Khi Cô Gái Nghèo Chuyển Đến Lớp Hoàng Kim
Chương 3:
Các bạn học xung qu đều dừng tay lại, thích thú về phía này.
Đối với họ, việc này còn thú vị hơn cả chơi game ện thoại, dù , họ hiếm khi th ai đó thực sự biết làm bài tập.
cầm tờ đề lên, đó là một bài hàm số.
khó, nhưng đối với thì kh là gì.
Ba phút sau, đặt bút xuống.
Cô gái búp bê ngẩn , cô cầm tờ đề lên, mắt trợn tròn.
"Ba cách giải ?"
gật đầu.
Cô chằm chằm vào nét chữ gọn gàng của một lúc lâu, sau đó từ chiếc túi xách nhỏ l ra một tờ tiền đỏ, tiện tay ném lên bàn .
"Quý Nguyệt, cô thực sự biết làm à?" xích lại gần hỏi.
"Nhảm nhí, tự xem ." Quý Nguyệt đưa tờ đề qua.
nh, cả lớp đều vây qu. Họ chuyền tay nhau đáp án của , trên mặt tràn đầy vẻ mới lạ.
"Oa, chữ đẹp thật đ."
"Trời ơi, hóa ra những bài này thật sự thể giải được à?"
"Kh hiểu gì cả, nhưng cảm giác lợi hại."
lặng lẽ cất tờ một trăm tệ kia .
"Ôiii, mới này là học bá à!" Tô Đình xích lại gần xem tờ đề.
Lúc này, lại m tờ đề khác được đưa đến bàn .
"Bài lý này làm thử xem."
"Còn cả phương trình hóa học này nữa."
núi đề chất đống trên bàn, cầm bút lên bắt đầu làm bài.
Một bài, hai bài, ba bài...
Mỗi khi làm xong một tờ, đám đ vây qu lại bùng nổ tiếng cảm thán, tiền cũng kh ngừng bay đến bàn .
Năm mươi, một trăm, đôi khi thậm chí là hai trăm.
"Trời ơi, cô thực sự đều làm được hết!"
"Đây chính là học bá trong truyền thuyết ?"
“Cuối cùng thì cũng được th hàng thật !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/khi-co-gai-ngheo-chuyen-den-lop-hoang-kim/chuong-3.html.]
Chưa đầy một giờ, trên bàn đã chất một xấp tiền nhỏ.
“ giỏi quá nhỉ.” trai ngồi trước tự giới thiệu: “ tên là Trình Hạo, bố là tập đoàn Trình Thị.”
“ là Lý Văn Văn, nhà kinh do chuỗi khách sạn.”
“ là...”
Họ bắt đầu giới thiệu bản thân, trong giọng ệu mang theo sự ngưỡng mộ mà chưa từng nghe th.
Lúc này mới hiểu, đối với những được bao qu bởi tiền bạc từ nhỏ, chưa từng trải nghiệm cảm giác thành tựu từ việc học như đám con nhà giàu này, sự tồn tại của giống như một sinh vật đến từ thế giới khác.
Họ bỏ tiền ra xem làm bài, tự nhiên như việc bỏ tiền ra xem một buổi biểu diễn ảo thuật vậy.
“Lâm Vị, đúng kh? Trước đây ở lớp nào?”
ngẩng đầu lên, th tất cả mọi đều đang .
Nhưng lần này, ánh mắt kh còn là sự chế giễu và khinh bỉ nữa mà là một sự kính sợ xuất phát từ sự xa lạ.
“Lớp chuyên.” trả lời ngắn gọn.
“Lớp chuyên lại chuyển đến lớp chúng ta?” Quý Nguyệt nhướng mày: “Thật thú vị.”
Tiếng chu tan học vang lên, thu dọn số tiền trên bàn.
Tám trăm tệ, đủ cho ăn nửa tháng .
Vào khoảng khắc bước ra khỏi lớp học, đột nhiên cảm th, lẽ thật sự thể sống sót ở nơi này.
Sáng sớm hôm sau, ngồi vào chỗ của , những cô chiêu ấm ngồi phía trước vẫn như thường lệ tay kh vào lớp.
Họ chẳng bao giờ làm bài tập, đằng nào nhà cũng tiền, giáo viên cũng chẳng làm được gì họ thật.
đang sắp xếp lại tập vở của thì Trình Hạo đột nhiên quay lại.
“Lâm Vị, thể giúp làm bài tập kh?” ta hạ giọng: “Hôm qua ở nhà phạm lỗi, hôm nay muốn làm bài tập để thể hiện chút tốt đẹp trước mặt mẹ .”
sững một chút, giúp làm bài tập… đây đúng là một ý tưởng mới.
“Bao nhiêu tiền?” dò hỏi.
“Một trăm tệ.” Trình Hạo sảng khoái: “ viết đẹp như vậy, chắc c sẽ lừa được mẹ .”
gật đầu: “ đảm bảo sẽ giúp viết hoàn hảo kh tì vết.”
Tối đó Trình Hạo mang bài tập do viết về nhà, quả nhiên được mẹ ta khen ngợi một trận, còn được cho thêm năm nghìn tệ tiền tiêu vặt.
Tin tức nh chóng lan ra, cả lớp bùng nổ.
“Cái gì? Làm bài tập còn thể đòi thêm tiền ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.