Khát Vọng Đêm Xuân
Chương 296: Em có quan tâm không?
Phó Vân Xuyên Khương Ngâm.
Ánh mắt tràn đầy cảm xúc sâu sắc, khẽ mỉm cười với Khương Ngâm: "Sau này thư ký Trương nói gì với em, kh cần để ý, cũng kh cần chạy một chuyến."
biết Khương Ngâm kh muốn đến, nhưng thư ký Trương đã gọi, kh đến thì kh hay, nên mới đến xem.
Điều này kh nghĩa là cô thực sự muốn đến thăm .
Khương Ngâm nhíu mày: " bận gì vậy, bận c ty niêm yết của ?"
Cô kh muốn Phó Vân Xuyên kh nghỉ ngơi mà còn bận rộn cả chuyện nhà họ Khương.
"Một số chuyện riêng của ."
Cô im lặng Phó Vân Xuyên.
Kh biết nói gì, cũng kh tư cách để nói gì.
Mối quan hệ giữa hai họ bây giờ vốn đã khó xử.
Phó Vân Xuyên đã nói như vậy, Khương Ngâm cũng chỉ thể im lặng.
Th Khương Ngâm im lặng.
đàn khẽ mỉm cười: "Đói bụng kh? muốn ăn cơm kh?"
Khương Ngâm lắc đầu.
Nhíu mày Phó Vân Xuyên: " mới là nên nghỉ ngơi và ăn cơm."
Phó Vân Xuyên nói: "Em biết lý do mà, tại kh ngủ ngon."
Giọng nhẹ, nhưng lại nặng nề đập vào trái tim Khương Ngâm.
Trái tim Khương Ngâm thắt lại m phần, cô dời ánh mắt kh nữa.
Cô hít một hơi thật sâu: "Vậy, muốn em làm gì?"
Phó Vân Xuyên lắc đầu: " kh muốn ép em, em cũng kh cần miễn cưỡng."
Khương Ngâm chỉ cảm th n.g.ự.c nặng trĩu.
" kh cần mạng, thực ra cũng kh liên quan đến em." Khương Ngâm chằm chằm Phó Vân Xuyên: "Nhưng chúng ta là vợ chồng, em cần biết, bị bệnh gì."
Điều này liên quan đến việc họ thể ly hôn hay kh.
"Các đến văn phòng, bác sĩ đã nói gì với ?"
Phó Vân Xuyên môi mỏng khẽ động.
Đang chuẩn bị nói gì đó
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/khat-vong-dem-xuan/chuong-296-em-co-quan-tam-khong.html.]
Điện thoại reo lên.
Phó Vân Xuyên nhấc ện thoại trước mặt Khương Ngâm.
ừ m tiếng: " biết ."
Điện thoại cúp, Phó Vân Xuyên Khương Ngâm nói: "Lát nữa c tác một chuyến, nộp một tài liệu."
" đưa em về trước."
kh hỏi Khương Ngâm gì cả, mà trực tiếp quyết định thay cô.
Khương Ngâm lòng thắt lại: " đã như thế này , còn muốn ra ngoài ?"
Phó Vân Xuyên cười, an ủi cô: "Bác sĩ đều nói kh , em còn lo lắng cho ?"
lẽ thực sự đã c.h.ế.t.
Khương Ngâm chắc sẽ kh đau lòng.
Cô đã sớm muốn tự do .
đàn nói xong, liền bước ra ngoài.
Vừa được hai bước, chân loạng choạng hai cái.
Khương Ngâm lòng chùng xuống, theo bản năng đưa tay đỡ .
Tay nắm l cánh tay .
Nhiệt độ trên cánh tay đàn nóng bỏng, từng lớp từng lớp lan tỏa, nóng đến mức khiến ta giật .
" trong tình trạng này còn c tác ?"
Khương Ngâm ngẩng đầu : "Sợ là ra ngoài sẽ ngất xỉu giữa đường."
Phó Vân Xuyên môi mỏng mím chặt, ánh mắt chăm chú bàn tay Khương Ngâm đang đỡ , cười khổ: "Sớm biết bệnh tật thể nhận được sự thương xót và vài lời quan tâm của em, đã sớm nên bị bệnh."
Khương Ngâm nhíu mày.
Cảm th đàn này vấn đề gì kh.
Hai đứng gần nhau, gần đến mức thể nghe th hơi thở của nhau.
Phó Vân Xuyên xoa xoa thái dương, chỉ cảm th đầu óc choáng váng.
từ từ thu tay lại, đứng vững: " thể là hạ đường huyết."
Khương Ngâm đứng tại chỗ, thân hình thẳng tắp, ánh mắt chằm chằm : "Sợ là kh chỉ hạ đường huyết."
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Cô làm nghề y nhiều năm, thể cơ bản phán đoán tình trạng của Phó Vân Xuyên.
đàn khẽ ngẩng mắt cô, ánh mắt sâu thẳm: "Em quan tâm kh?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.