đến trung tâm thương mại. Đồ bọn trẻ cũng chỉ thể mua ở trung tâm thương mại.

dạo mãi đến giữa trưa, cuối cùng cũng mua đủ đồ đưa lên xe . Vốn dĩ định về Trương gia , kết quả Phong Tiếu gọi điện thoại cho cô, và Trương Trăn Nhan qua tìm cô cùng dạo.

Văn Thất liền tùy tiện tìm một quán cà phê, gọi một ly latte, uống đợi.

Bão tuyết qua, hôm nay ánh nắng đặc biệt , cô còn chọn một vị trí gần cửa sổ, mặc một chiếc áo len trắng ở đó, đến vài phút phơi đến buồn ngủ.

Văn Thất cũng cố gượng, trực tiếp bàn, tay che lên mắt ngủ. Tối qua cô xác thực ngủ lắm, nhân cơ hội ngủ bù.

Kết quả mới ngủ vài phút, Văn Thất vỗ tỉnh.

Mở mắt , nhân viên quán cà phê, cô ngơ ngác trong chốc lát: "Trong quán cho ngủ?"

Nhân viên phục vụ một cái, chỉ một cái bàn bên trong quán, hạ thấp giọng : "Vị tiên sinh bên , làm quen với ngài một chút."

Lông mày Văn Thất trực tiếp nhíu , chút phiền toái hỏi: " cho tiền boa ? tận tâm tận lực như , đang ngủ thấy?"

Nhân viên phục vụ đại khái cũng ngờ cô sẽ tức giận, sửng sốt một chút, giọng càng thấp hơn: "Tiểu thư cô thể một chút, vị tiên sinh trai, hơn nữa còn tiền."

Văn Thất trợn trắng mắt, giơ bàn tay đeo nhẫn lên: " kết hôn , OK?" tay cô đeo hai chiếc nhẫn, nhẫn ngón áp út dùng để mở giới môn, ngón giữa nhẫn kim cương đỏ Phong Sách đeo cho cô lúc cầu hôn.

Kim cương đỏ tì vết ánh mặt trời lấp lánh tỏa sáng, cho dù hiểu đá quý cũng giá trị xa xỉ.

Nhân viên phục vụ vội vàng xin rời .

Văn Thất cũng còn tâm trạng ngủ nữa, đây đều chuyện rách nát gì, quả nhiên khi cửa nên tự bói cho một quẻ. Cô cầm lấy áo lông vũ định , tới cửa một đàn ông cao lớn chặn .

"Cô gái." đàn ông : "Làm quen một chút , tên Kim Vạn, trung tâm thương mại bên cạnh chính nhà mở."

Văn Thất sắp tức , ngẩng đầu : " thấy hôm nay họa huyết quang, bình thường ngoài nhất khiêm tốn một chút, dễ đánh."

Trong mắt Kim Vạn lộ vẻ khinh thường: " thì mới mẻ thật đấy, lớn thế còn từng ai đánh, còn thật sự cảm nhận một chút."

Văn Thất hiểu rõ gật đầu, cô lùi một bước, eo xoay một cái đồng thời nhấc chân, một cú đá nghiêng trúng ngay cổ Kim Vạn. Giây tiếp theo, Kim Vạn liền bay ngoài, dọc đường loảng xoảng đụng ngã mấy cái bàn.

Văn Thất vô cùng ghét bỏ chậc một tiếng: "Chỉ dài dài não."

Gần như đồng thời, trong quán vang lên một mảnh tiếng kinh hô, ông chủ và nhân viên cùng chạy : "Đây làm ? đ.á.n.h ? Ai động thủ ?"

Văn Thất thoáng qua Kim Vạn, quỳ mặt đất ôm cổ ho khan, nhất thời nửa khắc đoán chừng dậy nổi. Cô hừ lạnh một tiếng, với ông chủ: " động thủ , tổn thất trong quán bồi thường theo giá. Ngoài tặng cho các vị khách đây kinh hãi mỗi một ly cà phê, tính quà xin ."

Ông chủ thoáng qua Kim Vạn, nhỏ giọng hỏi: " tên quấy rối cô, kết quả đá trúng tấm sắt ?"

Văn Thất : "Tổng kết thật chính xác."

Ông chủ vỗ tay một cái: " cái ngay! Thôi bỏ , cần bồi thường, ngoài gặp cái thứ cũng đủ bực ."

Nhân viên vội vàng kéo kéo cánh tay ông chủ: " đàn ông nhị thiếu gia Kim Mậu thương thành."

Ông chủ sắc mặt lập tức khó coi: "Bại hoại nhà tiền!" đó ông lo lắng về phía Văn Thất: "Nhân lúc dậy nổi cô mau , lát nữa sẽ cô bồi thường tiền xong liền ."

Đáy lòng Văn Thất chút chấn động: "Ông chủ ông cũng quá ." Cô lắc đầu : " , chuyện thể gây phiền phức cho ông chứ." Cô trực tiếp quét mã trả hai vạn tệ.

Ông chủ ngăn , gấp gáp : "Em gái cô đưa cũng quá nhiều ! Bàn ghế cả quán cũng tốn nhiều tiền như !"

"Còn tiền mời uống cà phê." Văn Thất : "Nếu còn thừa, coi như phí tổn thất tinh thần các ."

Bên xong, bên Kim Vạn cuối cùng lảo đảo lên, trừng đôi mắt sung huyết, giọng thô khàn giận dữ : " nó con điếm thúi mày dám đ.á.n.h tao? Tao nó g.i.ế.c c.h.ế.t mày!"

Sắc mặt Văn Thất lạnh lẽo, Thanh Y đột nhiên lao , trong nháy mắt tới mặt Kim Vạn, "bốp bốp bốp bốp" liên tiếp đ.á.n.h mười mấy cái tát.

Đừng Kim Vạn, xung quanh đều ngây ngẩn cả , đây tình huống gì?

Thanh Y tát xong liền về vòng tay, Kim Vạn đ.á.n.h ngơ ngác, lắc lư hai cái trực tiếp ngã mặt đất.

Văn Thất tiến lên hai bước, từ cao xuống : "Còn dám mồm miệng phun phân, liền nhét bồn cầu rửa cho sạch sẽ." Dừng một chút, cô : " cảm nhận một chút ?"


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...