Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Khi Hoa Nở Trở Lại

Chương 3

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Trong phòng bảy .

Lâm Chính Tắc phía ngoài cùng bên .

Triệu Kỳ đối diện .

dùng hai mươi phút để trình bày xong.

khi kết thúc.

Phòng họp im lặng năm giây.

Lâm Chính Tắc đầu tiên lên tiếng.

“Tiếp tục phát triển sâu hơn. Hướng .”

Triệu Kỳ lật tập tài liệu in trong tay.

“Ý tưởng thì tệ. tính khả thi ? Công nghệ thi công, chi phí vật liệu, tiêu chuẩn phòng cháy chữa cháy, cô tính đến ?”

mở sang trang PPT tiếp theo.

Dự toán chi phí.

Danh mục vật liệu.

Sơ đồ thoát hiểm phòng cháy.

Phương án gia cố kết cấu.

Từng trang, từng trang lật qua.

Triệu Kỳ thêm gì nữa.

cuộc họp.

Một thành viên khác trong nhóm tới.

một đàn ông hơn ba mươi tuổi, họ Cố, tên Cố Yến.

đây từng làm việc tại một công ty thiết kế ở Thượng Hải.

“Chị Thẩm, phương án tổ chức luồng di chuyển chị . gian cuối phố khu phố cổ vốn chỗ khó xử lý nhất, mà chị dùng thủ pháp sân vườn gấp lớp.”

thu dọn laptop đáp:

“Chỉ tình cờ nghĩ thôi.”

giống tình cờ chút nào.”

.

“Cảm giác như chị suy nghĩ về chuyện từ lâu .”

đáp.

Đóng laptop rời .

Tối hôm đó về nhà.

Khương Ngạn trong phòng khách.

Biểu cảm phần khác thường.

“Thẩm Tri Ý.”

“Gì ?”

“Triệu Kỳ gọi điện cho .”

đặt túi xuống.

gì?”

em nhận một dự án chính quyền? Còn tham gia nhóm chuyên gia gì đó?”

nhóm cố vấn thiết kế do giảng viên khóa bồi dưỡng dẫn dắt.”

dậy.

“Chuyện như thế mà em với một tiếng?”

“Em với em đang nhận dự án .”

“Em mấy việc nhỏ kiếm vài nghìn tệ. Còn kiểu nàychạy hiện trường, họp hành, làm việc với cơ quan nhà nướcem làm nổi ?”

.

làm nổi , thử mới .”

chằm chằm .

“Triệu Kỳ tổng ngân sách dự án đó tám triệu tệ. Một ở nhà chăm con suốt năm năm như em, lấy tự tin để nhận công việc như thế?”

treo áo khoác lên giá.

“Lâm Chính Tắc cho em.”

“Ai cơ?”

“Thầy hướng dẫn em. Nguyên Tổng công trình sư Viện Thiết kế tỉnh.”

khựng .

bật .

Kiểu đó.

Giống như một câu đùa mấy buồn .

thôi. Em vui . Miễn đừng làm chậm trễ chuyện đón Tiểu Niệm .”

cầm điện thoại trở về phòng ngủ.

ở huyền quan.

cánh cửa đóng .

hề tức giận.

Chỉ cảm thấy vô cùng tỉnh táo.

Dự án chính thức triển khai.

Mỗi tuần hiện trường thứ Ba và thứ Năm.

Thứ Tư họp nhóm.

Cuối tuần vẫn học khóa bồi dưỡng như thường.

Thời gian chia thành vô mảnh nhỏ.

mỗi mảnh đều thuộc về riêng .

Việc đưa đón Tiểu Niệm, sắp xếp lịch trình.

Thứ Ba và thứ Năm nhờ chị Lý hàng xóm giúp đỡ.

Thứ Tư cho con ở lớp học tăng cường trường mẫu giáo.

Khương Ngạn những sắp xếp đó.

chỉ ngày càng bận rộn.

Ngày càng giống nữa.

Một tối nọ.

đột nhiên hỏi :

em quen ai ở bên ngoài ?”

đang rửa bát.

Bàn tay khựng trong giây lát.

“Ý ?”

“Ý như mặt chữ thôi. Dạo em đổi .”

đặt chiếc bát giá úp.

“Em đổi chỗ nào?”

dựa khung cửa bếp.

đây ngày nào em cũng chỉ xoay quanh và Tiểu Niệm. Còn bây giờ em... còn quan tâm đến nhiều nữa.”

lau tay.

“Chẳng từng cần ai chăm sóc ?”

nhíu mày.

“Bao giờ thế?”

.

Quả thật nhớ.

Đêm đó uống bao nhiêu rượu, chính cũng rõ.

Đối với , những lời đó lẽ chỉ như một câu buột miệng thôi.

đối với .

Đó âm thanh một cánh cửa khép .

gì.”

lau khô tay.

“Em xem Tiểu Niệm ngủ .”

Khi ngang qua .

đưa tay kéo .

“Tri Ý.”

dừng bước.

“Em ý kiến gì với ?”

bàn tay .

.”

tại em

“Khương Ngạn.”

cắt ngang lời .

“Em chỉ đang làm những việc riêng . vấn đề gì ?”

buông tay.

gì nữa.

bước phòng Tiểu Niệm.

Đóng cửa .

Tựa lưng cánh cửa.

Trong lòng bất kỳ cảm xúc nào.

Ngược , điều đó khiến thấy yên tâm.

Hai tuần nữa trôi qua.

Phương án thiết kế chi tiết cho đoạn Nam Hạng cơ bản thành.

Lâm Chính Tắc tổ chức một buổi đánh giá nội bộ.

vài chuyên gia khách mời mời đến.

Trong đó một từ Bắc Kinh.

Lưu Duy Bình.

Một trong những chuyên gia hàng đầu trong nước về bảo tồn khu phố lịch sử.

khi xem xong phương án , ông tháo kính lão xuống.

“Phương án do ai làm?”

Lâm Chính Tắc đáp:

“Học trò . Thẩm Tri Ý.”

Lưu Duy Bình một cái.

“Bao nhiêu tuổi ?”

“Ba mươi hai.”

“Đang làm ở đơn vị nào?”

“Hiện tại làm nghề tự do.”

Ông bản vẽ thêm một nữa.

“Đáng tiếc thật.”

“Đáng tiếc chuyện gì ạ?”

“Loại cảm giác thiết kế , dù mài giũa trong viện thiết kế năm năm cũng chắc . Cô lãng phí mất vài năm .”

gì.

Lâm Chính Tắc bên cạnh một tiếng.

“Cho nên mới kéo cô trở .”

Lưu Duy Bình gật đầu.

“Phương án . Cứ tiếp tục phát triển theo hướng . Đến giai đoạn bản vẽ thi công sẽ xem.”

khi buổi đánh giá kết thúc.

nhận một cuộc gọi ở hành lang.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...