Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Đại Lão Địa Phủ, Nữ Vương Huyền Học Vừa Ngọt Vừa Bá

Chương 283: Có Chút Kích Thích

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Ác quỷ lập tức nghĩ đến kết cục hai tên đồng bọn đó, thực sự chỉ trong chớp mắt ăn sạch, nuốt chửng từng ngứa một, thật sự quá tàn bạo!

Ác quỷ sợ hãi run rẩy, vội vàng : “ tên Đồ Lãng, lúc c.h.ế.t ba mươi lăm tuổi, chính rơi từ chỗ xuống. Phần lớn quỷ chúng đều c.h.ế.t do rơi từ núi xuống, bao nhiêu năm nay đều . đầu t.h.a.i cam lòng, chúng đều ngã xuống , dựa cái gì mà khác qua an như ?”

mà nha!” Ác quỷ với khát vọng sống sót cực kỳ mãnh liệt : “Chúng cũng thực sự kéo , cùng lắm gần thổi chút gió cho họ thôi. núi gió lớn chuyện bình thường, họ vững cũng thể oán chúng .”

Văn Thất khẽ nhíu mày, thấp giọng : “Tiễn .”

Thanh Y dùng một cái Vãng Sinh Chú liền tịnh hóa ác quỷ đưa xuống Địa Phủ.

Phong Sách: “ , đợi đến trạm nghỉ, sẽ sắp xếp một chút.”

đầy hai mươi phút đến trạm nghỉ, đó một hang động hình thành tự nhiên, ánh sáng lắm, càng sâu trong hang thì ánh sáng càng tối. Phần lớn đều chen chúc ở phía hang, còn Văn Thất và Phong Sách thì kẻ sâu bên trong.

Cô gái ngất đó vẫn luôn chú ý đến Phong Sách, thấy trong hang, hình chìm bóng tối, cô do dự một chút cũng theo.

Chỉ đợi đến khi cô bước từng bước do dự, sợ hãi bên trong, cảnh tượng thấy đàn ông đang tựa phụ nữ nhắm mắt nghỉ ngơi.

Văn Thất đang nghịch điện thoại g.i.ế.c thời gian ngẩng đầu một cái: “ chuyện gì ?”

Cô gái gượng: “, chỉ lời cảm ơn một nữa.” Mới lạ! Thực xin phương thức liên lạc, xem thể phát triển thêm , bây giờ xem thể nào .

Văn Thất mỉm : “ gì, tài giỏi thì làm nhiều việc thôi. Đổi khác thì cũng sẽ cứu, cần để trong lòng .”

Cô gái gượng một tiếng, câu làm phiền vội vàng ngoài.

Văn Thất theo bóng lưng cô rời , khẽ hừ một tiếng lẩm bẩm: “Hiệu ứng cầu treo đấy cô gái , đừng thấy tim đập nhanh một chút tưởng rung động nha.”

đầy mười phút, giới môn mở , Phong Sách trở về cơ thể : “Âm qua đây , cần lo lắng.”

Văn Thất: “Những nơi thường xuyên xảy t.a.i n.ạ.n thế , vẫn nên đến tuần tra nhiều hơn.”

Phong Sách : “Nghĩ giống đấy, yên tâm, dặn dò kỹ , sẽ xảy chuyện như nữa.” giải thích: “Vì chỗ quanh năm đông , dương khí quá nặng, âm thích qua đây lắm, đến cũng vội vàng xử lý , sẽ dành thời gian tìm những con quỷ lẩn trốn, năm tháng tích tụ nên mới sinh vấn đề.”

Văn Thất lấy bình giữ nhiệt : “Uống chút nước , sắp tiếp tục xuất phát .”

nhanh, nhân viên an gọi tiếp tục lên đường.

Phong Sách: “ còn sợ như nữa ?”

Văn Thất “Ừm…” một tiếng: “Tâm trạng thả lỏng một chút thì cảm thấy cũng bình thường, đó đa phần tự dọa .” Cô cảm thán: “Chuyến uổng công đến, đường chúng gặp những trò chơi cao tương tự, em đều thể thử thách một chút.”

Cô bật : “ chừng đợi khi chúng về Vân Hải, chứng sợ độ cao em thể chữa khỏi .”

Phong Sách: “ đỉnh núi còn cầu kính, ?”

Văn Thất lập tức trở nên nghiêm túc: “ cách lớn quá , ngọn núi cao hơn hai ngàn mét đấy!” Cài dây an xong, Văn Thất giẫm lên bàn đạp bằng thép bên ngoài, nhịp tim bất giác bắt đầu tăng nhanh: “ căng thẳng, căng thẳng, làm !”

Thanh Y và Tiểu Quỷ về , Thao Thiết vẫn ở bên ngoài, cứ theo sát bên cạnh cô từng bước, vô cùng chu đáo.

Qua đoạn đường ván gỗ.

Khoảnh khắc bước lên đường ván gỗ, trái tim Văn Thất kỳ diệu rơi về chỗ cũ, cảm giác vô cùng vững tâm. Cô chớp chớp mắt, đầu : “Em cảm thấy gan con thực sự thể luyện , cầu kính cũng .”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/ket-hon-chop-nhoang-voi-dai-lao-dia-phu-nu-vuong-huyen-hoc-vua-ngot-vua-ba/chuong-283-co-chut-kich-thich.html.]

Phong Sách xoa đầu cô: “Cầu kính chỉ nguy hiểm thôi, an hơn cái nhiều, ngay cả dây an cũng cần buộc.”

Văn Thất gật đầu: “ thôi!”

Nửa đoạn đường xảy chuyện gì, khi Văn Thất trở núi, Thao Thiết cũng về Huyền Học Bí Điển. Chuyến ngoài cũng tính uổng công, cứ coi như bữa ăn ngon .

Phía lối cửa hàng và bàn ghế, Văn Thất và Phong Sách mua chút đồ ăn, nghỉ ngơi một lát. quá đông, đợi đến khi đồ ăn dọn lên thì mặt trời bắt đầu ngả về tây. Sợ kịp, Văn Thất ăn chút vội vàng.

“Chậm thôi, từ đây đến khách sạn leo thêm vài chục phút nữa tới.” Phong Sách đưa nước cho cô: “Đừng để nghẹn.”

Văn Thất uống xong nước, thở hắt một : “ còn cầu kính ?”

Phong Sách: “Chúng vội, hôm nay thì còn ngày mai.”

Văn Thất: “... Đột nhiên nhàn nhã thế , chút quen.”

Phong Sách: “ chơi thêm vài ngày quen thôi.”

Văn Thất đồng tình gật đầu: “ .”

Nghỉ ngơi một lát, hai thẳng đến khách sạn đỉnh núi. Từ khách sạn xuất phát ngắm bình minh đỉnh núi chỉ mất tới hai mươi phút, coi như gần .

Phong Sách đặt phòng giường đôi cỡ lớn hạng sang, môi trường khá , diện tích cũng , trong phòng điều khiển thông minh, khá nhàn hạ.

Tất nhiên, đây Văn Thất ít lướt mạng thấy chuyện ở khách sạn lén gì đó, cô phòng liền dùng hồn lực kiểm tra một lượt để đảm bảo an . Ngay đó, cô lấy bộ ga gối từ trong ba lô , bộ đồ dùng giường.

Phong Sách dở dở , rằng khi đến dặn dò mới bộ đồ dùng trong phòng , dù cô vui .

Cho đến khi Văn Thất lấy một chiếc khăn tắm nén từ trong túi khi tắm, Phong Sách mới dở dở : “Khăn tắm đồ mới, giặt sạch và khử trùng , thể yên tâm dùng, bao gồm cả áo choàng tắm và mũ trùm tóc, đều đồ mới.”

Văn Thất khựng : “Đồ trong phòng cũng ?”

Phong Sách bất đắc dĩ gật đầu.

Văn Thất trợn trắng mắt: “ sớm, hại em bận rộn nửa ngày.”

Tắm rửa ăn cơm xong, hai liền lên giường. Tất nhiên còn lâu mới đến giờ ngủ, vốn định xem một chương trình giải trí để thư giãn, đều giường , Phong Sách còn thể để cô làm chuyện khác ?

Vì bắt đầu sớm nên kết thúc cũng tương đối sớm. khi ngủ Văn Thất thoáng qua thời gian, qua mười một giờ, gần với giờ ngủ mà cô dự định, hảo!

Tất nhiên Phong Sách vẫn thỏa mãn, ngày mai còn dậy sớm, làm nữa cô sẽ giận mất.

Ngủ một giấc thật thoải mái, năm giờ sáng, hai thức dậy đ.á.n.h răng rửa mặt mặc quần áo.

“Mấy giờ mặt trời mọc ?” Văn Thất mơ màng hỏi, động đậy cho lắm.

Phong Sách: “Sáu giờ, xuống uống bát súp , bổ sung chút nhiệt lượng, buổi sáng đỉnh núi sẽ lạnh.”

Văn Thất “Ồ” một tiếng, bên mép giường nhúc nhích.

Phong Sách thở dài, đành qua đó giúp cô mặc quần áo, mang giày, đẩy cô nhà vệ sinh: “Bảo bối cố gắng nhanh một chút, thời gian còn nhiều nữa.”

Bảo bối? Văn Thất rùng một cái, lập tức tỉnh táo .

Phong Sách ít khi gọi cô như , cùng lắm gọi vợ, đột nhiên gọi một tiếng chút... kích thích.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...