Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Khai Phá Cổ Mộ

Chương 104: Kỳ Lân Phù

Chương trước Chương sau

luống cuống che mặt, nhưng đã muộn, giáo sư Tưởng Vạn Lý rõ ràng đã nhận ra .

Ông ta cô gái vẫn đang chỉ tay về phía , lại sang , vẻ khó hiểu: “Các … quen nhau à?”

vội xua tay: “Hiểu lầm, hiểu lầm thôi! Chỉ là một cuộc hiểu lầm… đẹp mà thôi.”

Cô gái hừ nhẹ, rõ ràng kh tin lời .

Nghe th ồn ào, lão Giang cũng đẩy cửa bước đến. So với vẻ bối rối của , ánh mắt lại tràn đầy cảnh giác, câu đầu tiên liền hỏi: “Các lại ở trên chuyến tàu này?”

Chuyến này vốn là nhiệm vụ tuyệt mật. Cho dù đối phương là “Tự do C xã”, kh của Warner, nhưng cũng kh là sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Lẽ nào hành tung của chúng đã bị lộ, hay là bọn họ mục đích khác?

Tưởng Vạn Lý mỉm cười nhã nhặn, mau mắn mời lão Giang ngồi xuống giải thích:

Thì ra đây là ý của thủ lĩnh Kỳ Lân. Vốn dĩ vùng Đôn Hoàng vẫn luôn do C xã Tự do C xã bảo vệ, thêm vào đó Tưởng Vạn Lý cũng hết lời thỉnh cầu, nên thủ lĩnh mới tiết lộ thời gian, địa ểm, và chuyến tàu hôm nay cho phép hai bên cùng tiến về tiền tuyến.

Ông ta thành thật nói:

“Được cùng ‘Hắc Đao Kỳ Lân’ tác chiến, là vinh hạnh lớn nhất đời chúng .”

Nghe đến bốn chữ đó, những trẻ trong toa tàu lập tức sôi trào, ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía lão Giang Bởi “Kỳ Lân” b lâu nay chỉ tồn tại trong truyền thuyết!

Họ là những bảo vệ quốc bảo, bảo vệ văn hiến Trung Hoa là niềm tín ngưỡng của biết bao th niên.

Mà nay được tận mắt th, thể kh nhiệt huyết dâng trào?

Lúc này Hạ Lan Tuyết và Ngân Linh cũng đến, chỉ thiếu ban ban, chắc hẳn vì dặn nó “đừng lung tung”, nên nó coi đó là mệnh lệnh tuyệt đối.

Vẻ đẹp kiêu lạnh của Hạ Lan Tuyết cùng nét hồn nhiên đáng yêu của Linh Nhi khiến cả toa sáng rực, lão Giang ho nhẹ một tiếng, giới thiệu:

“Hạ Lan Tuyết, tứ ta cũng là một Hắc Đao Kỳ Lân. Còn đây là Linh Nhi, đồ đệ của tứ .”

Cả toa gần như nổ tung vì phấn khích. Kh chỉ gặp được một Kỳ Lân, mà còn cùng lúc th đến hai tuyệt sắc vô song như thế, ai mà chẳng ngưỡng mộ!

Đến lượt giới thiệu , Tưởng Vạn Lý bất chợt tr th vỏ d.a.o đen lộ ra nơi thắt lưng , kinh ngạc kêu lên:

“Lẽ nào… vị tiểu đệ này cũng là Hắc Đao Kỳ Lân trẻ tuổi nhất?”

Lão Giang vội xua tay: “Kh kh, chỉ là đồ đệ ta, hiện còn thuộc hàng Ngân Lân.”

“Thế còn con d.a.o kia?”

nh chóng rút d.a.o găm Trảm Thần ra giải thích: “Chỉ là vũ khí phòng thân thôi, kh Đao Đen .”

Tưởng Vạn Lý cười gượng, lau trán: “Ha ha, mắt ta kém quá, nhầm …”

Đúng lúc , cô gái trong bộ đồng phục học sinh bước lên, giọng lạnh lùng:

“Quả nhiên là tên bịp bợm, vừa lưu m vừa dẻo miệng, chẳng đáng tin chút nào.”

Tưởng Vạn Lý đỏ mặt, quát khẽ: “A Nguyệt, im ngay! Dù lớn hay nhỏ, bốn vị đây đều là tiền bối của em, lại ăn nói hỗn hào như vậy?”

Cô gái A Nguyệt, kho tay, hừ nhẹ: “Hừ, kh xứng.”

Kh chỉ Tưởng Vạn Lý, mà Hạ Lan Tuyết, Linh Nhi cũng đều ngơ ngác, chỉ lão Giang là cười híp mắt, rõ ràng chờ xem trò vui.

Mọi xung qu nhao nhao muốn biết rốt cuộc chuyện gì xảy ra. A Nguyệt nghiến răng nói:

“Hiểu lầm ư? Ta tận mắt th, tận thân cảm nhận sờ m.ô.n.g ta trên xe ện, còn sờ cả toa phụ nữ! Vô liêm sỉ cùng cực!”

Cả toa lập tức im phăng phắc, ánh mắt ai n trở nên… khó tả.

Hạ Lan Tuyết mím môi nhịn cười, Linh Nhi thì trừng mắt tóe lửa, hận kh thể xé xác tại chỗ. chỉ biết cúi đầu, chẳng thể nói ra chuyện lão Giang là hung thủ thật, đành ỉu xìu phân trần:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/khai-pha-co-mo/chuong-104-ky-lan-phu.html.]

“Khi đó là nhiệm vụ đặc biệt… vào tù mới được. Tình huống kh tiện nói rõ.”

A Nguyệt nhếch môi cười khẩy: “Nhiệm vụ đặc biệt là … sờ m.ô.n.g ta à?”

Tưởng Vạn Lý vội xua tay cắt lời, sợ cô càng nói càng quá, quay sang giới thiệu đội của :

Cô gái này tên Thượng Quan Lãm Nguyệt, sinh viên khoa Khảo cổ đại học Bắc Bình, thiên tư trác tuyệt, từng giúp Tự do C xã đoạt lại nhiều cổ vật khỏi tay bọn trộm mộ.

Còn thì mãi mà chẳng hiểu cô ta ngoài cái miệng độc thì gì đặc biệt. Bắt gặp ánh mắt , Lãm Nguyệt liền trừng lại, suýt nữa muốn phun lửa.

Bên cạnh Tưởng Vạn Lý là hai th niên cao lớn, một gọi Đại Vũ, một gọi Tiểu Vũ, đều đeo s.ú.n.g bên h, thân pháp vững vàng, bàn tay chai sạn rõ ràng là nhà binh.

“Đại Vũ và Tiểu Vũ là em song sinh,” Tưởng Vạn Lý nói, “ loại cảm ứng tâm linh đặc biệt, đánh cặp cực kỳ ăn ý.”

Ông còn cho biết, hai vốn xuất thân từ quân trường, cha là quân phiệt Bắc Bình, nếu kh lòng ái quốc, họ đã chẳng gia nhập C xã.

Còn thì lại bị thu hút bởi ngồi ở góc cuối toa một đàn trung niên áo dài trắng, quàng khăn cổ, tóc hai bên đã ểm bạc dù chỉ mới ba mươi tuổi.

Trong tay ta là một cây sáo ngọc đen, đầu ngón tay mảnh khảnh, khí chất trầm tĩnh đến lạ. Từ đầu đến giờ, dù nghe th d hiệu “Hắc Đao Kỳ Lân”, vẻ mặt vẫn kh hề d.a.o động.

vẻ như đó nhận ra ánh mắt , nên Tưởng Vạn Lý liền giới thiệu: “Vị này là quân sư của Tự do C xã, giang hồ gọi là Nhất Tiễn Mai. Tự do C thể tồn tại được đến ngày nay, hoàn toàn nhờ mưu lược của ngài . Nếu kh Mai , chúng đã sớm tan rã .”

Sau đó, Tưởng Vạn Lý lại lần lượt giới thiệu các thành viên khác là sinh viên, kẻ là quân nhân, nhưng ai n đều năng lực riêng.

Xem ra lần Đôn Hoàng này, Tưởng Vạn Lý đã đem toàn bộ lực lượng tinh nhuệ ra mặt. Ông ta hẳn cũng hiểu đây sẽ là một trận chiến sinh tử.

Cuối cùng, Tưởng Vạn Lý l từ trong n.g.ự.c ra nửa pho tượng đồng hình Kỳ Lân, toàn thân đen sẫm, bốn vuốt đạp mây, đưa cho lão Giang:

“Giang tiên sinh, đây là tín vật của chúng .”

Ngay khi th pho tượng, l mày lão Giang mới giãn ra. Ông cũng móc từ trong áo ra nửa pho tượng Kỳ Lân khác, hai nửa “cách” một tiếng khớp lại hoàn hảo, kh sai lệch dù chỉ nửa tấc.

Lão Giang mỉm cười: “Nếu đúng là do thủ lĩnh sắp xếp, vậy thì ta yên tâm .”

đứng bên cạnh tròn mắt thán phục thì ra đây chính là Mặc Kỳ Lân, tín vật để liên lạc giữa các đơn vị Kỳ Lân. Nó tương tự hổ phù trong thời cổ đại nửa ở tay hoàng đế, nửa ở tay tướng quân, chỉ khi hợp lại mới thể ều động binh mã.

Sau khi nhận tín vật, lão Giang ra hiệu cho Hạ Lan Tuyết và mọi cùng ngồi xuống.

nói với Tưởng Vạn Lý rằng pho tượng đất sét mà Bạch Băng liều mạng mang về, chúng đã giải được, thậm chí còn giải ra thêm vài pho tượng khác.

Tuy nhiên, kh hề tiết lộ chuyện tấm bản đồ kho báu, mà chỉ nói sơ:

“Chúng ta đã nắm chắc chín phần mười về kho báu ẩn sâu trong lòng Đôn Hoàng, lần này nhất định sẽ trước Warner một bước.”

“Và cũng sẽ phá vỡ cái ‘lời nguyền’ rằng mỗi nơi hồn ma đó đặt chân đến, đều bị cướp sạch kho báu.”

Dù biết cả toa tàu đều là phe , Tưởng Vạn Lý vẫn kh hỏi sâu thêm, chỉ khẽ run giọng:

“Vậy trong ngôi mộ đó… cất giữ văn minh Trung Hoa vô cùng trọng yếu?”

Lão Giang nheo mắt, vẻ mặt nghiêm nghị: “Giáo sư Tưởng, từng nghe đến Nhạc hòa thượng sáng lập Mạc Cao Cốc chứ? Còn Con đường Tơ Lụa kéo dài từ Trường An đến tận Tây Vực biết kh?”

“Đó… đó chẳng chỉ là truyền thuyết ?” Tưởng Vạn Lý bỗng bừng tỉnh, hai mắt sáng rực “Lẽ nào ý là…”

Đối diện ánh nóng rực của , lão Giang khẽ gật đầu: “Chính vì vậy, lần này Kỳ Lân chúng ta đã đặt cược cả tính mạng!”

Cả toa tàu lập tức tràn ngập khí thế, ai n đều nhiệt huyết sục sôi. Nhưng đúng lúc , cửa toa bất ngờ bật mở, khiến mọi giật nảy.

Tất cả đồng loạt đưa tay xuống thắt lưng, chuẩn bị rút vũ khí Kết quả chỉ th một gương mặt xấu xí ló ra, kèm theo tiếng hét vang như sấm:

“Ơ? Kh là tiểu thư ? cô lại ngồi cạnh thằng nhóc từng sờ m.ô.n.g cô thế này?”

“Hả… chẳng lẽ… chẳng lẽ đây là rể tương lai của chúng ta à?!”

Lời vừa dứt, lập tức bị một lực cực mạnh kéo giật ngược ra ngoài.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...