Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Đại Lão Địa Phủ, Nữ Vương Huyền Học Vừa Ngọt Vừa Bá

Chương 38: Niềm Vui Bất Ngờ

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Ngay trong đêm, đội ngũ bác sĩ nhà họ Phong làm một cuộc kiểm tra tỉ mỉ cho Phong Sách, kết quả tự nhiên vấn đề gì.

Phong lão gia t.ử cao hứng chịu , chỉ giữ hai bác sĩ mấy ngày nay tiêm t.h.u.ố.c dinh dưỡng cho Phong Sách, những khác đều cho về hết.

Văn Thất chút mệt, thấy Phong Sách hết thảy bình thường liền về phòng ngủ, lúc Phong lão gia t.ử gọi : “Tiểu Thất , sáng mai đến thư phòng tầng ba tìm ông nhé.”

Văn Thất hiểu , cô quá buồn ngủ, cũng hỏi kỹ gật gật đầu liền về phòng, lơ lửng rửa mặt xong, Văn Thất ngã đầu liền ngủ.

Giấc Văn Thất ngủ đặc biệt say, cho dù trong lúc mơ màng bản năng điên cuồng nhắc nhở cô nguy hiểm, cô cũng thể mở mắt , chỉ mày tự giác nhíu .

“Còn nhạy bén...” Trong căn phòng trống trải vang lên một giọng .

Trong chốc lát, cảm giác áp bách liền biến mất.

Lông mày Văn Thất cũng giãn , chìm giấc ngủ sâu hơn.

Trong phòng Phong Sách, một bóng đột ngột xuất hiện bên giường, gần như liếc mắt một cái liền phát hiện linh hồn phân xảy vấn đề.

Ba hồn bảy vía ngược một cái cũng thiếu, từ đầu gối trở xuống, hồn phách chân chỉnh tề biến mất.

đàn ông búng tay một cái, từng luồng linh hồn lực liền cẳng chân Phong Sách, bổ sung đầy đủ phần khiếm khuyết .

đó phân sắp trở về, tàn tật quan trọng, dù cũng sắp c.h.ế.t . hiện tại, t.ử chú phân giải, còn một đống thời gian sống, đàn ông liền quá thể nhẫn nại việc vẫn luôn xe lăn, chút mất mặt.

Làm xong những việc , đàn ông giống như lúc đến, đột ngột biến mất.

sô pha cách đó xa, trai hộ lý bỗng nhiên bừng tỉnh, Phong Sách một cái, xác nhận việc gì liền mơ mơ màng màng nhắm mắt .

xảy một chuyện lớn cỡ nào.

Hơn chín giờ sáng hôm , Văn Thất thần thanh khí sảng rời giường, rửa mặt xong xuống lầu ăn bữa sáng kết hợp bữa trưa, đó mới tầng ba tìm ông cụ.

Cửa thư phòng đóng, Văn Thất bên trong một cái, Phong lão gia t.ử bàn làm việc, mặt đeo kính mắt, đang tập trung tinh thần sửa sang tài liệu.

Văn Thất gõ gõ cửa: “Ông nội.”

Phong lão gia t.ử đầu hiền từ: “Mau , vặn ông làm xong .”

Văn Thất : “Ông nội đang làm gì thế ạ?”

“Một ít thỏa thuận chuyển nhượng bất động sản và cổ phần tập đoàn.” Phong lão gia t.ử chỉ chỉ cái ghế đối diện: “ .”

Văn Thất động đậy, đùa: “Sẽ chuyển nhượng cho cháu chứ.”

ngờ, Phong lão gia t.ử mà thật sự gật đầu : “Chính cho cháu đấy.”

Lông mày Văn Thất nhíu : “Cháu , chúng một nhà, cháu cứu Phong Sách việc nên làm, cần thù lao.”

mặt Phong lão gia t.ử mang theo ý : “ nhà họ Phong, thể cổ phần tập đoàn Phong thị chứ?”

Văn Thất á khẩu trả lời , một lúc lâu mới xuống, : “Ông mà như , thì cháu thật sự nhận đấy.”

Phong lão gia t.ử khẽ hừ: “Ông sửa sang cả buổi sáng, cháu dám nhận, mau ký tên.”

Văn Thất cầm bút ký từng phần một, chỉ riêng bất động sản bảy tám bộ, còn mười phần trăm cổ phần Phong thị, giá trị thị trường bao nhiêu Văn Thất cũng dám nghĩ.

khi ký xong bộ, Văn Thất cảm thán: “Đột nhiên liền biến thành phú hào .”

Phong lão gia t.ử xua tay, hào khí : “Chỗ mới bao nhiêu, cháu cứ coi như tiền tiêu vặt.”

Văn Thất dở dở , dậy : “Cháu xem Phong Sách.”

ngoài, phía ông cụ vội vàng gọi: “Mang tài liệu chứ.”

Văn Thất đều sắp đến cửa , đầu : “Ông nội ông giúp cháu cất ạ.”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/ket-hon-chop-nhoang-voi-dai-lao-dia-phu-nu-vuong-huyen-hoc-vua-ngot-vua-ba/chuong-38-niem-vui-bat-ngo.html.]

Văn Thất , Phong lão gia t.ử lắc đầu bật : “Đứa nhỏ .”

Phong Sách sáng sớm tiêm t.h.u.ố.c dinh dưỡng, trai hộ lý tận chức tận trách ở cái ghế bên giường trông coi. Thấy Văn Thất , trai dậy chào hỏi.

Văn Thất : “ cứ làm việc , chỉ chút thôi.”

Sắc mặt Phong Sách hồng hào hơn tối qua ít, chỉ môi chút khô, qua vài phần tiều tụy.

Văn Thất cầm lấy cốc nước và tăm bông bên cạnh, kiên nhẫn bôi cho từng chút từng chút một làm ẩm môi, cho đến khi đôi môi đều trở nên ẩm ướt cô mới dừng .

Đặt Dưỡng Hồn Phù gối đầu Phong Sách, Văn Thất liền rời .

bộ quá trình, Văn Thất đều nhận sự đổi linh hồn Phong Sách, chỉ cảm giác khí tức hồn phách Phong Sách mạnh lên một chút. cô cũng chỉ cho khi nhổ bỏ Ngạ Quỷ Chú, hồn phách Phong Sách đang dần dần khôi phục, sẽ liên tưởng đến cái khác.

Thời gian Phong Sách hôn mê ngắn hơn nhiều so với dự đoán Văn Thất.

Chiều ngày hôm , ý thức Phong Sách cuối cùng cũng thoát khỏi sự trói buộc bóng tối, nữa cảm nhận ánh sáng. chậm rãi mở mắt , cảm nhận sự ấm áp lâu gặp, cảm giác âm lãnh quấn quanh hơn một năm đây biến mất.

Phong Sách loại cảm giác như trút gánh nặng.

trai hộ lý bên cạnh phát hiện tỉnh , vẻ mặt vui mừng khôn xiết xông khỏi cửa phòng thông báo cho những khác nhà họ Phong.

Đại khái đến một phút, Văn Thất , sải bước đến bên giường, quan tâm hỏi: “Cảm thấy thế nào?”

Ánh mắt Phong Sách chăm chú cô vài giây, mới cong môi : “ đói.”

Văn Thất rộ lên: “ ăn gì? Em với dì giúp việc.”

Phong Sách: “Cái gì cũng ăn ?”

Văn Thất nghĩ nghĩ: “Đồ quá kích thích hẳn đều , cũng ngủ quá lâu, mì sợi thế nào?”

Phong Sách định đồng ý, cửa liền truyền đến giọng bác sĩ: “Mì sợi thể, nấu mềm nhừ một chút, tiên để dày thích ứng , qua hai ngày nữa thể ăn uống bình thường .”

Văn Thất chủ động nhường chỗ, để bác sĩ kiểm tra cho Phong Sách.

Phong lão gia t.ử và Phong Tiếu cũng đều tới, cùng một chỗ với Văn Thất, quan thiết Phong Sách.

Bác sĩ đồng t.ử , nhịp tim , biểu cảm mặt vô cùng nghiêm túc, cuối cùng kiểm tra cẳng chân Phong Sách một chút.

Lúc chạm cẳng chân, Phong Sách rõ ràng sửng sốt.

Bác sĩ bỏ qua biểu cảm mặt , vội vàng hỏi: “ ? Chỗ nào thoải mái?”

Văn Thất cũng tiến lên một bước, đáy mắt lóe lên kim quang, quan sát Phong Sách.

Đáy mắt Phong Sách cảm xúc cuộn trào, giọng khàn khàn : “Chân, cảm giác .”

Tất cả đều ngẩn .

Văn Thất phản ứng nhanh nhất, : “Phương án phục hồi chức năng làm .”

Trong mắt Phong Sách cũng lộ ý .

Phong lão gia t.ử to tiếng, bép bép vỗ Phong Tiếu bên cạnh: “ lắm, ! Hai ngày nay xảy đều chuyện vui! Buổi tối chúng ăn một bữa thật ngon, chúc mừng một chút!”

Phong Tiếu vốn dĩ cũng đang , vỗ đến mức ho khan: “Ông nội dạo sức khỏe ông thật đấy, tay càng ngày càng khỏe!”

Phong lão gia t.ử lập tức vỗ càng mạnh hơn.

Bác sĩ và hộ lý cùng rời , Phong lão gia t.ử và Phong Tiếu ở chuyện một lát cũng , chỉ còn Văn Thất và Phong Sách.

Phong Sách hiện tại vẫn còn chút thể tin nổi, cảm nhận cẳng chân “mất mà tìm ”, : “Chân ác quỷ chú ảnh hưởng mới cảm giác ?”

Văn Thất thoáng: “Mặc kệ nó vì cái gì, dù hiện tại khỏi , phục hồi chức năng một thời gian nữa, thể lên .” Cô híp híp mắt, như : “Em hiện tại càng Phong Hoa thế nào .”

Nếu Phong Hoa thật sự quan hệ với Ngạ Quỷ Chú, thì hiện tại hẳn vô cùng thê thảm, sự phản phệ t.ử chú cũng dễ chịu như .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...