Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Đại Lão Địa Phủ, Nữ Vương Huyền Học Vừa Ngọt Vừa Bá
Chương 245: Triệu Hồi Cưỡng Chế
Chơi ở Đông Bắc vài ngày, Văn Thất liền trở về Vân Hải.
, lúc thì mấy , lúc về chỉ một cô.
Phong Tiếu và Trương Trăn Nhan cùng tiễn cô sân bay.
Lúc chia tay, Phong Tiếu : "Chị dâu, qua Tết ông Táo em sẽ về."
Văn Thất xua tay, " ăn Tết ở bên cũng ai quản ." Cô ôm Trương Trăn Nhan một cái, "Chăm sóc sức khỏe cho nhé, năm gặp ."
Trương Trăn Nhan ôm , " năm gặp ."
Văn Thất chuyến bay sáng sớm, lúc hạ cánh còn đến buổi trưa. Phong Sách đến đón cô, hai ăn uống đơn giản một bữa về công ty.
công ty Văn Thất liền nhịn nhướng mày, nghi hoặc về phía Phong Sách.
Phong Sách khẽ , "Cuối năm công việc quá nhiều, tìm hai giúp việc."
Văn Thất mang vẻ mặt thể tưởng tượng nổi, " đùa chứ, thế chẳng trả hai phần lương ?"
Hai thang máy lên tầng cao nhất, cửa Văn Thất liền thấy hai thanh niên dáng thon dài, đang cùng Quan Trường Phong lật xem tài liệu, trao đổi nhỏ tiếng.
Thấy họ bước , ba đồng thời dừng động tác chào hỏi, "Phong tổng, phu nhân."
Xem thêm: Nhặt Mót Chốn Phế Thổ, Mập Mạp Gánh Còng Lưng Cả Nhà Bệnh Tật Tàn Phế (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Hai thanh niên, một mặc vest đen, thần sắc lạnh lùng nghiêm túc, một mặc vest trắng, mặt mang theo nụ như như , đôi mắt cong cong, chút nham hiểm.
mặc vest trắng : "Phu nhân buổi trưa lành, Tạ Tất An." chỉ mặc vest đen bên cạnh, "Đây Phạm Vô Cữu."
Văn Thất bừng tỉnh đại ngộ, hóa Hắc Bạch Vô Thường, Phong Sách thật bắt lính tráng! Cô mỉm , " cứ bận , cần để ý đến , dậy sớm quá, trong nghỉ ngơi một lát."
Phong Sách kéo vali cùng Văn Thất phòng nghỉ.
Tạ Tất An một cái, nhỏ giọng : "Các đoán xem khi nào Phong tổng mới ngoài?"
Phạm Vô Cữu lạnh lùng lên tiếng : "Ngay lập tức."
Quan Trường Phong lắc đầu, chắc chắn : "Nửa tiếng."
Tạ Tất An kinh ngạc, "Phong tổng thời gian ngắn ?"
Quan Trường Phong suýt nữa sặc nước bọt, cả khuôn mặt đều đỏ bừng, " cái gì thế! Ý Phong tổng mặc dù nhớ nhung phu nhân, cũng tuyệt đối sẽ làm chậm trễ công việc!"
Phạm Vô Cữu gật đầu tán thành.
Tạ Tất An "chậc" một tiếng: "Vô vị."
đầy mười phút, Phong Sách , cảnh cáo ba một cái, "Đừng tùy tiện bàn tán về đời sống riêng tư cấp lưng."
Một hai quỷ lập tức mắt mũi mũi tim, chuyên tâm làm việc.
Lúc Văn Thất từ phòng tắm vẫn cảm thấy tự nhiên, giường trằn trọc ngủ , rốt cuộc nhớ quan tâm đến tình hình gần đây văn phòng một chút.
Cô nhắn tin trong nhóm: Cả nhà ơi! Báo cáo tiến độ công việc chút !
Minh Nhân trả lời đầu tiên:?
Phía giống như copy paste , gửi một hàng dấu hỏi.
Phạm Hiểu Linh âm dương quái khí : Ây da, nhân khẩu mất tích trở về , ngài còn ngài một thành viên văn phòng chúng cơ đấy.
Liễu Nhiễm: Về Vân Hải ?
Văn Thất chút chột trả lời: chỉ về , mà còn mang đặc sản cho nữa! Tối nay tụ tập một chút nhé? mang bữa tiệc lớn đến văn phòng tìm !
Phạm Hiểu Linh gửi một biểu tượng cảm xúc kiêu ngạo, kèm theo chữ: Thế còn tạm .
chuyện phiếm xong, ba mới lượt về tình hình nghiệp vụ văn phòng mấy ngày nay. đơn hàng lớn, việc cho thuê pháp khí luôn cung đủ cầu, đó đồ ở phòng trưng bày tầng hai bán chạy nhất.
Dù cũng sắp Tết mà, đều thỉnh một món đồ trang trí về, để ở nhà tặng đều , còn các loại bùa chú cũng bán chạy. Ngoài , nghiệp vụ bói toán thực tập sinh cũng ngày càng thành thạo.
Tổng kết chính tiền lớn , tiền nhỏ dứt.
Văn Thất khá hài lòng, chỉ cần tiền kiếm .
Trò chuyện một lúc, cô ngáp một cái, cũng ngủ từ lúc nào. Mở mắt nữa, trời tối .
Văn Thất dậy tỉnh táo tinh thần, nhà vệ sinh dọn dẹp một chút, bộ quần áo đó để ở phòng nghỉ bên . Quần thể thao lót lông và giày bốt Martin, áo len cổ lọ và áo khoác .
thời gian, sắp sáu rưỡi , cô vội vàng ngoài, "Phong Sách, chúng ăn quán ..." ngẩng đầu, liền đối mắt với ba nam nữ mặc vest giày da đang đối diện Phong Sách.
Văn Thất khựng , theo bản năng lùi mỉm , "Xin , chú ý đang họp." Cô giơ tay lên, " tiếp tục ." xong, cô nhanh chóng lùi về phòng nghỉ.
cô quả thực nhận trong văn phòng , cô cảm nhận kỹ, còn tưởng ba thấy khi chứ! Ai đổi ! Đều tại Hắc Bạch Vô Thường ở văn phòng quá lâu, cả căn phòng đều tràn ngập âm khí!
Văn Thất ghế quý phi cuối giường, lướt điện thoại tìm đồ ăn ngoài, tụ tập thì ăn gì ngon nhỉ? Giờ ăn thịt nướng? Chậc, ở Đông Bắc ăn ngán , đồ nướng cũng ... lẩu?
Ừm... Bọn họ hình như từng cùng ăn lẩu.
Đợi Văn Thất đặt đồ ăn ngoài xong, bên ngoài cũng . Cô cửa mỉm với Phong Sách, "Tan làm ?"
Phong Sách gì, dậy , tựa bàn làm việc, dang tay với Văn Thất.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/ket-hon-chop-nhoang-voi-dai-lao-dia-phu-nu-vuong-huyen-hoc-vua-ngot-vua-ba/chuong-245-trieu-hoi-cuong-che.html.]
Văn Thất mím môi tới, ôm lấy , "Em hẹn với Hiểu Linh bọn họ , sẽ đến văn phòng cùng ăn cơm, cùng em nhé?"
Bàn tay Phong Sách ôm cô siết chặt , ", đợi thêm mười phút nữa, còn vài tài liệu xử lý một chút." nghiêng đầu hôn cô một cái, " bàn sữa và bánh ngọt, em ăn lót ."
Lúc hai đến văn phòng, đồ ăn ngoài cũng vặn giao đến. Ninh Trọng và Minh Chuẩn đang chuyển lên phòng họp lớn lầu, lẩu cho chín , còn mỗi một nồi, đồ đạc quả thực nhiều.
Văn Thất và Phong Sách qua giúp đỡ, hỏi: "Những khác ?"
Ninh Trọng : "Minh Hoài mua nước ngọt và bia . Chị Hiểu Linh vẫn qua, Nhân và chị Nhiễm đang tiếp khách, Tiểu Cửu đang học thuộc lòng."
Văn Thất lập tức dở dở , "Em mà quên gọi đồ uống."
Bốn đến phòng họp, bày từng nồi lẩu nhỏ và các món ăn lên bàn. Lúc chuẩn hòm hòm, Thạch Minh Hoài ôm hai thùng đồ uống trở về, phía còn theo Phạm Hiểu Linh.
Mấy chào hỏi xong, tiện tay liền châm lửa nồi lẩu nhỏ.
Phong Sách kéo kéo cà vạt, " lên lầu bộ quần áo."
Văn Thất theo cùng cửa, "Em xem chị Nhiễm và Minh Nhân còn bao lâu nữa."
Hai nắm tay đến cầu thang, một lên một xuống. Văn Thất đầu vẫy tay với , "Lát nữa gặp."
Phong Sách khẽ , "Lát nữa gặp."
Phòng tiếp khách lầu.
Văn Thất đến cửa liền dừng , yên lặng đợi hai giây, cửa phòng tiếp khách liền mở , một quý bà ăn mặc châu ngọc đầy .
Văn Thất mang nụ môi, gật đầu với quý bà, " thong thả."
Quý bà theo bản năng mỉm , đầu chào hỏi Liễu Nhiễm, "Liễu đại sư, nhé."
mặt Liễu Nhiễm mang theo nụ nhạt, "Nhớ kỹ lời ."
Xem thêm: Em Gái Song Sinh Của Nữ Phụ Độc Ác Trở Thành Đoàn Sủng Hào Môn (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Quý bà thần sắc trịnh trọng gật đầu, theo bản năng siết c.h.ặ.t t.a.y xách túi, liền .
Đợi xa một chút, Văn Thất mới hỏi: "Tình hình gì ?"
Liễu Nhiễm vẻ mặt bất đắc dĩ, " mua tình cổ, hạ cho chồng cô ."
Văn Thất chớp chớp mắt, "Ngoại tình ?"
Liễu Nhiễm "ừ" một tiếng, "Bên Minh Nhân vẫn xong ? chỉ một thương gia giàu mua tranh thôi ?"
"Mua tranh đến phòng trưng bày, phòng tiếp khách làm gì?" Văn Thất kỳ lạ .
Dứt lời, hai một cái, sắc mặt đồng loạt biến đổi, liền lao về phía phòng tiếp khách nơi Minh Nhân đang ở.
Cửa mở, bên trong lập tức truyền đến lực hút khổng lồ.
Tiếng kinh hô Liễu Nhiễm chỉ kịp vang lên một nửa, hồn thể rút , cuốn vòng xoáy.
"Chị Nhiễm!" Văn Thất tỏa ánh sáng vàng, dốc sức định cơ thể, giữa thần sắc mang theo sự kinh hãi.
Bên trong phòng tiếp khách xuất hiện một vòng xoáy màu đen, cơ thể Minh Nhân ngã sô pha, hồn thể cũng rút . đồ đạc xung quanh hảo tổn hao gì, rõ ràng vòng xoáy chỉ nhắm hồn thể.
Mà điểm khiến Văn Thất kinh hãi , cô phát hiện mà chút khống chế ly hồn. Lực hút vòng xoáy quá lớn! Cô sắp chống đỡ nổi nữa !
Cùng lúc đó, Phong Sách đang quần áo một nửa cảm thấy , trực tiếp mở Giới môn, xuất hiện phía Văn Thất. Ngay lúc giơ tay bắt lấy Văn Thất, hồn phách rút trong nháy mắt, chớp mắt cuốn vòng xoáy.
Vòng xoáy khi c.ắ.n nuốt hồn phách Văn Thất, giống như thành nhiệm vụ, đột ngột thu nhỏ , tiến tới biến mất thấy .
Ngay lúc vòng xoáy biến mất, đám Phạm Hiểu Linh và Tiểu Cửu gần như đồng thời chạy xuống, Liễu Nhiễm ngã cửa, và Văn Thất hôn mê trong vòng tay Phong Sách, sắc mặt mấy đều biến đổi.
"Xảy chuyện gì ?" Phạm Hiểu Linh hỏi: "Bọn họ thế?"
"Triệu hồi cưỡng chế." Phong Sách lạnh giọng : " ở Âm gian, cưỡng ép mang hồn phách Văn Thất , trong thời gian đó những xuất hiện gần đây, hồn phách họ cũng sẽ mang đến Âm gian." Trong lúc chuyện, giao cơ thể Văn Thất cho Phạm Hiểu Linh, "Chăm sóc cho cô ."
Phạm Hiểu Linh theo bản năng nhận lấy, " định làm gì?"
Phong Sách giơ tay liền mở Giới môn, đồng thời hồn phách ly thể, khí thế thuộc về Phong Đô Đại Đế cuồn cuộn tỏa , bước một bước Giới môn, "Đưa cô trở về."
Cho đến khi Giới môn đóng , đám Phạm Hiểu Linh mới hồn.
Ninh Trọng trừng đôi mắt to, lắp bắp : ", , áo bào!"
Thạch Minh Hoài nuốt nước bọt, " chỉ áo bào, còn mũ miện!"
Minh Chuẩn hai họ một cái, xác nhận hoa mắt xong, đột nhiên liền thả lỏng, "Đợi , Phong tổng chắc chắn thể đưa chị Thất bọn họ an trở về."
Phạm Hiểu Linh cúi đầu chằm chằm Văn Thất, "Em tìm một chồng tầm thường." Cảm thán xong, thần sắc cô đột nhiên trở nên nghiêm túc, " khi bọn họ trở về, nhất định bảo vệ cơ thể bọn họ."
Ba Minh Chuẩn cũng đều phản ứng , bất kể đối phương ai, mục đích tuyệt đối đơn giản chỉ rút hồn phách bọn họ , lỡ như cơ thể tổn hại, bọn họ cho dù trở về cũng thể sống nữa.
Sắc mặt Minh Chuẩn trầm xuống, " bố trí trận pháp phòng ngự, từ bây giờ trở , văn phòng cách tuyệt sự viếng thăm từ bên ngoài." xong, liền ngoài.
Tiểu Cửu hóa thành hình theo , " giúp ."
Đây đầu tiên Tiểu Cửu hóa thành hình kể từ khi đến văn phòng lâu như , chuyện vốn dĩ chuyện bọn họ tò mò nhất đây, hôm nay đột nhiên thấy cũng chỉ thêm một cái ai nấy làm việc .
Phạm Hiểu Linh sự giúp đỡ Ninh Trọng, đặt cơ thể Văn Thất và Phong Sách cạnh giường. Cô sờ sờ mặt Văn Thất, lẩm bẩm như cầu nguyện: "Nhất định bình an trở về."
Chưa có bình luận nào cho chương này.