Khi Không Nịnh Nọt, Vợ Ú Vừa Xinh Vừa Ngầu - Khương Tỉnh Tỉnh & Chiến Dạ Tiêu
Chương 354: Người cậu thích, là Niệm Ân?!
Chỉ th Thẩm Lăng Nam lúc này, đang nghiêng qua, hôn lên má cô gái ngồi ở ghế phụ lái!
Cô gái đó nhắm chặt mắt, xem ra, vẻ như đã say !
Và cô gái đó, chính là em gái của Thẩm Lăng Nam, kh, nói chính xác hơn, là em gái nuôi của ta Tống Niệm Ân!
th cảnh này, Chiến Dạ Tiêu tràn đầy sự hung dữ, nhiệt độ xung qu cũng lập tức giảm vài độ, ngay cả Tần Tư Diệu đứng bên cạnh , cũng kh khỏi rùng một cái.
Chiến Dạ Tiêu cứ chằm chằm, kh chớp mắt vào Thẩm Lăng Nam trong xe, ánh mắt đó càng sắc bén như dao, vô cùng lạnh lùng.
th Chiến Dạ Tiêu như vậy, Tần Tư Diệu nuốt nước bọt một cách khó khăn, lúc này, thậm chí cảm giác, Chiến Dạ Tiêu muốn x thẳng tới, đánh Thẩm Lăng Nam một trận!
lẽ ánh mắt của Chiến Dạ Tiêu quá sắc bén, Thẩm Lăng Nam đang ngồi trong xe, đột nhiên quay đầu lại.
Khi th Chiến Dạ Tiêu và Tần Tư Diệu đang đứng cách xe kh xa, Thẩm Lăng Nam lập tức ngẩn ra.
vẻ mặt của họ, ta biết, cảnh vừa , họ chắc c đã th!
Trong chốc lát, ta cũng cảm th chút xấu hổ.
Ánh mắt Thẩm Lăng Nam hơi lóe lên, do dự hai giây, ta mở cửa xe bước xuống.
Vừa về phía họ, ta vừa khẽ ho khan một tiếng.
ta vừa định nói, Chiến Dạ Tiêu lại đột nhiên bước tới, lao về phía ta chỉ trong vài bước, vung nắm đấm
“Rầm!” một tiếng!
Mặt trái của Thẩm Lăng Nam, bất ngờ ăn trọn cú đ.ấ.m nặng nề này!
Mặt Thẩm Lăng Nam trực tiếp bị đánh lệch sang một bên, thân hình cũng chao đảo mạnh.
Tần Tư Diệu: “!!!”
“Thẩm Lăng Nam! Mày vừa làm cái quái gì vậy?! Mày đang đùa giỡn tao và Khương Tỉnh Tỉnh cho vui ?!” Chiến Dạ Tiêu mặt đầy giận dữ, gân x trên trán giật liên hồi.
Sau khi ổn định lại thân hình, Thẩm Lăng Nam dùng mu bàn tay lau vết m.á.u trên má bị đánh.
“Xì…” ta khẽ rên một tiếng.
Lúc này, khóe miệng ta đã rỉ máu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/khi-khong-ninh-not-vo-u-vua-xinh-vua-ngau-khuong-tinh-tinh-chien-da-tieu/chuong-354-nguoi-cau-thich-la-niem-an.html.]
Tần Tư Diệu bước tới: “Lăng Nam, , kh nói thích Khương Tỉnh Tỉnh ? Vậy vừa …”
Thẩm Lăng Nam ngước mắt họ, hít một hơi thật sâu: “Cho phép gọi một cuộc ện thoại.”
ta l ện thoại ra, gọi cho em gái là Thẩm Đan Đình, bảo cô cùng tài xế ở nhà đến đón Tống Niệm Ân.
Cúp ện thoại, ta lại nói với Chiến Dạ Tiêu và Tần Tư Diệu: “Hai về phòng riêng đợi , lát nữa sẽ lên.”
Tần Tư Diệu suy nghĩ một chút, quả thật đây kh là nơi để nói chuyện, liền gật đầu đồng ý.
Chiến Dạ Tiêu kh nói gì, sắc mặt vẫn âm trầm khó coi, hai giây sau, quay , về hướng thang máy.
Tần Tư Diệu cũng theo sát phía sau.
bóng lưng của hai họ, Thẩm Lăng Nam đưa ngón tay cái lau vết m.á.u ở khóe miệng .
Lúc này, ta thật sự vô cùng hối hận, tại lúc trước lại nói dối như vậy!
Vì lời nói dối này, ta đã bị Chiến Dạ Tiêu đánh hai lần !
Hai lần!!
Nhưng, ta cũng thừa nhận, hai lần đánh này, ta quả thật kh oan.
Bốn mươi phút sau, Thẩm Lăng Nam bước vào phòng riêng.
“Niệm Ân về ?” Tần Tư Diệu hỏi.
“Ừm.” Gật đầu, Thẩm Lăng Nam ngồi xuống ghế sofa.
“Nè, chườm đá .” Tần Tư Diệu cầm một túi đá bọc trong khăn, đưa cho Thẩm Lăng Nam.
Thẩm Lăng Nam nhận l, đặt lên má trái của .
Còn Chiến Dạ Tiêu, giữ vẻ mặt âm trầm suốt, khí chất toàn thân cũng lạnh.
“Nói xem, rốt cuộc chuyện này là ?” Tần Tư Diệu lên tiếng hỏi.
Thẩm Lăng Nam khẽ mím môi mỏng, nói thẳng: “ và Tỉnh Tỉnh, vẫn luôn là bạn thân. thích từ đầu đến cuối đều là Ân Ân.”
Ân Ân, là tên gọi thân mật của Tống Niệm Ân.
Nghe xong lời ta, Tần Tư Diệu vẻ mặt đầy kinh ngạc: “Cái gì?! , thích, là Niệm Ân?!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.