Khi Mắt Anh Ấy Mở Ra
Chương 87:
Hẳn là Elliot lạnh lắm khi đứng ngoài trời trong đêm đ giá lạnh như thế này.
Một chiếc xe dừng lại ở bãi đậu xe trước khách sạn. Cửa mở, Jun và Tammy bước ra khỏi xe. Tuy nhiên, một chiếc xe khác dừng lại trước mặt cả hai sau khi họ bước ra khỏi xe.
Đó là Ben.
- Ben. – Jun chào.
- đang làm gì ở đây? – Ben hỏi.
- đưa bạn gái đến đây để tìm Avery. – Jun trả lời.
Trong khi hai trò chuyện, Tammy bước đến gần Avery và ôm cô.
- cũng đến vì cô . Hay là giao cho tại đây. Tốt nhất là để cô đến nhà Elliot. – Ben nheo mắt Avery cách đó kh xa.
- Được thôi. Đừng lo lắng. Bạn gái sẽ xử lý được. – Jun trả lời.
- Nếu kh vì bạn gái của thì hai họ sẽ kh kết cục như thế này. – Ben cười khẩy.
- Bạn gái vừa c khai lời nói dối trước… – Jun đỏ mặt vì xấu hổ.
- Thôi bỏ . Bây giờ thảo luận chuyện này cũng kh ý nghĩa gì. trước đây. – Ben ngắt lời.
Jun gật đầu.
Sau khi Ben rời , Tammy nắm tay Avery và dẫn cô vào xe của Jun.
- Jun, chúng ta đến chỗ em nhé.
Jun làm một cử chỉ OK. Trong gương chiếu hậu, th mái tóc ướt và gương mặt nhỏ thờ ơ của Avery.
Mặc dù kh biết chuyện gì đã xảy ra nhưng thể biết rằng cô kh vui. Cái kết chua chát đêm qua đã khiến hai bên đau khổ và kh ai bước ra ngoài mà kh bị thương.
Khi xe dừng lại ở lối vào biệt thự Lynch, Tammy dẫn Avery ra khỏi xe. Cùng lúc này, Tammy liếc Jun, ra hiệu cho rời . Sau đó, Jun khôn ngoan lên xe và lái .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Sau khi Tammy đưa Avery vào trong, cô làm dịu sự lo lắng của Avery bằng cách mỉm cười và nói.
- Bố mẹ tớ ngày nào cũng về muộn. Để tớ đưa đến phòng của tớ. Giường trong phòng tớ đủ lớn để chúng ta ngủ.
Avery liếc phòng khách, máy móc theo Tammy lên lầu. Đây là lần đầu tiên cô đến nhà Tammy, và cô chỉ đồng ý đến vì cô kh muốn về nhà và để mẹ cô th cô trong bộ dạng luộm thuộm.
- Avery, thể mặc quần áo của tớ. Chúng ta cùng kích thước và thể mặc bất cứ thứ gì của tớ.
Sau khi Tammy đưa Avery vào phòng, trước tiên cô mở phòng thay đồ và để cô tự chọn quần áo.
Avery vào hàng loạt quần áo, túi xách, đồng hồ, giày dép rực rỡ… Trong chốc lát, cô đã bĩnh tĩnh lại nhiều.
- kh thể chìm đắm trong đau khổ. – Cô vô thức bước ra khỏi tủ.
- Avery, chuyện gì thế? – Tammy theo cô và hỏi.
Avery lắc đầu. Cô tự vực dậy, lo cho bản thân và hai đứa con trong bụng một cuộc sống tốt đẹp. Nếu cô buồn chán, cô sẽ chẳng nhận được gì ngoài một thất bại thảm hại.
Tammy đoán được tâm trạng của Avery qua vẻ mặt đau khổ của cô.
- Avery, làm tốt lắm! Nếu là tớ, tớ sợ là kh kiềm được nữa . Mặc dù tớ nghĩ thể sống tốt hơn Elliot, nhưng sống một vẫn tốt hơn nếu như quá đau khổ khi ở bên ta. – Tammy nắm tay cô và thẳng t nói.
- Nỗi đau của tớ là của riêng tớ. Nếu tớ kh thích thì tớ đã kh chịu đựng ều này. – Avery lẩm bẩm.
Tammy dẫn cô đến phòng tắm và nói.
- Kh nhiều thể cưỡng lại sức quyến rũ của ta. ta thật xuất chúng! ta giống như một ngọn đèn, và đó kh lỗi của . Đừng suy nghĩ quá nhiều và hãy tắm trước. Sau đó ngủ một giấc thật ngon.
- Tối nay Chelsea đến gặp tớ.
Avery dừng lại trước cửa phòng tắm, do dự một lúc cuối cùng hỏi.
- Elliot chuyện gì kh ổn à?
Tammy th đôi mắt đỏ ngầu của Avery thì hít một hơi thật sâu và nói.
- Trận mưa đêm qua là trận mưa rào lớn nhất trong mười năm qua, nhiệt độ đã xuống dưới mười độ. Bất kỳ bình thường nào cũng sẽ kh nằm liệt giường như ta sau một đêm mưa đá. Tớ đoán là vì ta đang hồi phục sau một căn bệnh nghiêm trọng, và cơ thể ta tương đối yếu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.