Khi Không Nịnh Nọt, Vợ Ú Vừa Xinh Vừa Ngầu - Khương Tỉnh Tỉnh & Chiến Dạ Tiêu
Chương 49: Nguyễn An Nhan không phải lương duyên của anh
“Dạ Tiêu, con lại đến đây?” Bà Lưu cười hỏi.
Chiến Dạ Tiêu cũng kh ngờ lại gặp Khương Tỉnh Tỉnh ở đây, bước chân khựng lại một lát, tiếp tục bước vào.
giải thích: “Hôm nay c việc kh bận, nên con nghĩ đến thăm chú Lưu.”
Nói xong, hướng ánh mắt về phía Khương Tỉnh Tỉnh.
Đây là lần đầu tiên Chiến Dạ Tiêu th Khương Tỉnh Tỉnh như thế này.
Mặc chiếc áo blouse trắng tượng trưng cho thân phận bác sĩ, ống nghe treo trên cổ thon dài, mái tóc giả màu đen được búi tùy tiện ra sau gáy, khuôn mặt nhỏ n tinh xảo xinh đẹp kh trang ểm.
Chuyên nghiệp và năng động.
Chỉ lạnh nhạt liếc Chiến Dạ Tiêu, Khương Tỉnh Tỉnh liền thu lại ánh mắt.
Cô nói với bà Lưu: “Dì Mạc, cháu còn việc làm, hai cứ trò chuyện ạ.”
Bà Lưu gật đầu: “Được. Hôm khác rảnh rỗi, chúng ta cùng ăn cơm nhé.”
Khương Tỉnh Tỉnh gật đầu đồng ý.
Sau khi cô rời , bà Lưu kh khỏi cảm thán với Chiến Dạ Tiêu: “Dạ Tiêu à, con nói xem Tỉnh Tỉnh ba năm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, lại thay đổi lớn như vậy?”
Chiến Dạ Tiêu kể cho bà Lưu nghe chuyện Khương Tỉnh Tỉnh từ nhỏ lỡ uống thuốc hormone.
“Thì ra là vậy.” Bà Lưu vẻ mặt chợt hiểu ra.
Nói , bà quay sang Chiến Dạ Tiêu: “Dạ Tiêu à, Tỉnh Tỉnh bây giờ đã về , hai đứa hãy sống tốt với nhau .”
Sắc mặt Chiến Dạ Tiêu kh thay đổi chút nào, chỉ nói: “Chúng con đã chuẩn bị ly hôn .”
Nghe lời này, bà Lưu lập tức nhíu mày: “Tại ? Vì cái cô Nguyễn An Nhan đó à?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/khi-khong-ninh-not-vo-u-vua-xinh-vua-ngau-khuong-tinh-tinh-chien-da-tieu/chuong-49-nguyen-an-nhan-khong-phai-luong-duyen-cua-.html.]
Chiến Dạ Tiêu giọng ệu lạnh nhạt trình bày: “Dì Mạc, dì cũng biết, tại lúc trước con lại cưới Khương Tỉnh Tỉnh.”
Nghe vậy, ánh mắt bà Lưu khẽ lóe lên.
Vài giây sau, bà lại nói: “Dù con cưới con bé, là mục đích khác. Nhưng ba năm chung sống, hai đứa cũng nên chút tình cảm .”
“Hơn nữa con bé Tỉnh Tỉnh đó, luôn hết lòng hết dạ tốt với con, gặp được một phụ nữ một lòng một dạ vì con như vậy, thực sự kh dễ dàng. Dạ Tiêu, con biết trân trọng chứ.”
Nói , bà Lưu mím môi: “Cái cô Nguyễn An Nhan đó, kh lương duyên của con.”
Chiến Dạ Tiêu bà Lưu, nhíu mày lại, môi mỏng khẽ mở, trầm giọng nói: “Dì Mạc, dì chưa gặp An Nhan m lần, lại ý kiến lớn về cô như vậy?”
Nói , dường như nghĩ đến ều gì, cười khẩy một tiếng: “Hay là... già đó đã nói gì với dì?”
Bà Lưu kh khỏi nguýt Chiến Dạ Tiêu một cái đầy trách móc: “Cái thằng nhóc này! Ông già gì chứ, đó là bố con!”
Dừng lại một chút, bà lại tiếp tục nói: “Dì quả thật là chưa gặp Nguyễn An Nhan m lần, nhưng phụ nữ đó, mặt đã th kh tốt .”
Câu trả lời này khiến Chiến Dạ Tiêu chút bất lực: “Dì Mạc, dì thành thầy bói từ lúc nào vậy, còn biết xem tướng nữa.”
“...” Bà Lưu bị nghẹn lời, lại nói, “Ôi chao! Tóm lại con nghe lời dì và bố con chắc c kh sai đâu! Lẽ nào chúng ta lại hại con ? Cái cô Nguyễn An Nhan đó thực sự kh hợp với con.”
Mắt phượng hẹp dài của Chiến Dạ Tiêu khẽ nheo lại, thâm ý nói: “Hợp hay kh hợp, chỉ bản thân mới biết.”
“Thôi dì Mạc, kh nhắc đến chuyện của con nữa. Chú Lưu thế nào ?” chuyển đề tài.
Th Chiến Dạ Tiêu kh muốn nhắc đến chủ đề này nữa, bà Lưu cũng đành chiều theo lời : “Yên tâm , chú Lưu con kh vấn đề gì lớn, thời gian phẫu thuật cũng đã được định .”
“Vậy thì tốt.” Chiến Dạ Tiêu gật đầu.
Ở trong phòng bệnh hơn một giờ, cho đến khi nhận được ện thoại từ trợ lý, nói c ty chút việc, Chiến Dạ Tiêu mới rời khỏi phòng bệnh.
Vừa ra khỏi phòng bệnh, đang định về phía thang máy, lúc này, phía sau đột nhiên truyền đến một giọng phụ nữ dịu dàng: “Tiêu gia...”
Chưa có bình luận nào cho chương này.