Khi Ác Độc Quý Phi Quyết Định Buông Xuôi
Chương 14:
Thế nhưng ta còn chưa nói dứt lời thì bên ngoài đã tiếng th báo.
Là Nhiếp tiểu thư của Nhiếp gia, của Tiên hoàng hậu, Nhiếp Du Linh.
Đi bên cạnh nàng ta còn Nguyên Thầm Khê.
Th ta, Nhiếp Du Linh hành lễ, nhưng trong đáy mắt lại chẳng m phần cung kính:
"Thần nữ tham kiến Quý phi nương nương, nương nương vạn an."
"Miễn lễ." Ta bình thản nói.
Nàng ta đứng thẳng dậy, tươi cười ta, gương mặt sinh ra đã phần kiêu kỳ:
"Quý phi nương nương thứ tội, thần nữ vừa mới từ chỗ Bệ hạ qua đây. Nhắc mới nhớ, thần nữ và tỷ tỷ vốn cùng Bệ hạ lớn lên bên nhau, nhiều năm kh gặp, kh ngờ Bệ hạ vẫn còn nhớ đến thần nữ..."
Ta cúi đầu uống trà, cũng chẳng buồn để ý tới nàng ta.
Nàng ta càng nói càng hăng say, câu nào cũng kh rời khỏi Nguyên Châu.
Ta nghe đến phát chán, quét mắt sang Nguyên Thầm Khê, th đang chằm chằm vào , ta đành kiềm chế tính khí.
"Xem ra Nhiếp cô nương nhất định chỗ nào đó hơn mới khiến Bệ hạ ghi nhớ sâu đậm như vậy."
Chẳng hạn như thói nói nhiều nhảm nhí.
Oài, dù cũng đang đứng trước mặt con trẻ, vẫn nên giữ chút thể diện cho nàng ta vậy.
Vất vả lắm mới tiễn được , ta còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì vạt áo đã bị kéo kéo.
Cúi đầu lại, là Nguyên Thầm Khê.
" ngươi lại chẳng để tâm chút nào thế?"
Giọng nhỏ, ta nghe kh rõ, đang định cúi xuống để lắng nghe thì đã bu tay ra, ném cho ta một cái bóng lưng cao lãnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/khi-ac-doc-quy-phi-quyet-dinh-buong-xuoi/chuong-14.html.]
"Dù cũng chẳng ai tr nổi với ngươi đâu."
Ta: "??"
đang lảm nhảm cái gì vậy chứ??
13
nh sau đó ta đã câu trả lời.
Vào buổi xế chiều, giấc ngủ trưa của ta vừa mới kết thúc, trong mắt vẫn còn chưa tỉnh táo hẳn thì đã nghe th một giọng nói l lảnh truyền đến từ cửa cung:
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
"Thánh chỉ đến!"
Ta quỳ ở phía trước tiếp chỉ, nghe thái giám Tổng quản mặt mày rạng rỡ đọc:
"Quý phi Vương thị hiền lương thục đức... Phong làm Hoàng hậu, ban sách bảo."
Sau khi đọc xong, thái giám Tổng quản trao thánh chỉ và sách bảo vào tận tay ta, hạ giọng nói:
"Lão nô chúc mừng nương nương. Bệ hạ nhờ lão nô n lại một câu, nói rằng chăm sóc Thái t.ử ện hạ vất vả ."
Nghe th lời này, dây thần kinh trì độn của ta lập tức bị kích thích, ta đột ngột ngẩng đầu lên.
Ta vừa mới nghe th cái gì cơ??
14
Đêm đó, cho đến lúc Nguyên Châu tới, ta vẫn còn chưa kịp phản ứng lại.
Hình như ta làm gì đâu nhỉ?
Tại đột nhiên lại sắc phong ta làm Hoàng hậu?
Chẳng nói là của Tiên hoàng hậu ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.