Khi Mắt Anh Ấy Mở Ra
Chương 108:
Căn biệt thự nằm giữa đồi.
một con đường qu co nhưng bằng phẳng bắt đầu từ chân đồi dẫn thẳng đến biệt thự. Tuy nhiên, từ đó trở , kh con đường nào dẫn lên đỉnh đồi.
Trời đã tối khi Elliot bắt đầu hành trình từ biệt thự.
Sử dụng đèn pin như một ngọn đuốc, vội vã lên đồi. lo lắng cho sự an toàn của Avery.
Charlie ý định xấu khi nói đến Avery, và sợ những gì thể xảy ra với cô nếu đến quá muộn.
sẽ kh bao giờ cho phép Avery đến một nếu biết về kế hoạch xấu xa của Charlie.
Nửa giờ sau, Elliot thở hổn hển, nhưng ều đó chẳng là gì so với địa ngục mà đôi chân đang trải qua.
Bác sĩ đã yêu cầu kh được làm bất kỳ hoạt động ngoại khóa nào trong sáu tháng tới.
chỉ được phép bộ bình thường và kh được trong thời gian dài.
Các hoạt động như bộ đường dài khiến đầu gối bị mỏi là ều kh thể và nguy cơ cực cao.
Gió lạnh thổi xào xạc những chiếc lá cây trong bóng tối.
Elliot buộc dừng lại khi bắt đầu cảm th đau nhói ở nửa thân dưới.
cố gọi vệ sĩ của , nhưng vẫn kh tín hiệu.
thể xuống đồi. Sức lực ít ỏi còn lại của sẽ cho phép làm được ều đó.
Ý nghĩ đó biến mất khỏi tâm trí nh như khi nó xuất hiện.
cố gắng vượt qua sự khó chịu và tiếp tục lên đồi. tìm Avery và đưa cô xuống đồi an toàn.
Đúng lúc này, Elliot gặp tai nạn…
Đôi chân đau nhức của kh còn thể chống đỡ nữa, khiến mất thăng bằng và ngã về phía sau.
Khi ngã, kh nghĩ đến nỗi sợ hãi của , cũng kh nghĩ đến cái chết. Ý nghĩ duy nhất trong tâm trí là khuôn mặt của Avery.
Nụ cười của cô, nước mắt của cô, cách cô nhíu mày khi tức giận, sự ềm tĩnh của cô…
Tất cả đều là Avery.
Nỗi sợ hãi chỉ ập đến với vào phút cuối, khi nghĩ đến những gì Charlie Tierney thể làm với cô!
rơi vào vực thẳm đen tối kh đáy.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Những tiếng động sắc nhọn, thô bạo vang lên trong tai là tiếng đập vào đá cứng và cành cây.
kh biết đang rơi vào đâu, cũng kh biết liệu đây là cách sẽ gặp số phận của kh.
- Elliot! nghe th em kh? Elliot Foster! Em kh lên đó! Elliot! Em ở ngay đây! - Avery hét lên hết cỡ trong bóng tối im lặng.
- Chúng sẽ đến tìm , sếp! Nói gì đó nếu nghe th chúng ! Nói gì đó! Chúng sẽ đến đón ! - Vệ sĩ của Elliot hét lên.
Tiếng gọi của họ chỉ nhận được một làn gió bất an và sự im lặng kỳ lạ.
Avery càng xa, cô càng trở nên sợ hãi.
Con đường lên đồi dốc kh tưởng!
Cô chỉ thể lên bằng cách bám vào cánh tay của vệ sĩ.
Với đôi chân vẫn đang hồi phục, tại Elliot lại đến một nơi như thế này?
Tại dám?
Làm thể?
Những giọt nước mắt nóng hổi trào ra từ khóe mắt Avery.
- Elliot! - Cô hét lên trong tiếng nấc nghẹn ngào.
Vệ sĩ cảm th Avery đang làm chậm bước tiến của , vì vậy ta hất cô ra và nói.
- Đợi ở đây. sẽ tìm !
Sau đó, ta quay và tiếp tục lên đồi.
Avery lau nước mắt trên mặt và tiếp tục lên con đường khó khăn.
Cô kh thể đứng đó và kh làm gì cả!
Điều đó là kh thể!
Cô tìm Elliot!
Cô tự nói với rằng cô kh lên ngọn đồi đó! Cô nói với rằng, ngay cả khi cô đến đó, cũng kh nên mạo hiểm như vậy để theo cô!
kh là một th minh ? Tất cả trí th minh của đã đâu?
Còn lý trí của thì ? Mọi thứ đã biến mất vào hư kh ?
Nước mắt của Avery làm mờ tầm của cô khi cô tiếp tục cuộc hành trình vào cõi vô định.
Chưa có bình luận nào cho chương này.