Khai Phá Cổ Mộ
Chương 129: Dấu vết của Hoa Nhĩ Na.
“ nào?”
Khi chúng vừa bước vào phạm vi thể th, Thẩm Tiểu Vũ phản ứng cực nh, kéo chốt nạp đạn cho khẩu s.ú.n.g b.ắ.n tỉa 98k, nạp một viên chĩa thẳng nòng s.ú.n.g đen ngòm về phía chúng .
Cả nhóm bên cũng lập tức rút s.ú.n.g ra, hai bên giương s.ú.n.g đối đầu, bầu kh khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Khi rõ nhau , Thẩm Tiểu Vũ mới thở phào, nhưng vẫn kh hạ súng.
Chúng cũng vậy.
Bởi vì cả hai bên đều từng bị lừa, đều sợ đối phương kh là thật. Lão Giang hét lên:
“ thật là Thẩm Tiểu Vũ hả?”
Thẩm Tiểu Vũ đáp lại: “ còn muốn hỏi là lão Giang c.h.ế.t tiệt đó kh đ!”
Lão Giang khẽ mỉm cười, hai tay giao nhau, ngón cái chỉ xuống đất, làm một dấu hiệu giang hồ:
“Rồng cuộn hổ phục giữa ngàn mộ núi.”
Thẩm Tiểu Vũ nghe xong liền bật dậy, đáp lại bằng cùng một động tác: “Một dòng thu thủy nằm trong Kỳ Lân.”
Đó là ám hiệu đặc biệt của tổ chức Kỳ Lân, thứ mà lũ “Lượng” (quái vật giả dạng ) kh thể bắt chước được.
Ám hiệu khớp nhau, hai bên cùng nở nụ cười, đồng loạt hạ súng. Chúng tiến lên đồi cát nơi Thẩm Tiểu Vũ đang ẩn nấp. Lão Giang vừa định hỏi tình hình thì Thẩm Tiểu Vũ đã mở miệng:
“ nước kh?”
Hạ Lan Tuyết lập tức ném sang hai túi nước: “Bắt l!”
Cô còn tiện tay ném cho hai trên đồi một già một trẻ mỗi một túi.
Thẩm Tiểu Vũ ôm l túi nước, ngửa cổ uống ừng ực, sau đó cười ha hả, dốc phần còn lại lên đầu, vừa gội vừa nói to: “Sảng khoái, thật sảng khoái!”
cảnh đó, lão Giang xót ruột mắng:
“Đó là nước tao tiết kiệm từng ngụm một, mày lại đem ra tắm hả, đồ phá của!”
nhân cơ hội thúc nhẹ khuỷu tay vào lão Giang, khẽ hỏi: “Còn hai trên đồi kia là ai?”
Lão Giang liếc về hướng đó, đáp đầy ẩn ý: “ còn nhớ cuộc họp trước khi xuất phát kh?”
lập tức hiểu ra: “Trời ạ! Vậy lão già đó chính là ‘Thần’ trong tổ chức Kỳ Lân ? Bảo ta mang theo lắm vũ khí như vậy…”
“ th cô gái bên cạnh chắc là đệ tử của ta hả? Lớn tuổi thế mà còn thích tuyển trò trẻ đẹp à?”
Lão Giang cau mày cảnh báo: “M chuyện đó đừng tò mò.”
bĩu môi, cố tình ngồi xuống cạnh Thẩm Tiểu Vũ để chọc tức lão. Lão Giang kh thèm để ý, kéo Thẩm Tiểu Vũ lại, hỏi dồn:
“Rốt cuộc đã gặp chuyện gì? suýt nữa c.h.ế.t khát giữa sa mạc vậy?”
Thẩm Tiểu Vũ nghỉ một lát kể lại đầu đuôi.
Thì ra, ta nhận lệnh của tổ chức Kỳ Lân, vòng từ hướng khác của Đôn Hoàng, bí mật thâm nhập vào vùng rìa sa mạc. Kh ngờ lại phát hiện ra dấu vết của Warner!
Lần này Warner đích thân dẫn đội, mang theo nhiều cao thủ.
Trong đội của ít nhất hơn chục thành viên của tổ chức “Bóng Ma” tất cả đều đội mũ cao bồi, mang s.ú.n.g lục, s.ú.n.g tiểu liên, và cả thuốc nổ. chỉ huy nhóm đó là một gã tên Dante.
Tổ chức Kỳ Lân từ lâu đã nắm được hồ sơ của Dante từng là sát thủ hạng ba trong bảng xếp hạng sát thủ châu Âu, tên thật là Johnson.
đến từ miền Tây nước Mỹ, cực kỳ giỏi sử dụng khẩu s.ú.n.g lục bằng vàng, tốc độ rút s.ú.n.g nh đến mức mọi tay cao bồi từng đấu s.ú.n.g với đều kh sống nổi đến ngày hôm sau.
Sau này, gia nhập “Bóng Ma”, một đến Iceland và Na Uy, g.i.ế.c c.h.ế.t hai đứng đầu bảng sát thủ thế giới, khiến cả giới ngầm khiếp sợ.
Từ đó, Johnson đổi tên thành Dante, để thể hiện rằng chính là “Chúa tể của địa ngục”.
Dante cực kỳ trung thành với Warner. Một nửa số tội ác đẫm m.á.u mà Warner gây ra đều do ra tay thực hiện.
Ngoài ra, trong đội của Warner còn hơn mười tên trộm mộ hàng đầu mà chiêu mộ từ khắp nơi ở Trung Quốc.
Đội ngũ của Warner còn mang theo một dẫn đường Tân Cương, một chuyên gia khảo cổ và một chuyên gia về động thực vật. Nghe xong, lão Giang cau mày, trầm ngâm kh nói gì.
Thẩm Tiểu Vũ lại như sực nhớ ra ều gì:
“Đúng , trong đội của họ còn một khác thường!”
“ đó toàn thân bọc kín trong áo choàng đen, mặt che bằng một lớp khăn đen, tr giống như một đạo sĩ. kh rõ lai lịch của , nhưng địa vị trong đội lại cao. M lần quyết định hướng , ngay cả Warner cũng nghe răm rắp. Bình thường hầu như kh nói gì, hoặc ngủ trên lưng lạc đà, hoặc trốn trong lều, giống hệt như một con quỷ sợ ánh sáng.”
Sau khi phát hiện dấu vết củaWarner, Thẩm Tiểu Vũ lập tức quyết định âm thầm bám theo.
Ba ngày ba đêm sau, họ theo chân Warner tiến vào “Sa mạc Vong Linh”, vượt qua nhiều khu vực nguy hiểm.
Cứ tưởng thể theo dõi đến cùng, ai ngờ lại bị tên đạo sĩ đó phát hiện. cố tình bày bẫy phục kích, nhưng Thẩm Tiểu Vũ đâu hạng xoàng lập tức rút lui về ểm cao, b.ắ.n tỉa tiêu diệt tay sai củaWarner.
“Nếu kh tên đạo sĩ đó, thể b.ắ.n c.h.ế.t Warner! Chỉ tiếc là quá tà môn, dù chúng trốn ở đâu, cũng phát hiện được ngay như thể thể bói toán mà biết trước vậy.”
Trận chiến kết thúc khi một cơn bão cát ập đến, khiến mọi thứ trở nên hỗn loạn. Điều kỳ dị là sau đó, máy bộ đàm của Thẩm Tiểu Vũ bỗng liên tục nhận được tín hiệu cầu cứu.
ta tưởng là chúng gặp nạn nên mới tìm, ai ngờ lại vô tình rơi vào ốc đảo quỷ dị này.
và lão Giang liếc nhau lúc đó, chúng cũng suýt bị tín hiệu lừa. Chính vì muốn cứu Thẩm Tiểu Vũ mà chúng đã bước chân vào vùng cấm địa này.
bất giác nhớ đến chuyện “quỷ kéo ”!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/khai-pha-co-mo/chuong-129-dau-vet-cua-hoa-nhi-na.html.]
Đội thám hiểm Trung–Mỹ kia đã lừa Thẩm Tiểu Vũ vào đây, còn chúng lại bị Thẩm Tiểu Vũ kéo vào, tạo thành một vòng lặp vô tận.
Nếu giờ tổ chức Kỳ Lân lại phái đến tìm chúng … thì e rằng… rùng , kh dám nghĩ tiếp.
Sau đó, Thẩm Tiểu Vũ kể thêm vài chuyện ly kỳ, những gì họ gặp trong làn sương trắng: một đoàn thám hiểm lạ liên tục lặp lại cảnh c.h.ế.t chóc, như một vòng luân hồi vô tận.
Nhiều lần định x ra cứu, nhưng đều bị “lão Phong” ngăn lại. Nói đến đây, Thẩm Tiểu Vũ đầy biết ơn về phía đỉnh đồi:
“Nếu kh lão Phong, chúng chắc cũng c.h.ế.t .”
Thì ra, lão đó tên là Phong Lão. , ánh mắt tràn đầy kính phục quả thật là cao thủ đích thực.
Kh ngờ, Warner cũng bị tín hiệu bộ đàm dẫn dụ vào đây. Hai đội đụng độ nhau, nổ ra một trận chiến ác liệt.
Đạn của Dante độc địa vô cùng, luôn b.ắ.n ra từ những hướng kh ai ngờ tới. Dù Thẩm Tiểu Vũ s.ú.n.g b.ắ.n tỉa vốn chiếm ưu thế tầm xa cũng chỉ thể cầm cự ngang sức với !
May mà và Quang Đầu kh bị thương nặng, còn phía Warner thì bỏ lại m xác chết.
Tuy nhiên, hai thành viên Kỳ Lân cùng họ đều đã hi sinh. Đệ tử của Quang Đầu bị Dante b.ắ.n vỡ cổ bằng khẩu s.ú.n.g lục vàng.
Khi đó, ta tưởng màn sương che c, chỉ ló đầu ra một chút ai ngờ “đoàng” một phát, cổ đã bị b.ắ.n thủng.
“Thi thể của họ ở ngay đó…” Quang Đầu giọng nghẹn lại, về phía sau dốc cát, nơi hai thân trẻ tuổi nằm yên lặng.
Một cổ bị phá nát, chắc chính là đệ tử của Quang Đầu.
Lão Giang nói nhỏ: “ ta tên Phi Đao, là môn sinh cuối cùng của Quang Đầu.”
Thẩm Tiểu Vũ và Quang Đầu vốn mang theo hai “Kim Lân”, ai ngờ vẫn kh tránh khỏi bi kịch. Nghe đến “Kim Lân”, rùng , chẳng lẽ lần tới sẽ đến lượt ?
hai t.h.i t.h.ể nằm dưới chân đồi, lão Giang vỗ vai , nói:
“Giờ thì hiểu lời nói chứ? Chúng ta thường chưa kịp chôn xác đồng đội, đã tiếp tục lao vào chiến trường tiếp theo đó chính là định mệnh của Kỳ Lân.”
nuốt khan, sang xác còn lại đôi mắt đó trợn tròn, khóe miệng lại như đang cười. Kỳ lạ hơn, vùng thái dương ta đỏ lòm như thể tự b.ắ.n vào đầu.
“ ta… tự sát ?” lùi lại một bước.
Sắc mặt Thẩm Tiểu Vũ thoáng hiện chút kiêng kỵ, nói ra một câu khiến tất cả bối rối:
“Đừng nghe tiếng chu.”
“Đừng nghe tiếng chu.”
nhắc lại lần nữa, mới giải thích: “Tiểu Thất là bị mê hoặc mà tự sát.”
và lão Giang nhau, cùng hỏi: “ nói tiếng chu là ?”
Thẩm Tiểu Vũ cảnh giác qu, hạ thấp giọng: “Tiếng chu còn đáng sợ hơn cả đoàn thám hiểm c.h.ế.t sống lại đó…”
đồng hồ, nói: “Mỗi sáng 5 giờ và tối 7 giờ, tiếng chu sẽ vang lên \ và mỗi lần như vậy, sẽ một chết.”
Sáng 5 giờ, tối 7 giờ hai thời khắc này gì đặc biệt chứ?
Khi còn đang cố hiểu, Thẩm Tiểu Vũ nói tiếp:
“Lúc đó Phong Lão đã nhắc chúng , tuyệt đối kh được rời khỏi đồi cát này!”
“Nhưng khi tiếng chu sắp vang lên, trong làn sương trắng lại xuất hiện vô số đôi mắt x biếc dày đặc, như từng viên ngọc lục bảo đang rình linh hồn sống.”
“Là ‘Lượng’.” và lão Giang đồng th nói ra. Thẩm Tiểu Vũ thoáng sững , hiểu ra:
“Hóa ra các cũng gặp chúng à?”
Chúng gật đầu. Lão Giang vội giục: “Vậy sau đó thì ? Mau nói tiếp !”
Thẩm Tiểu Vũ đáp:
“Nhờ e sợ lưỡi đao của Phong Lão mà đám ‘Lượng’ kh dám tới gần. Khi , Phong Lão đã dùng đao vẽ một vòng tròn qu đồi cát, bảo chúng ở trong đó gửi tín hiệu chờ cứu viện.”
Ban đầu khi những con Lượng bị đẩy lùi, Thẩm Tiểu Vũ còn nghĩ chẳng gì to tát, nhưng ngay sau đó trong làn sương dày bỗng vang lên một tiếng chu kỳ lạ. Tiếng chu như tiếng chu chùa buổi sớm, trầm ấm vang vọng khắp màn sương.
“ th Tiểu Thất như bị nhiễm tà, mắt vô hồn, nghiêng đầu nhón chân bước vào trong sương. Th nó sắp bước ra khỏi vòng tròn, vội x lên định kéo nó lại. Nhưng đúng lúc đó, bỗng mơ th một giấc mơ đẹp.”
“Mơ đẹp?” Hạ Lan Tuyết khe khẽ thốt lên.
Khuôn mặt Thẩm Tiểu Vũ ánh lên vẻ khát khao, dịu hẳn: “ th cô và lão Giang đến cứu , còn mang theo cả một túi táo đầy ắp. Các bảo , xá lợi đã tìm th, nhiệm vụ hoàn thành, chúng ta thể về nhà .”
Lúc Thẩm Tiểu Vũ chỉ muốn nắm l bàn tay giấc mơ đó cùng về Kỳ Lân, và Quang Đầu cũng bị mê hoặc tương tự họ như cùng rơi vào một ảo cảnh do giấc mơ dệt nên.
Quang Đầu th phụ nữ thời trẻ mà từng chia tay vì giang hồ, ôm : “A Hùng, ta luôn đợi nơi cũ!”
Trong khoảnh khắc , Thẩm Tiểu Vũ và Quang Đầu hối hả muốn níu giữ giấc mơ, vô tình sắp bước ra khỏi vòng tròn.
Đúng vào lúc nguy cấp, Phong Lão xuất chiêu; rút ra một đao một kiếm, ánh lạnh xẻ toang màn sương, tách rời ảo cảnh mà Thẩm Tiểu Vũ với Quang Đầu đang ở trong đó. Phong Lão mỗi tay cứu một , kéo họ về trở lại.
Chỉ Tiểu Thất chẳng được may mắn như vậy nó đã hoàn toàn mất tích trong sương, kh th tung tích. Vài phút sau, Thẩm Tiểu Vũ nghe một tiếng súng.
Phong Lão x vào sương tìm, cuối cùng chỉ mang về t.h.i t.h.ể của Tiểu Thất. Kh ai biết Tiểu Thất đã th gì, cũng kh hiểu vì nó lại tự sát, chỉ biết một ều: kh được tin tiếng chu, đừng bước vào màn sương…
Lời kể của Thẩm Tiểu Vũ làm gáy lạnh toát, như một con rắn vô hình cứ từ từ bò tới. kh biết chạy trốn về đâu!
sợ gặp lại những con Lượng háu hồn, cũng sợ bị tiếng chu đưa vào giấc mơ mê, vùng đất c.h.ế.t này là nơi g.i.ế.c mà kh để lại vết m.á.u kinh hoàng gấp m lần mọi bẫy cơ quan từng gặp ở Âm Khư. Nỗi sợ kh đến từ thị giác hay xúc giác, mà từ tận đáy tâm can.
Một cơn lạnh thấu xương lan từ tim ra khắp chi, ngay cả lão Giang cũng rùng . Lúc này như chợt nghĩ ra ều gì, hai tay chắp lại cúi sâu về phía đồi cát: “Phong lão, tiếp theo th thế nào?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.