Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Khi Không Nịnh Nọt, Vợ Ú Vừa Xinh Vừa Ngầu - Khương Tỉnh Tỉnh & Chiến Dạ Tiêu

Chương 1328: Ngốc nghếch nhớ anh ấy bấy nhiêu năm

Chương trước Chương sau

Th ta tới, sắc mặt Thư Trạch Vân lại một lần nữa thay đổi, thậm chí hơi tái nhợt.

Khương Quý Phàm đến đứng trước mặt Thư Trạch Vân, ta nghiêng đầu Khương Trân Kiều: “Cô Khương, thể... nói chuyện riêng với mẹ cô được kh?”

Trên mặt Khương Trân Kiều tiếp tục giả vờ ngạc nhiên.

Khương Quý Phàm, lại cúi đầu Thư Trạch Vân, tò mò hỏi: “Khương gia chủ, và mẹ ... quen nhau ?”

“Ừm, quen.” Khương Quý Phàm trực tiếp gật đầu.

Khương Trân Kiều cúi đầu Thư Trạch Vân, hỏi ý kiến cô : “Mẹ, con...”

Thư Trạch Vân mím chặt môi, một lúc lâu sau, cô mới hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu Khương Trân Kiều: “Con ra ngoài .”

“Vâng.” Vì Thư Trạch Vân đã nói như vậy, Khương Trân Kiều đương nhiên ngoan ngoãn đồng ý.

Gật đầu, cô quay rời .

Nhất thời, trong phòng truyền dịch rộng lớn này, chỉ còn lại Thư Trạch Vân và Khương Quý Phàm.

Thư Trạch Vân quay mặt sang hướng khác, kh Khương Quý Phàm, cũng kh để ý đến ta.

Khương Quý Phàm cũng kh khách sáo, trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Thư Trạch Vân.

“Thư Trạch Vân, trước đây chúng ta quen nhau. kh?” Khương Quý Phàm mở lời.

dùng ngữ khí khẳng định.

Tuy nhiên, khi nghe câu nói này của Khương Quý Phàm, sắc mặt Thư Trạch Vân lại thay đổi lần nữa.

Cô quay đầu lại, Khương Quý Phàm với vẻ mặt khó hiểu, lại chút kinh ngạc.

Lời ta nói là ý gì?!

Th vẻ mặt của Thư Trạch Vân, Khương Quý Phàm lại lên tiếng giải thích với cô : “Chuyện là thế này, hơn hai mươi năm trước, từng bị t.a.i n.ạ.n xe hơi một lần. Do lúc đó bị va đập vào đầu, nên đã mất trí nhớ.”

nhiều chuyện trước đây, đều kh nhớ nữa.”

Nghe Khương Quý Phàm giải thích xong, sắc mặt Thư Trạch Vân lại thay đổi lần nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/khi-khong-ninh-not-vo-u-vua-xinh-vua-ngau-khuong-tinh-tinh-chien-da-tieu/chuong-1328-ngoc-nghech-nho--ay-bay-nhieu-nam.html.]

kh thể ngờ, Khương Quý Phàm lại bị mất trí nhớ!

Vậy... nói như vậy, ta đã sớm quên cô , quên tất cả những chuyện đã xảy ra giữa họ ?

Nghĩ đến đây, Thư Trạch Vân nhất thời, kh biết nên diễn tả cảm xúc trong lòng lúc này như thế nào.

chút muốn cười.

Ha ha...

ta quên , ta lại quên hết tất cả chuyện trước đây của họ, thậm chí, đến cả con cô, ta cũng kh nhớ nữa!

Mà cô... lại ngốc nghếch nhớ b nhiêu năm!

Trong lòng trăm mối tơ vò, nhưng vẻ mặt Thư Trạch Vân lại bình tĩnh, thản nhiên.

chỉ nói: “ kh quen .”

Khương Quý Phàm Thư Trạch Vân kh chớp mắt, từng chữ từng chữ nói: “ biết, trước đây chúng ta nhất định quen nhau.”

“Nếu kh, sẽ kh đột nhiên bị đau đầu mỗi khi nghe đến tên cô; cũng sẽ kh khi th ảnh của cô, và chính cô, cảm xúc trong lòng lại sự d.a.o động lớn đến vậy.”

“Trước đây chúng ta... từng là yêu. kh?”

Hai chữ “ yêu”, dường như đột nhiên kích thích Thư Trạch Vân.

đột nhiên quay đầu lại Khương Quý Phàm, nâng cao giọng, giận dữ nói: “ nói kh quen ! kh nghe th ?!”

Khương Quý Phàm kh nói gì, ta cứ chằm chằm Thư Trạch Vân như vậy.

Thư Trạch Vân hít một hơi thật sâu, vẻ mặt lại khôi phục lại sự bình tĩnh: “ muốn ở một một lát, xin mời ra ngoài.”

Khương Quý Phàm kh chịu .

Thư Trạch Vân ta: “ kh muốn ? Vậy !”

Nói , cô lại đưa tay muốn rút kim truyền trên tay .

Th vậy, Khương Quý Phàm giật , vội vàng đưa tay nắm l tay Thư Trạch Vân: “Cô đừng cử động!”

________________________________________


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...