Khi Cơn Sốt Đi Qua
Chương 5:
"Hứa Nhung!"
Một giọng nói quen thuộc kéo cô về thực tại.
Kỳ Vũ đang đứng ở cửa phòng vẽ, tay áo sơ mi trắng xắn lên đến khuỷu tay, trên tay cầm hai ly cà phê. Ánh nắng từ phía sau chiếu tới, phủ lên một lớp viền vàng kim, giống hệt những khung cảnh mà cô từng lén vẽ kh biết bao nhiêu lần.
" lại ở đây?" Hứa Nhung đặt bút than xuống, vô thức dùng che bức phác thảo trên giá vẽ.
Suốt ba năm qua, cô chưa bao giờ cho Kỳ Vũ xem tr của , luôn cảm th những đường nét vụng về đó kh xứng với .
" đến ký túc xá tìm em, Lâm Nghiên nói lẽ em đang ở phòng vẽ." Kỳ Vũ bước vào, đặt một ly cà phê lên chiếc bàn bên cạnh cô, "Nhớ là em thích caramel macchiato, cho nhiều sữa."
Hứa Nhung ly cà phê đó, trong lòng d lên một cảm xúc phức tạp. Kỳ Vũ quả thực nhớ sở thích của cô, cũng giống như cô nhớ tất cả về vậy.
Nhật Nguyệt
Nhưng tại , những chi tiết này bây giờ mới xuất hiện?
"Cảm ơn , nhưng giờ em chỉ uống americano thôi." Hứa Nhung nhẹ nhàng nói.
Đây là sự thật, dạo gần đây cô bắt đầu thử những hương vị đơn giản và thuần túy hơn, giống như cuộc sống mới bắt đầu của vậy.
Biểu cảm của Kỳ Vũ cứng lại trong giây lát, nhưng nh sau đó lại nở nụ cười lúm đồng tiền thương hiệu: "Vậy để lần sau sẽ nhớ. Đúng , em đang vẽ gì thế?" tò mò rướn về phía giá vẽ.
Hứa Nhung do dự một chút lùi sang một bên: "Chỉ là vẽ linh tinh thôi."
"Đây là... đường ngô đồng ?" Kỳ Vũ kinh ngạc bức phác thảo, "Em vẽ đẹp thật đ, còn kh biết là em biết vẽ tr."
" nhiều chuyện kh biết." Hứa Nhung thốt ra, ngay sau đó chút hối hận vì sự sắc sảo của .
Kỳ Vũ dường như kh nhận ra giọng ệu của cô, ánh mắt dừng lại ở một bức tr màu nước trong góc phòng đó là bài tập cô hoàn thành tuần trước, vẽ cảnh hoàng hôn bên hồ sau trường.
"Bức này cũng là em vẽ ?" tiến lại gần bức tr, giọng nói mang theo sự ngạc nhiên thực sự, "Hứa Nhung, tuyệt quá! Cách dùng màu cảm xúc, đặc biệt là xử lý ánh sáng và bóng đổ trên mặt nước..."
Hứa Nhung ngẩn . Lời nhận xét của Kỳ Vũ chuyên nghiệp hơn cô tưởng. Cô lúc này mới nhớ ra, dù Kỳ Vũ học khoa tài chính nhưng cha là một nhà phê bình nghệ thuật nổi tiếng, đã được tiếp xúc từ nhỏ.
"Chỉ là vẽ chơi thôi." Cô lặp lại, nhưng kh kìm được mà th tim đập nh vì lời khen ngợi của .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thói quen cũ đúng là khó lòng dứt bỏ ngay được, cô nghĩ thầm.
Kỳ Vũ quay lại, đôi mắt sáng rực: "Cuối tuần này ở bảo tàng mỹ thuật thành phố một triển lãm mới, do bạn của bố giám tuyển. Em muốn cùng kh? thể giới thiệu em làm quen với một vài trong giới."
Hứa Nhung nắm chặt cây bút than trong tay. Chỉ vài phút trước, giáo sư Phương vừa cho cô một cơ hội thể thay đổi con đường nghệ thuật của . Và giờ đây, Kỳ Vũ lại đề nghị một hệ trực tiếp hơn.
Thật mỉa mai làm đúng lúc cô kh còn cần nữa, lại bắt đầu trao cho cô sự ủng hộ mà cô từng hằng mơ ước.
"Cuối tuần chắc em kh rảnh..." Cô ngập ngừng mở lời.
"Là để chuẩn bị cho triển lãm nghệ thuật ?" Kỳ Vũ đột nhiên hỏi.
Hứa Nhung ngạc nhiên ngẩng đầu: " biết chuyện triển lãm?"
"Giáo sư Phương vừa nói chuyện với vài câu ở hành lang, bảo em tiềm năng." Nụ cười của Kỳ Vũ mang theo sự nhiệt tình mà Hứa Nhung chưa từng th, " thể giúp em. Bố quen với giám khảo triển lãm, thể "
"Kh cần đâu." Hứa Nhung ngắt lời , giọng nói kiên định hơn cả cô tưởng tượng, "Em muốn dựa vào thực lực của chính ."
Căn phòng vẽ đột nhiên trở nên yên tĩnh. Kỳ Vũ cô chằm chằm một hồi lâu, lâu đến mức Hứa Nhung bắt đầu cảm th bất an mà nghịch ngợm cây bút than trong tay.
"Em thay đổi , Hứa Nhung." Cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói nhẹ, "Trở nên... rạng rỡ hơn ."
Lời nhận xét như vậy phát ra từ miệng Kỳ Vũ khiến trái tim Hứa Nhung lỡ nhịp. Thói quen ba năm sẽ kh thay đổi trong một sớm một chiều, nhưng cô biết kh thể vào con đường cũ thêm lần nào nữa.
"Con ai cũng sẽ thay đổi thôi." Cô khẽ trả lời, quay thu dọn họa cụ, "Em về ."
"Đợi đã," Kỳ Vũ chặn cô lại, "tối thứ Sáu một buổi tọa đàm văn học ở quán cà phê hay ngồi. Em sẽ đến chứ? Trước đây em luôn hứng thú mà..."
Hứa Nhung nhớ những buổi tọa đàm đó. Cô từng ngồi trong góc chỉ để thể ngắm góc nghiêng tỏa sáng của Kỳ Vũ mỗi khi phát biểu. Lúc cô chưa bao giờ tham gia thảo luận vì sợ nói sai sẽ khiến th n cạn.
"Chủ đề lần này là gì?" Cô hỏi.
"Diễn giải hiện đại về cuốn 'Mặt trăng và sáu xu'," Đôi mắt Kỳ Vũ sáng lên, "Em biết đ, chính là cuốn tiểu thuyết về một họa sĩ từ bỏ tất cả để theo đuổi nghệ thuật."
Bàn tay Hứa Nhung dừng lại giữa kh trung.
Chưa có bình luận nào cho chương này.