Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Đại Lão Địa Phủ, Nữ Vương Huyền Học Vừa Ngọt Vừa Bá

Chương 280: Kết Cục Của Hư Nghiệp

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

khi rời , Văn Thất và Phong Sách về Âm gian một chuyến, chủ yếu để xử lý chuyện Hư Nghiệp.

Vốn dĩ họ định để Hư Nghiệp ở đó một thời gian, dù ai cũng sẽ kết cục , kể cả chính , quá trình chờ đợi con d.a.o đầu rơi xuống mới đau khổ nhất.

Văn Thất để Hư Nghiệp cảm nhận thêm nỗi đau .

Tuy nhiên, khi nghĩ , vẫn nên giải quyết sớm thì hơn, lỡ như trong chuyến họ xảy chuyện gì , sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng.

Gặp Hư Nghiệp, cảm giác Văn Thất khác, một cảm giác nhẹ nhõm từng .

Hư Nghiệp thấy cô thì phản ứng gì, khi ánh mắt chuyển sang Phong Sách thì sắc mặt đổi: “Ngươi rốt cuộc ai?”

Đến bây giờ mới phát hiện quá xem nhẹ Phong Sách, một bình thường danh nghĩa. Nghĩ kỹ , mấy kế hoạch thất bại trong gang tấc, đều bóng dáng Phong Sách.

Hơn nữa… Hư Nghiệp cẩn thận quan sát Phong Sách, càng càng thấy , khí thế và trang phục đều giống một hồn ma bình thường.

Phong Sách ánh mắt nhàn nhạt lướt qua , gì.

Văn Thất nhếch môi : “Đến bây giờ ngươi vẫn tại dựa Quỷ Đế mà vẫn thất bại, cũng thật đáng thương.”

Hư Nghiệp mím môi: “Phong Đô Đại Đế nhúng tay?” Rõ ràng Văn Thất Tây Phương Quỷ Đế đưa , bây giờ xuất hiện ở đây, chỉ thể kế hoạch Tây Phương Quỷ Đế thất bại, Văn Thất . thể xoay chuyển tình thế trong thời gian ngắn như , chỉ thể Phong Đô Đại Đế.

Văn Thất nhướng mày: “Cũng ngu ngốc .”

Hư Nghiệp: “Tây Phương Quỷ Đế… đày địa ngục ?”

Văn Thất giấu giếm: “ phong ấn trong khe nứt gian , nơi đó ngoài yên tĩnh thì chắc cũng , đưa ngươi đến bầu bạn với cô ?”

Hư Nghiệp lạnh một tiếng, cúi đầu gì nữa. Đại nghiệp cuối cùng cũng chỉ một giấc mộng, giãy giụa bao nhiêu năm, cuối cùng vẫn đổi gì.

lâu , Sở Giang Vương và Bình Đẳng Vương mới nhậm chức cùng đến, hai vị điện chủ xuất hiện hành lễ với Văn Thất và Phong Sách: “Đại Đế, Đế hậu.”

Hư Nghiệp ngẩn , đột ngột ngẩng đầu, lúc về phía Phong Sách, cả hồn phách đều run rẩy: “Đại Đế? Phong Đô Đại Đế?”

ai để ý đến , Văn Thất Sở Giang Vương, : “ về ngươi, Bát Quái Giản ngươi còn dùng qua một thời gian.”

Sở Giang Vương khiêm tốn : “ Đế hậu yêu thích.”

Văn Thất: “ mà, bây giờ dùng đến nữa, giao nó cho một thiên sư trẻ tuổi, một đứa trẻ thiên phú , sẽ làm ô danh Bát Quái Giản .”

Sở Giang Vương: “Mắt Đế hậu, đương nhiên tin tưởng.”

Hai ngừng chuyện, Phong Sách thản nhiên : “Tuyên án .”

.” Bình Đẳng Vương lấy một chiếc máy tính bảng, mở hệ thống Sinh T.ử Bộ, xem xét những việc lớn trong đời Hư Nghiệp, giọng điệu bình thản tuyên , đồng thời tuyên án thưởng phạt.

Liên tục mười mấy phút, phía còn thấy khen thưởng, phía một loạt trừng phạt, cuối cùng tính tổng , Hư Nghiệp chịu cực hình ở địa ngục một nghìn tám trăm năm. Nếu đến lúc đó còn sống, sẽ thả , uống canh Mạnh Bà đầu t.h.a.i súc sinh đạo, luân hồi mười kiếp mới thể tái sinh làm .

Hư Nghiệp phá lên : “ oan! thua oan! thể làm đối thủ Phong Đô Đại Đế, c.h.ế.t cũng vinh hạnh!”

Sắc mặt Phong Sách hề đổi, ai sẽ để ý đến tiếng gào thét một con kiến?

Văn Thất khinh bỉ một cái: “Đừng tự đề cao quá, nếu Tây Phương Quỷ Đế, ngươi cái thá gì? Sư ngươi cũng thể giải quyết ngươi!” đến đây, cô đột nhiên nhớ : “Hư Vô đạo trưởng nhờ nhắn với ngươi một câu, ngươi sư môn khai trừ, công lao ngươi để ở sư môn đây cũng xóa bỏ.”

“Ngươi hiểu chứ?” Văn Thất bụng giải thích: “Ý sự tồn tại ngươi, từ lúc bắt đầu xuất hiện đến khi ngươi c.h.ế.t, bất kỳ chuyện gì xảy trong thời gian đó đều liên quan gì đến Hư Vô đạo trưởng và sư môn lưng ông .”

Vẻ mặt Hư Nghiệp trống rỗng một lúc, đó lạnh: “Ai thèm.”

“Bình Đẳng Vương.” Văn Thất khách sáo : “Phiền ngài đưa , những gì cần xong .”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/ket-hon-chop-nhoang-voi-dai-lao-dia-phu-nu-vuong-huyen-hoc-vua-ngot-vua-ba/chuong-280-ket-cuc-cua-hu-nghiep.html.]

Bình Đẳng Vương chắp tay, giơ tay lên tóm lấy hồn phách Hư Nghiệp, đưa đến địa ngục.

“Chúng cũng nên .” Phong Sách thúc giục: “ về nghỉ ngơi thôi.”

Văn Thất ngoan ngoãn tiến lên nắm tay Phong Sách: “ thôi.” Cô vẫy tay với Sở Giang Vương, mở cửa giới, cùng Phong Sách bước qua.

Sở Giang Vương cung kính tiễn biệt.

Sáng sớm hôm , Văn Thất và Phong Sách với tâm trạng thoải mái lên đường.

Phong Sách lái xe, Văn Thất bên cạnh chỉ đường cho .

bộ hành trình ba tiếng, trưa đến thành phố A.” Văn Thất kéo bản đồ xem: “Đường thông suốt, ngày lễ khác…”

Lời còn xong, điện thoại reo. Văn Thất chớp mắt, cúp máy thẳng. Hai giây , điện thoại reo, tiếp tục cúp.

Phong Sách một tiếng: “Vẫn nên , sớm muộn gì cũng đối mặt.”

Văn Thất chằm chằm chiếc điện thoại reo lên, cuối cùng cũng lấy hết can đảm bắt máy, và tầm mà đưa xa một chút.

“Văn Thất!” Trong điện thoại truyền đến tiếng gầm Phạm Hiểu Linh: “ dám chạy?! Hợp xướng thì ! Thi cuối kỳ thì ?! nhất định du lịch bây giờ, nghiệp nữa ?!”

Văn Thất đưa gần một chút, phản bác: “Làm gì nghiêm trọng như , xin nghỉ .”

“Cái lý do xin nghỉ vớ vẩn gì !” Phạm Hiểu Linh vẫn đang gầm lên: “Mở rộng thị trường? mặt mũi mà ? còn thấy đỏ mặt đấy!”

Văn Thất hùng hồn: “ mặt mũi? qua chắc chắn sẽ đến thăm Hiệp hội Thiên sư địa phương, các tổ chức thiên sư nổi tiếng cũng sẽ đến. Trong lúc mở rộng nghiệp vụ cho thuê pháp khí cũng thể bàn chuyện hợp tác hoặc trao đổi về mô hình kinh doanh, đây mở rộng thị trường ?”

Phong Sách đầu , bịa cũng khá giống.

Phạm Hiểu Linh im lặng một giây, nghi ngờ: “Thật ?”

lừa làm gì.” Văn Thất thở dài: “Dù chúng cũng văn phòng mới mà, khai trương lâu như cũng nhận đơn hàng lớn nào, cứ thế mãi cũng cách, với tư cách cổ đông lớn đương nhiên tìm cách.”

Phạm Hiểu Linh im lặng lâu hơn.

Văn Thất ho nhẹ một tiếng: “Cái đó, việc gì thì cúp máy nhé, còn chỉ đường nữa.”

Phạm Hiểu Linh nổi giận: “ tin cái quỷ!”

Văn Thất coi như thấy, bình tĩnh cúp điện thoại, tiện tay chặn .

Phong Sách nhận xét: “Giống một tra nữ.”

Văn Thất năng điên khùng: “ đường bỏ trốn cùng tình mới tình cũ phát hiện, gọi điện truy hỏi cúp máy chặn thương tiếc.”

Phong Sách nhướng mày: “ tình mới?”

Văn Thất nghiêng đầu , cảm thán: “Nếu tình mới đều tiêu chuẩn , thể hiểu những mới nới cũ .”

Phong Sách: “Hờ.”

Văn Thất: “Khen đấy, hài lòng?”

Phong Sách tố cáo: “Em quả nhiên chỉ thích vẻ ngoài .”

Văn Thất vội vàng nghiêm túc, chân thành : “, em còn thích cả linh hồn nữa!”

Phong Sách: … Linh hồn chẳng lẽ hình dạng ?


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...