Khi Lọ Lem Không Còn Là Hoàng Hậu
Chương 6: hết
Hoắc Kỳ Niên khựng lại. ta ú ớ một hồi lâu, kh biết trả lời thế nào.
ta quên , hay nói đúng hơn là ta căn bản kh hề nhớ. Hôm nay là ngày đứa con thứ ba của chúng qua đời.
sinh thằng bé ra khi đã được tám tháng. Là một bé trai, phát triển khỏe mạnh.
Chỉ thiếu chút nữa là nó đã thể th thế giới này. Đáng tiếc, chỉ thiếu một chút.
Lúc đó đã từng quỳ dưới chân Hoắc Kỳ Niên cầu xin t.h.ả.m thiết. Nhưng ta lại tỏ vẻ yêu Tô Ngọc Dung đến mức kh thể kiềm chế, nói gì cũng kh chịu bu tha cho .
Bây giờ… ta lại thể chỉ bằng một câu nói nhẹ bẫng, mà đuổi Tô Ngọc Dung .
Yêu hay kh yêu, chỉ là trong một ý nghĩ của ta. Thật trớ trêu làm .
Những năm qua luôn kh hiểu, tại Hoắc Kỳ Niên lại tàn nhẫn với đến thế. Rõ ràng ban đầu, chúng cũng từng yêu nhau bất chấp tất cả.
Vì chuyện này, đã đau lòng, đau khổ, buồn bã. Luôn cảm th bản thân chỗ nào đó chưa tốt. Luôn nghĩ mọi chuyện đều là lỗi của .
Mãi cho đến gần đây, bỗng nhiên đã th suốt. Mọi chuyện kh liên quan gì đến . Chỉ đơn giản là vì.
Hoắc Kỳ Niên vốn dĩ là một giả dối, nhu nhược và ích kỷ. ta kh yêu , kh yêu Tô Ngọc Dung, thậm chí kh yêu cả con cái của .
Sắm vai vị cứu tinh toàn năng trong câu chuyện cổ tích của riêng . Hoàn toàn bất chấp cảm xúc của khác.
Ngay cả giây phút này, lời xin lỗi của Hoắc Kỳ Niên cũng đầy vẻ cao ngạo.
Th im lặng, Hoắc Kỳ Niên lại tiến lên vài bước.
“Tống Ngưng, em giận vì cái c.h.ế.t của mẹ em kh?”
“Còn đứa bé đó nữa… biết em giận. Nhưng kh cố ý.”
“Cái c.h.ế.t của mẹ em là một tai nạn, con cái… mất thì thể sinh lại.”
“ yêu em, em cũng yêu . Tại chúng ta chia tay?”
Tình yêu của kẻ bề trên, kiêu ngạo đến thế đ.
Hai mạng , trong mắt ta, hóa ra chỉ là một chuyện nhỏ kh đáng nhắc đến.
Cái gọi là tình cảm ích kỷ nhỏ nhoi trong lòng ta, ngược lại còn quan trọng hơn bất cứ thứ gì.
bỗng cảm th vô cùng ghê tởm.
Ghê tởm vẻ mặt giả tạo của ta.
Ghê tởm việc ta rõ ràng ích kỷ tư lợi, mà vẫn cố khoác lên vẻ si tình.
đ.ấ.m một cú vào mặt Hoắc Kỳ Niên. Hét lên bảo ta vĩnh viễn đừng bao giờ xuất hiện trước mặt nữa.
Mãn Mãn bị hành động của dọa sợ, khóc ré lên. Viên Viên cũng lùi lại hai bước, sợ hãi .
Nhưng trong lòng vẫn kh hề chút gợn sóng nào. Càng kh còn dè dặt, tốn c tìm mọi cách để làm chúng vui như trước.
kiên quyết nói với Hoắc Kỳ Niên, sẽ kh bao giờ quay về với ta.
“Hoắc Kỳ Niên, nhớ kỹ.”
“Từ nay về sau, kh muốn gặp , và càng kh bao giờ tha thứ cho !”
Hoắc Kỳ Niên kh chịu từ bỏ.
Chúng giằng co một thời gian dài. ta lại như trước kia, mua hoa tặng quà, vắt óc tìm cách l lòng .
Nhưng một đã trải qua sinh tử, làm thể bị lay động bởi những thứ này.
lạnh lùng ném hết tất cả đồ vật Hoắc Kỳ Niên gửi đến.
Dù ta giải thích thế nào. Dù hai đứa trẻ khóc t.h.ả.m thiết ra . cũng chưa từng mềm lòng dù chỉ một khắc.
Cho đến một ngày, nhận được ện thoại của Hoắc lão phu nhân.
Bà ta trong ện thoại kh còn vẻ kiêu căng ngày trước. Giọng nói đầy mệt mỏi và khẩn cầu.
Bà ta nói một chuyện quan trọng muốn nói với . Bằng mọi giá, về một chuyến.
Chỉ vài tháng kh gặp, quý phu nhân đài các này đã gầy gò chỉ còn da bọc xương.
Bà nằm trên giường bệnh lạnh lẽo, trên cắm những ống dẫn ghê rợn.
Nhưng vừa th , bà ta lại khôi phục vẻ mặt lạnh lùng.
“ th ra n nỗi này, chắc cô vui lắm nhỉ.”
“Cảm th mụ già sắp c.h.ế.t này cuối cùng cũng bị báo ứng.”
Mặt bình thản, kh lộ ra bất kỳ cảm xúc nào.
“Bà nghĩ nhiều , trong mắt , bà, Hoắc Kỳ Niên và tất cả nhà họ Hoắc đều chẳng khác gì xa lạ, kh hề chút quan hệ nào với .”
Hoắc lão phu nhân hiếm hoi kh hề tức giận, ngược lại còn hỏi về dự định tương lai như thể đang trò chuyện thường ngày.
cũng thẳng t cho biết. đã đỗ vào trường d tiếng nước ngoài, dự định tiếp tục học lên. Tìm lại mười năm đã bị lãng phí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/khi-lo-lem-khong-con-la-hoang-hau/chuong-6-het.html.]
Hoắc lão phu nhân gật đầu, đột nhiên thay đổi giọng ệu.
“Vụ t.a.i n.ạ.n xe hơi của mẹ cô, kh là tai nạn.”
“Là do sắp xếp.”
“Tên tài xế đó kh biết chừng mực, ra tay hơi nặng, đó kh ý muốn của .”
“Tống Ngưng, chuyện này là lỗi với cô.”
sững sờ, đứng c.h.ế.t lặng như bị sét đánh. Nhưng nh sau đó đã kịp phản ứng.
Cướp con , hại c.h.ế.t mẹ .
Tất cả, đều là thủ đoạn bọn họ dùng để khống chế .
Bọn họ kiêng dè , bọn họ sợ hãi . Bọn họ vắt óc tìm cách thuần hóa . Biến thành một con rối kh cảm xúc, kh suy nghĩ.
Thật độc ác, thật tàn nhẫn! đứng tại chỗ, cơ thể run rẩy kh kiểm soát vì căm phẫn.
Hoắc lão phu nhân tiếp lời. “Tống Ngưng, cô đừng hận nó, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của , kh liên quan đến Kỳ Niên.”
“Nó yêu cô, cũng chỉ muốn dùng một thủ đoạn đặc biệt để giữ cô lại bên nó thôi.”
“Kh ngờ, mọi chuyện lại thành ra thế này.”
“ đã bị ung thư giai đoạn cuối , kh còn sống được bao lâu nữa.”
“ nguyện c.h.ế.t để chuộc tội, nguyện ý giao lại tất cả mọi thứ của nhà họ Hoắc cho cô.”
“Cô kh thể… cho Kỳ Niên thêm một cơ hội ?”
Bên ngoài cửa phát ra một tiếng động nhỏ khó nhận ra. biết, là Hoắc Kỳ Niên.
đàn ích kỷ và nhu nhược này, giờ phút này ngay cả dũng khí đẩy cửa bước vào cũng kh .
Chỉ thể trốn bên ngoài cửa, một bà lão đang cận kề cái c.h.ế.t. Chiến đấu thay ta, x pha vào chiến trường này vì ta.
bà ta, Hoắc Kỳ Niên. Nói ra ba chữ kh chút thương tiếc.
“Tuyệt đối kh!”
tuyệt đối kh quay đầu. Cũng tuyệt đối kh tha thứ.
gọi ện thoại báo cảnh sát ngay trước mặt lão phu nhân. Dù biết làm vậy thể kh tác dụng gì, nhưng vẫn muốn thể hiện thái độ của .
Đúng khoảnh khắc ện thoại sắp kết nối, Hoắc Kỳ Niên đột nhiên bước vào giật l ện thoại của .
“ biết em muốn làm gì, thể nói thẳng với em rằng, nhà họ Hoắc làm việc sẽ kh bao giờ để lại bất kỳ sơ hở nào. Việc em làm kh ý nghĩa gì cả.”
“Nhưng… sẽ chứng minh tình yêu của dành cho em.”
Nói xong, Hoắc Kỳ Niên trực tiếp tự thú, c khai từng tội ác mà nhà họ Hoắc đã gây ra.
Sau khi cúp ện thoại, bình tĩnh . Ánh mắt dường như đã ềm tĩnh hơn nhiều.
“ biết em hận , cũng biết em sẽ kh đời nào tha thứ cho .”
“Chuyện này dù do làm hay kh, thì cũng bắt , sẵn lòng chuộc tội.”
“Tống Ngưng, đây chính là sự chân thành của dành cho em.”
Hoắc Lão Phu Nhân trên giường bệnh bỗng nhiên trợn tròn mắt.
“Hoắc Kỳ Niên, con muốn làm gì? Con biết hành động này sẽ hủy hoại nhà họ Hoắc, hủy hoại chính bản thân con kh!”
“Tất cả những gì làm đều là tính toán kỹ lưỡng, là vì con!”
Hoắc Kỳ Niên quay đầu lại, lạnh nhạt.
“ kh cần.”
“Nếu kh vì mẹ, đã kh đẩy Tống Ngưng đến bước đường ngày hôm nay.”
“Nếu kh vì mẹ, cũng sẽ kh lặp lặp lại sai lầm.”
“Con ai cũng trả giá cho những việc sai trái đã làm, làm sai, chấp nhận.”
Hoắc Lão Phu Nhân trợn mắt, chằm chằm Hoắc Kỳ Niên. Bà ta kh thở nổi, lập tức ngất lịm .
Máy theo dõi phát ra tiếng báo động liên hồi, các bác sĩ vội vàng cấp cứu bệnh nhân.
Hai đứa trẻ sợ hãi tột độ. Chúng nằm úp mặt vào lòng bảo mẫu, khóc xé lòng. Vừa gọi “Mẹ, mẹ” vừa chạy về phía .
Cảnh sát cũng đã đến, còng tay Hoắc Kỳ Niên.
Hoắc Kỳ Niên vẫn lặng lẽ . Trong ánh mắt lưu luyến đó, dường như muôn vàn lời chưa kịp nói.
kh quay đầu lại, kh mảy may mềm lòng.
Quay .
Từng bước, bước ra khỏi thế giới kh thuộc về .
【Hết toàn văn】
Chưa có bình luận nào cho chương này.