Khát Vọng Đêm Xuân
Chương 262: Bảo lãnh
Phó Vân Xuyên mặt mày âm trầm, ánh mắt lạnh lẽo Phó Thành.
Toàn thân tỏa ra từng đợt lạnh lẽo.
Phó Thành khinh thường, quay bỏ .
Trần Vận Tĩnh họ, muốn nói gì đó, nhưng lại thôi, cũng theo.
Mọi lần lượt rời , trong nghĩa địa mưa phùn, chỉ còn lại hai họ.
Phó Vân Xuyên mặt Khương Ngâm: "Em kh cần đối đầu trực diện với ta."
Khương Ngâm: "Em chỉ kh ưa cái thái độ đó của ta."
"Ác giả ác báo." Vẻ mặt Phó Vân Xuyên dịu vài phần, đưa tay nhẹ nhàng xoa bụng cô: "Bây giờ quan trọng là em bé trong bụng."
Khương Ngâm kh nói gì nữa.
Cô biết, biết Phó Vân Xuyên và cha mối quan hệ kh tốt, nhưng dù họ cũng là cha con ruột thịt, dù mối quan hệ cha con tệ đến m cũng kh thể trở mặt thành thù.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Mọi chuyện đã đâu vào đ.
Khương Ngâm trở về biệt thự, chỉ cảm th thân tâm mệt mỏi, sau khi lên lầu tắm rửa, cô trở về phòng ngủ để nghỉ ngơi.
Phó Vân Xuyên th cô nghỉ ngơi, quay bước vào thư phòng.
Dì Trần gọi Phó Vân Xuyên lại: "Thưa chủ, phu nhân dặn tr chừng uống thuốc, bệnh cảm của vẫn chưa khỏi, tuyệt đối đừng để quá nặng."
ta lạnh nhạt dì Trần một cái, " tự chừng mực, dì cứ làm việc của dì ."
Nói xong, ta trực tiếp vào thư phòng, đóng cửa thư phòng lại.
Phó Vân Xuyên ở nhà này luôn là nói một là một, nói hai là hai.
Dì Trần cũng kh tiện nói gì nữa, chỉ thở dài, quay rời .
Bà vào bếp nấu một ít c gừng ít nhất cũng thể xua lạnh, hôm nay trời lại mưa, bệnh cảm của ta vẫn chưa khỏi.
Nếu lại bị cảm lạnh chắc c sẽ càng nặng hơn.
Phu nhân đã dặn dò kỹ lưỡng, nhất định chăm sóc tốt cho Phó Vân Xuyên, bà kh dám lơ là.
-
Trong thư phòng yên tĩnh, chỉ tiếng ngón tay gõ bàn phím.
đàn mặt mày bình tĩnh chằm chằm vào màn hình máy tính, trên đó nhiều nhóm dữ liệu chứng khoán đủ màu sắc.
Dì Trần bước vào màn hình máy tính, chỉ cảm th hoa mắt.
Phó Vân Xuyên nhíu mày bà: "Kh sự cho phép của , đừng tùy tiện vào thư phòng."
"Biết ."
Phó Vân Xuyên gần như luôn làm việc kh ngừng nghỉ.
Trong thư phòng, ta bận rộn cho đến tối.
Đến tối, tiếng mưa bên ngoài càng lớn hơn.
Phó Vân Xuyên bị tiếng mưa ồn ào bên ngoài thu hút sự chú ý, giơ cổ tay lên đồng hồ, đã hơn 6 giờ.
Khương Ngâm vẫn chưa ý định dậy.
ta đứng dậy, bước về phía phòng ngủ.
Khương Ngâm nằm trên giường, mặt mày th thản, hơi thở nhẹ nhàng, ngủ say sưa, ngon lành.
Trong mắt Phó Vân Xuyên thêm một tia dịu dàng, khóe môi mỏng kh tự chủ được nở một nụ cười.
ta bước đến, chu ện thoại của Khương Ngâm trên đầu giường lại reo lên.
Phó Vân Xuyên nhíu mày, bước đến, th là cuộc gọi của Chu Minh Đình.
ta trực tiếp cúp máy, kh ngờ, bên kia lại gọi đến một lần nữa.
Phó Vân Xuyên khẽ nheo mắt, cầm ện thoại ra ngoài nghe.
"Ngâm Ngâm, em..."
Bên kia mở miệng nói, nói được một nửa lại ngừng lại.
Phó Vân Xuyên cầm ện thoại đặt bên tai yên lặng, kh nói gì.
Nghe th bên kia kh nói gì nữa, ta khẽ cười một tiếng: " kh nói tiếp nữa?"
Chu Minh Đình nhíu mày hỏi, "Khương Ngâm đâu?"
"Cô mệt mỏi trong t.h.a.i kỳ, bây giờ đang nghỉ ngơi, kh tiện nghe ện thoại, nếu chuyện gì tìm cô , thể nói với , sẽ chuyển lời giúp ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/khat-vong-dem-xuan/chuong-262-bao-l.html.]
Chu Minh Đình: "Kh gì."
ta nói xong câu này liền trực tiếp cúp ện thoại.
Phó Vân Xuyên chằm chằm vào màn hình ện thoại bị cúp máy, ánh mắt trầm xuống.
Điện thoại bị khóa, ta kh biết mật khẩu ện thoại của Khương Ngâm là gì.
ta chỉ cảm th cuộc gọi này kỳ lạ.
Nghe giọng ệu ban đầu của ta dường như chuyện gì đó gấp gáp, nhưng khi nghe là ta, lại kh muốn nói nữa.
Phó Vân Xuyên mím môi.
Bước đến đặt ện thoại của cô trở lại trên tủ đầu giường.
ta bước ra ngoài lập tức gọi ện cho thư ký Trương.
" ều tra xem gần đây phu nhân và Chu Minh Đình đang làm gì?"
Thái độ của Khương Ngâm gần đây bất thường.
ta kh cho rằng con sẽ đột nhiên thay đổi tính cách, lẽ họ chuyện gì đó giấu ta.
ta cần biết.
"Vâng, biết ."
Hai phút sau khi cúp ện thoại.
Điện thoại của thư ký Trương lại gọi đến, lần này giọng ệu của ta gấp gáp.
"Tổng giám đốc Phó, cảnh sát gọi ện đến, Tang Hòa đã được bảo lãnh ."
Phó Vân Xuyên nhíu mày, tay cầm ện thoại siết chặt hơn vài phần, trong mắt như băng giá, giọng nói lạnh lùng hỏi: "Ai?"
"Thẩm Kính An."
Thẩm Kính An.
Phó Vân Xuyên nhếch môi mỉa mai.
Món nợ trước ta còn chưa tính, ta tự ý làm hộ chiếu cho Khương Ngâm ra nước ngoài, lên kế hoạch cho vụ t.a.i n.ạ.n xe hơi của ta.
"Sau khi ra ngoài thì đâu ?"
Thư ký Trương: "Cái này kh rõ, sẽ ều tra."
"Nhưng tổng giám đốc Phó, chúng ta kh thể kh đề phòng Thẩm Kính An." Thư ký Trương: " ta luôn đối đầu với chúng ta. Bây giờ ta đã thả Tang Hòa ra, chắc c là muốn nhắm vào , lần trước phá hoại hôn nhân của , đưa phu nhân ra nước ngoài, bây giờ lại chuộc cô ta ra, ai biết ta đang giở trò gì?"
Phó Vân Xuyên đã giao tất cả quyền lực trong tay.
Giao cho Phó Thành, trả lại cho nhà họ Phó.
Tin tức này đã được phát sóng ầm ĩ trên kênh tin tức tài chính từ lâu.
Tất cả mọi đều là th sang bắt quàng làm họ, rõ ràng lời ta nói đã kh còn ai nghe nữa.
"Cô ta muốn c.h.ế.t một cách triệt để, sẽ thành toàn cho cô ta."
Thư ký Trương mím môi: "Nhưng bên phu nhân giải thích một chút, để tránh họ gây khó dễ, ảnh hưởng đến tình cảm giữa hai ..."
Mặc dù trong lòng ta đã cảm th tình cảm giữa phu nhân và tổng giám đốc Phó đã tệ đến mức kh thể tệ hơn được nữa, thêm một chuyện nữa cũng kh .
Nhưng ít nhất đừng đổ thêm dầu vào lửa.
"Ừm." Phó Vân Xuyên cúp ện thoại.
ta vừa cúp ện thoại, Khương Ngâm đã thay một bộ đồ ra ngoài từ trong phòng.
"Em muốn ra ngoài à?"
Khương Ngâm th Phó Vân Xuyên đứng ở cửa, cô gật đầu: "Em một số việc cần ra ngoài."
Vừa nãy Chu Minh Đình gọi ện đến nói với cô rằng trai đã về nước ều trị, nhưng vì mệt mỏi bôn ba, bây giờ đang ở phòng cấp cứu của bệnh viện.
"Ngoài trời mưa to như vậy, đường trơn, em lại đang mang thai, em muốn đâu? đưa em ."
Khương Ngâm ta: " đưa chìa khóa xe cho em, em tự lái xe là được."
"Khương Ngâm." Phó Vân Xuyên cô: "Em ra ngoài như vậy kh yên tâm."
Khương Ngâm kh muốn nói nhiều với ta: "Vậy em tự gọi taxi."
Phó Vân Xuyên nhíu mày, cuối cùng vẫn đưa chìa khóa xe cho cô.
Cô vừa lái xe , Phó Vân Xuyên liền lái xe theo sau.
Kh theo dõi cô, chỉ là thực sự kh yên tâm để cô một .
Trời mưa đường trơn, trời lại tối , cô một nguy hiểm
Chưa có bình luận nào cho chương này.