Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Khai Phá Cổ Mộ

Chương 115: Gió xuân không vượt qua Ngọc Môn Quan.

Chương trước Chương sau

Lúc đó mới nhận ra, thay vì nói đám xác khô này đang c giữ Thành Ma Quỷ, đúng hơn là lưng chúng quay về hướng Ngọc Môn Quan chính là đất đai bát ngát của ta!

Giáo sư Tưởng Vạn Lý cũng tr phức tạp nói: “Thời Đường một nhà thơ tên Vương Chi Hoán từng đến biên ải, chính là nơi Ngọc Môn Quan ngày nay. Ông th nỗi cô liêu của đại mạc, nghĩ tới các chiến sĩ nhà Hán trấn giữ biên ải, một câu thơ để đời ra đời: ‘Khương địch hà tu oán Dương liễu, xuân phong bất độ Ngọc Môn quan.’”

“Nhưng thật kh ngờ, qua m chục năm dạy học, ta lại hiểu sai ý . Hóa ra ‘x Gió Xuân’ trong thơ kh là gió xuân bình thường, mà chính là loại côn trùng đó…”

“Và thứ ngăn kh cho ‘Gió xuân ’ vượt qua Ngọc Môn Quan, chính là những tướng sĩ vạn năm của ta!”

Khi ‘xuân phong’ xâm nhập, họ đốt lên ngọn khói báo, liều mạng bảo vệ thành trì. Dù hy sinh, dù đầu m.á.u tan xương, dù chôn thân nơi đất khách, họ vẫn giữ bảo vệ muôn dân, ngày qua ngày, mùa qua mùa, năm này qua năm khác!

Nghe đến đây ứa nước mắt, lòng trào lên bao xúc cảm mãnh liệt. Khi bầy ‘gió xuân ’ x rút , đám xác khô cũng mất mục tiêu, đứng im như những tượng gỗ, kh nhúc nhích nữa.

Chúng l can đảm nhảy xuống đồi đất. Trên mặt đất nhiều con côn trùng bị dọa chết, giáo sư Tuởng Vạn Lý tiến đến l một con bằng nhíp, soi kỹ qua kính lúp.

Chút sau nói: “gió Xuân vẻ là một loài bọ giáp x đã tuyệt chủng từ ngàn xưa, lịch sử của nó xa như bọ thiêng Ai Cập; xưa kia các pharaoh dùng nguyên lý sinh sản của bọ thiêng để c giữ kim tự tháp. nghi ngờ xuân phong thể do con đường Tơ lụa mở ra mà được thương nhân Trung Á vô tình đem tới vùng Tây Vực; quê hương của chúng thể là Ai Cập cổ hoặc thậm chí La Mã cổ…”

Nghe Tưởng Vạn Lý nói, mọi nhau, kh dám tin thứ kinh khủng như vậy thật sự tồn tại.

Ông hít sâu nói tiếp: “Dù thế nào, khi tới Tây Vực, khí hậu sa mạc khiến loài này biến dị, dần dần thành thứ mà ta th ‘Gió xuân ’ bây giờ. Nơi nào chúng qua thì cỏ kh mọc, chim thú c.h.ế.t sạch; chúng hút cạn nước trong mọi sinh vật, như con lạc đà c.h.ế.t vừa .”

chợt nghĩ đến đám xác khô ở Thành Ma Quỷ bọn họ cũng bị xuân phong hút khô? bởi một duyên kỳ ngộ nào đó, họ trở thành những xác khô kh thể giải thích bằng khoa học. Xuân phong hút nước uống máu, còn xác khô chẳng còn nước để hút, nên mất ểm yếu duy nhất là sợ nước, chúng chỉ biết tấn c tiến lên. Họ c.h.ế.t bởi gió xuân nhưng lại trở thành thiên địch của xuân phong.

chăng đó chính là vòng nhân quả: nhân vì nhân, quả vì quả?

Lão Giang trầm giọng: “Cũng thể là một cao nhân nào đó đã chế tạo họ thành xác bất tử chôn ở đây, để hoàn thành nguyện vọng chưa xong; hoặc họ khi c.h.ế.t vẫn day dứt quê hương, thề dù chỉ còn một cũng giữ Ngọc Môn Quan.”

“Chí khí khiến họ thành ra như bây giờ: kh già kh chết.”

Nghe những lời này, chúng bỗng trào dâng nỗi xúc động m xác khô kỳ quái kia chợt kh còn quá đáng sợ nữa. Khi sống họ là ai? Là chồng của ai, là trẻ của nhà nào?

Ngân Linh sụt mũi: “Vậy họ sẽ c Thành Ma Quỷ mãi mãi ? Thật tội nghiệp.”

Gió Xuân kh thể vượt qua, vì hàng năm vào ngày 18/2 vẫn những chiến sĩ đứng đó đỡ đạn thay cả thiên hạ.

định an ủi Ngân Linh thì chưa kịp mở lời đã nuốt lại, chau mày chỉ tay run run về phía trước: “Các kìa!”

Hàng trăm xác khô ngoài thành đồng loạt “rắc rắc” quay cổ, xoay ngoặt 180 độ, cùng phát ra ánh mắt oán độc kinh , đồng loạt dán vào chúng .

Đầu chúng hướng về phía chúng , nhưng thân vẫn quay về phía bầy gió Xuân đang rút lui!

“Trời ơi, chúng kh định đến đây chứ!” Ngân Linhhá hốc miệng, sắc mặt tái mét.

Mọi việc đúng như cô đoán: đàn xác khô giữ tư thế quái dị là đầu ở trước thân ở sau, cứ thế xoắn vặn tiến về phía chúng , như những thân cây ô liu bị trồng ngược, trong gió cát lần từng bước tiến tới.

Lão Giang vỗ đùi: “Xong , lẽ chúng cũng coi chúng ta là kẻ xâm lược …”

“Mau làm bây giờ?” mọi đồng loạt về phía lão. nghiến răng, quyết đoán nói: “Lên đồi đất đã!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/khai-pha-co-mo/chuong-115-gio-xuan-khong-vuot-qua-ngoc-mon-quan.html.]

Mọi bắt đầu chạy lùi, hạ quyết tâm tìm cái đồi to nhất làm nơi ẩn náu. Nhưng đúng lúc , quân sư Nhất Tiễn Mai vốn chưa hé răng từ đầu đến giờ đột nhiên rút ra cây sáo ngọc đen, ung dung đứng lên một vách đá cao ba bốn mét.

Gió thổi tung áo trắng , sắc mặt Nhất Tiễn Mai tr chẳng hề sợ xác khô: “Muốn tháo nút, thắt nút tháo lẽ m ngàn năm trước, Vương Chi Hoán đã dạy chúng ta cách an ủi những xác khô …”

thổi lên một khúc nhạc u u buồn bã vô tận, âm ệu vừa như ệu “Lương Châu” thời Hán, lại giống giai ệu bắc biên “Bẻ liễu”.

Tiếng sáo ngân nga, như oán như mộng, như khóc như than. Âm vang văng vẳng kh dứt.

Trong tiếng sáo như th một cảnh: trên bức tường lạnh, binh lính mặc áo sắt run vì gió, dùng bàn tay đóng băng viết thư nhà lên mảnh gỗ. Đêm giá buốt nhưng trên mặt họ vẫn nụ cười ấm áp.

Bên kia biên ải là mẹ tóc bạc, là vợ son trẻ ngồi trên bậu cửa, ngày ngày chờ chồng con về. Ngày qua ngày, tháng qua tháng, xuân qua hạ, hạ qua thu, thu hết lại đến đ. Nhưng những con trai nhà Hán kia vĩnh viễn ở lại Đôn Hoàng, vì giữ mà kh thể trở về…

Chỉ còn tiếng sáo vi vu ngoài ải, nhắc qua đường: đã từng những dũng cảm c giữ Hoa Hạ, c giữ con đường Tơ Lụa.

Khương địch hà tu oán Dương liễu, xuân phong bất độ Ngọc Môn quan.

Trong tiếng sáo, chúng th trong mắt những xác khô dần dần mất oán độc, từng giọt chất lỏng đỏ kh thể gọi là nước mắt rơi ra từ hốc mắt trống rỗng của chúng.

chúng đứng im, bước chậm, lần lượt quay về vị trí cũ, lại chìm vào lớp cát mênh m.

kh biết họ còn c giữ trong gió cát bao nhiêu năm nữa; chỉ biết rằng đến ngày 18 tháng 2 năm sau, họ sẽ lại trỗi dậy! Năm này sang năm khác, c giữ muôn đời!

Cảnh này khiến nhớ đến lời thệ của Địa Tạng Vương Bồ Tát: “Địa ngục chưa trống, thề kh thành Phật.” Những bình thường kia cũng thế Gió xuân chưa hết, khí tiết lính vẫn còn! Khi nào gió xuân biến mất, họ mới thể siêu thoát, về với đất, luân hồi làm , lại được hưởng tình thân, tình bạn, tình yêu.

Cả bọn chúng vì kiệt sức nằm vật lên đồi, ngủ mất nửa ngày mới l lại sức. Đến lúc trời nắng gay gắt, chúng dắt lạc đà rời Thành. Ma Quỷ mãi mãi vừa vừa ngoảnh đầu lại, chẳng ai dám lâu.

Cả đoàn im lặng bước , ai n buồn bã.

Lúc đó Điêu gia gọi lại. Vì con lạc đà của Nguyệt Nguyệt bị ăn hết, mà cô kh thể bộ, Điêu gia bảo cùng cô cưỡi một con lạc đà để tiện bảo vệ. Ý đó thật kh hay, lập tức từ chối.

Chưa nói đến việc chẳng ưa Nguyệt Nguyệt chút nào, chỉ riêng nghĩ đến việc lại chứng kiến một lần nữa bầy côn trùng che kín trời đã đủ làm kinh sợ.

Điêu gia mỉm cười, quay ngón tay cái , ý nhắc rằng đừng quên: trước kia đã l vài bảo vật, nên an toàn của Thượng Quan Lãm Nguyệt nằm ở .

giả bộ ngớ ngẩn đáp lại: “Thế bố con ngồi với nhau hợp kh? Cha con đồng tâm, lợi hại gấp bội.”

Điêu gia tức tới chửi rủa, chỉ tay vào mũi : “Mày… mày… mày.”

Đại Vũ, Tiểu Vũ xung phong cùng Nguyệt Nguyệt cưỡi chung, nhưng bị cô từ chối. Cô quay sang Ngân Linh , Ngân Linh hồn nhiên hỏi: “Cô muốn cùng vừa vừa kêu ‘ái ôi ái ôi’ mãi à?”

Biết là cái địu tre của Ngân Linh nặng kinh khủng, thêm lên nữa lạc đà sẽ đuối sức. Cuối cùng Nguyệt Nguyệt đành ngồi chung với Hạ Lan Tuyết.

Lúc trở lại trạm hiệu pháo, đề nghị chờ chút; được lão Giang đồng ý, chôn xác tên thám hiểm gia gọi là George sơ sài và dựng một bia mộ:

‘Tưởng niệm, đã truy tìm Gió Xuân .’

ta cũng là báo hiệu giúp chúng tránh được thảm họa sa mạc. Đó là sự tôn kính mà , Lý Kinh Lam dành cho .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...