Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Khai Phá Cổ Mộ

Chương 156: Kết quả tồi tệ nhất.

Chương trước Chương sau

Toàn bộ phong cách chạm khắc bỗng đổi hẳn, tảng ngọc bạch tinh khiết trước đây được tô ểm lộng lẫy bằng từng lớp bột vàng.

Hoá ra ngay lúc cô bé quỳ lạy, từ động Mạc Cao bỗng trào lên một tia quang Phật chói lọi vươn thẳng lên trời. Lạc hòa thượng bừng ngộ!

Hóa ra vị Bồ Tát mà mòn mỏi tìm kiếm chính là bản thân !

Ông nhẹ nhàng vuốt cây thiền trượng thất bảo trên tay, trong lòng chợt an nhiên đến lạ. Ông nhớ lại muôn vàn gian nan khi vượt sa mạc Vong Linh, nhớ những ều mắt th tai nghe suốt dọc mười sáu nước, nhớ những dân thoát khỏi khổ đau quy hướng thiện lành.

Từ tốn, ngồi xếp bằng, mỉm cười nhắm mắt. Ngày , Lạc hòa thượng viên tịch.

Kh ai dám tin rằng một huyền thoại đời đời lại kết thúc như vậy. Mọi quây qu thi hài chờ suốt ba ngày; sau ba ngày, mạch vẫn kh hề khởi động lại, để tránh phân huỷ, họ buộc tổ chức tang lễ cho .

Các quốc vương của mười sáu nước đều đến tham dự lễ hỏa táng, còn dân chúng dù kh tổ chức chung, nhà nào nhà n cũng treo một tấm vải lụa trắng trước cửa.

Nhưng ều kỳ lạ là, tại lễ hỏa táng trang nghiêm đó xảy ra một chuyện khiến ai n kinh ngạc.

Sau ngọn lửa dữ, Lạc. hoà thượng kh hóa thành một nắm tro tàn như thường. Toàn bộ xương cốt hoá kết lại thành một hạt xá lợi lưu ly rực rỡ đủ màu. Đúng như kinh Phật từng mô tả: nguyện đời sau, khi thành Bồ đề, thân như lưu ly, trong sáng nội ngoại, sạch kh tì vết.

Nhạc đã thành Phật, thật sự thành Phật. Hoặc nói cách khác, Nhạc vốn là hiện thân của Phật, đến trần gian là để phổ độ chúng sinh, giữ gìn hòa bình cho Tây Vực.

Xem xong câu chuyện, tất cả chúng đều há hốc mồm, kh dám tin Lạc Nhạc lại kỳ diệu đến vậy hơn cả tưởng tượng.

Như những phù êu mô tả, bắt đầu d.a.o động về lai lịch của : sức thần kỳ như vậy, xương cốt đốt ra xá lợi nhiều màu, lẽ thực là hóa thân thành Phật!

Tưởng Vạn Lý lầm bầm nói: “Trên con đường Tây Vực từng xuất hiện hai vị tăng làm kinh thiên động địa: vị trước là Huyền Trang l kinh ở Na-lan-đà, vị sau là Nhạc.”

Huyền Trang mang kinh Phật về Đại Đường, còn Nhạc kh chỉ truyền pháp khắp Tây Vực mà còn mang lại hòa bình được mong chờ b lâu!

Thành tựu của Nhạc rõ ràng vượt trội so với Huyền Trang, nhưng tên lại hiếm khi được ghi chép trong lịch sử như thể kh muốn cho hậu thế biết đến một thực thể kỳ diệu như vậy…

và lão Giang lại quan tâm đến một vấn đề khác: “Nếu phù êu đã hiện xá lợi lưu ly , thì xá lợi rốt cuộc nằm ở chỗ nào?”

Chúng lục soát khắp phòng mà kh tìm th nơi nào đặt xá lợi; thậm chí thể nói, ngoài những viên ngọc trên mái vòm, phòng máy này kh thứ gì quá giá trị.

Chẳng các vua chư hầu trước kia đã đem bảo vật quý báu nhất của nước chôn cùng trong Phật tháp ? Kh thể nào mỗi nước chỉ góp mỗi một chiếc bánh răng to được.

Cuối cùng mắt và lão Giang cùng dừng trên hệ thống bánh răng cơ khí kia. Lão Giang xoa cằm rậm rạp nói: “Nếu những cơ quan này ều khiển cả tòa tháp, thì chắc cái liên quan tới xá lợi.”

Trên sàn máy cơ khổng lồ, lướt qua tính sơ bộ đếm: chỉ cần các cần ều khiển bằng tay thôi cũng đã hơn mười cái, chưa kể đủ loại cơ chế ấn nặn khác.

Nếu thử từng cái một, bị ăn một loạt mũi tên hay kích hoạt bẫy nào đó, chẳng tất cả chúng ta sẽ xong đời ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/khai-pha-co-mo/chuong-156-ket-qua-toi-te-nhat.html.]

Hiện giờ chúng cũng kh thời gian ngồi dò từng chi tiết. Trong tháp Phật này, ngoài bọn chúng còn đám truy binh của Warner, thực lòng còn mong lũ côn trùng mà Ngân Linh hả ra sẽ cắn cho Warner đầy mụn, tốt nhất là g.i.ế.c c.h.ế.t ta bằng độc, như vậy mới mong thiên hạ thái bình.

Đúng là càng lo ều gì thì ều đó lại đến thật. Lúc này, th Ngân Linh đang ngồi bệt dưới đất, kh ngừng lắc chiếc chu nhỏ trong tay, miệng liên tục gọi tên “Lù Lù”.

Nhưng đến giờ chúng đã vào đây được khá lâu mà vẫn kh chút hồi âm nào từ bên ngoài. Kh một con trùng nào quay lại cả…

Ngân Linh bắt đầu sốt ruột, cô lắc chu càng lúc càng nh, hai tay kết ấn chụm miệng thành hình loa, lo lắng gọi lớn.

Cuối cùng, cô bật khóc nức nở, nước mắt trào ra kh cách nào ngăn được. vội chạy đến dỗ dành: “Đừng khóc nữa, chuyện gì thì chúng ta cùng nghĩ cách.”

Cả Ngân Linh run rẩy, gương mặt nhỏ n nhăn nhúm lại, vừa lau nước mắt vừa nghẹn ngào nói: “Lù lù… Lù lù c.h.ế.t hết … chúng kh về được nữa…”

Một luồng dự cảm kh lành lập tức lan khắp cả nhóm. Bàn tay đang kẹp ếu thuốc của lão Giang khẽ run lên: “Chẳng lẽ là do Lâm bà bà ra tay? Kh ngờ hơn mười năm kh gặp, độc thuật của bà ta lại càng lợi hại hơn.”

hỏi lão Giang, rốt cuộc đàn bà đó là ai mà đến cả trùng cổ của Ngân Linh cũng bị diệt sạch?

Lão Giang thở dài: “Các kh biết đ, Lâm bà bà là độc y vùng Vân Nam. Cả nhà bà ta đều truyền độc, thậm chí còn thể dùng chính cơ thể làm vật chứa độc. Điều này phần tương đồng với thuật cổ trùng ở Miêu Cương! Trước đây chiêu ‘Hoa tuyết ’ chính là do bà ta thi triển, ngay cả cao thủ tầm cỡ như lão Phong cũng từng trúng độc, đủ th này thể g.i.ế.c trong vô hình.”

“Đúng , ngoài ‘Hoa tuyết ’, Lâm bà bà còn một tuyệt chiêu khác gọi là ‘Hương trên đỉnh Tung’. Loại hương này kh chỉ thể lần theo hơi thở của sống mà còn là khắc tinh của trùng cổ Miêu Cương. Đám trùng của Linh Nhi chắc hẳn đã bị chiêu này tiêu diệt sạch.”

Lão Giang thở hắt ra, nói tiếp: “Nếu bà ta thật sự dùng ‘Hương trên đỉnh Tung’, thì mọi cẩn thận. Warner sẽ sớm lần ra tung tích của chúng ta đ!”

Lúc này, Thẩm Tiểu Vũ đảo mắt qu, thở dài: “Phiền toái , chỗ này quá trống trải, kh thể phục kích được.”

“Tất cả mọi nấp sau các cơ quan, tùy cơ ứng biến!”

Nói dứt lời, th Thẩm Tiểu Vũ một bước ra ngoài. còn tưởng định liều mạng đối đầu với Warner, hy sinh vì chúng , cảm động đến đỏ cả mắt.

bóng lưng kiên nghị, cô độc của , thầm thở dài cảm phục: “Tiểu Vũ, thật vĩ đại!”

Ai ngờ nghe vậy, Thẩm Tiểu Vũ quay phắt lại: “Xì, xì, đừng nói gở! Thầy trò hai còn chưa chết, nỡ bỏ mạng được. Đừng rủa nữa, còn muốn về ăn ba rổ táo nhỏ cơ mà.”

ngạc nhiên hỏi: “Vậy định làm gì?”

Thân Tiểu Vũ kh trả lời, chỉ thẳng đến cửa vào. th giấu một quả l.ự.u đ.ạ.n ngay chỗ đó, rút ra một sợi dây dẫn, cho chỉ cần ai vướng là sẽ nổ tung ngay.

lập tức hiểu ra thì ra chỉ đặt bẫy mìn thôi. Làm vậy vừa thể cảnh báo chúng biết, vừa khiến địch trả giá!

Nếu Lâm bà bà cầm hương mà đuổi đến, chẳng may giẫm trúng mìn, thì đúng là “lửa nở hoa” chẳng còn gì mãn nguyện hơn.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, bỗng vang lên tiếng bước chân mơ hồ. Quả nhiên, warner đã tìm được đến đây. Trong hỗn âm, nghe th một giọng lạnh lẽo vang lên: “Kỳ môn Cửu chuyển chính là ở đây!”

Giọng nói đó… hình như là của tên đạo sĩ áo đen.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...