Khi Nhà Sinh Vật Học Yêu
Chương 1: Cuộc Sống Mới
Tháng 9 năm 1908, Scotland, Đại học St.Thorn.
Ở cuối phố Knightsbridge Lane, thành phố đã ẩn giữa làn sương mù bạc tháng chín và thấp thoáng sau rừng sồi là tòa tháp cổ tr cổ kính nếu kh nói nó khá là tồi tàn và đổ nát mà buộc sống trong đó.
Những cửa sổ vòm theo phong cách Gothic bao qu các bức tường, những viên gạch đen được xây dựng với sự tôn kính của một nghệ sĩ kh còn th ở thế kỷ 20. Cây thường xuân mọc hoang, bám chặt và đào sâu vào từng đường nối của tòa nhà, đón những tia nắng đầu tiên của buổi sáng xuyên qua lớp sương mù.
Tòa nhà tr thật lạnh lẽo nhưng toàn bộ tòa nhà là của , nó ít quyến rũ hơn nhiều so với những gì trưởng khoa đã nói nhưng thật sự đã kh mong đợi gì nhiều từ một đàn khăng khăng đòi gọi ta bằng tên riêng với ánh mắt lấp lánh.
Lốp xe in trên gạch khi chiếc xe tự động dừng lại, sự mong đợi tràn ngập trong khi chờ lái xe vòng lại và mở cửa. bước ra ngoài và tận hưởng bầu kh khí trong lành của buổi sáng sớm.
Những tia nắng chiếu qua hàng cây tối tăm, những cây sồi rậm rạp nhường chỗ cho cây th, những chiếc lá kim ẩm ướt tươi mới tỏa hương thơm trong kh khí, nó khá sạch sẽ kh gống với khói của cỗ máy kh bao giờ kết thúc tại London. May mắn thay, vẻ như trời vẫn quang đãng khác xa với chuẩn mực ở vùng này của Scotland.
Sự im lặng chỉ được lấp đầy bởi nhịp tim của và tiếng chim hót. Thật khó chịu khi bị bao qu bởi sự tĩnh lặng như vậy sau ngần thời gian.
đã quen với khói bụi và dầu của thành phố trong mơ, những toa xe lửa chạy kh biết mệt mỏi trôi nổi trên những ngọn dốc cao, những con phố tấp nập xe cộ, và hơi nước từ các ống khói bốc lên kh ngừng nghỉ cả ngày lẫn đêm. London kh bao giờ im lặng, luôn tiếng trò chuyện, biểu diễn, g.i.ế.c hoặc đánh nhau. Đó là một thành phố đầy hỗn loạn bởi hai băng đảng quái dị hay ít nhất là những lời đồn đại, thế nhưng đó chỉ là lời đồn đại.
Mọi đầu óc bình thường đều biết rằng kh thứ gì gọi là quái vật, chỉ con đủ tàn bạo để xứng đáng với d hiệu đó mà thôi.
“Tiến sĩ Woulfe?”
chớp mắt, tỉnh lại, tâm trí dạo này lang thang quá nhiều. Chiếc giường ngủ đêm qua kh được thoải mái lắm, và tất cả các cơ của đều đau nhức, chưa kể bằng cách nào đó một bộ quần áo của đã bị mất. lái xe nở nụ cười buồn bã và lo lắng với . nói: " xin lỗi."
"Tiến sĩ Woulfe đã đủ để làm địa chỉ chưa nhỉ?"
“Vâng, tất nhiên , chắc là chuyến từ London đã làm cô mệt mỏi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/khi-nha-sinh-vat-hoc-yeu/chuong-1-cuoc-song-moi.html.]
Ông ta nói: “ ai muốn gặp cô kh, thưa cô? Khuôn viên khá rộng và dễ bị lạc ở đây.”
“ chắc c sẽ tìm th vào một lúc nào đó."
Hoặc kh, trường đại học đã làm tròn nhiệm vụ của khi chấp nhận làm giáo sư, nhưng sự chấp nhận thực sự mất một thời gian.
Bất chấp những lý lẽ của rằng thể được xếp cùng một dãy với các giáo sư khác. Trưởng khoa đã nói rõ ràng rằng nếu được xếp ở một ngay rìa khuôn viên trường thì sẽ dễ sống trong môi trường trọng nam khinh nữ này hơn.
“ hiểu mà, với tư cách là một phụ nữ trong ngành Tâm lý học.”
“Giáo sư!"
sửa lại: " bằng tiến sĩ và là giáo sư."
“Vâng, một bác sĩ tâm lý ngay cả những bộ óc vĩ đại của những đàn ở St.Thorn cũng thể lạc…”
“Ở đây kh giáo sư nào giống ?"
Flowers
“Chúng sinh viên nữ nhưng kh giáo sư nữ.”
đã bị ta chế giễu khi đó và vẫn cảm th bị xúc phạm khi nghĩ về cuộc trò chuyện vô lý của chúng tại bữa tối vào tối qua. kh chỉ bằng tiến sĩ mà còn là nhà đầu tư vào một số dự án uy tín ở Châu Âu và Châu Mỹ. hy vọng rằng các giáo sư nam ở đây sẽ thay đổi về mặt tôn trọng hoặc ít nhất thì cũng là một dấu hiệu tốt khi những sinh viên là phụ nữ.
Ông ta kh biết , ta kh biết thể làm gì. Kh chỉ là sự tr cãi về cách xưng hô, còn đấu tr với đàn đó để được phép xe đạp. Ông ta đã nêu ra khái niệm rằng phụ nữ kh nên xe đạp và những triết lý ta đưa ra về sự cuồng loạn xung qu nó. chưa bao giờ nghe nói đến ều gì vô lý như vậy và yêu cầu ta cung cấp cho một chiếc xe đạp hoặc ta sẽ kh giáo sư tâm lý học.
Cuối cùng ta đã nhượng bộ. Ngoài những câu chuyện gây ức chế đó, bữa tiệc tối trôi qua mà kh sự cố đáng chú ý nào khác. Nó đủ nhàm chán để tâm trí trôi dạt. Tất cả những gì thể nhớ bây giờ là những tưởng tượng kỳ lạ đó. Những giấc mơ về quỷ dữ và máu, ánh lửa và bóng tối. lẽ là do thứ gì đó trong rượu hoặc lẽ là biện pháp đối phó mà tâm trí đã chọn cho sự thờ ơ của đối với bữa tiệc.
đã gặp một vài giáo sư khác khi ngang qua nhưng phần lớn những còn lại đều tránh . Bất kỳ khoảnh khắc khó chịu nào mà cảm th chỉ là sản phẩm của một môi trường nam tính đang tự làm im lặng như những học sinh bị mắng trước mặt như thể kh biết họ nói chuyện như thế nào sau cánh cửa đóng kín. Nếu mọi chuyện kh ổn ở đây, vẫn thể chạy đến nhà mới và tự nghiên cứu. Nhưng muốn làm ều này.
Chưa có bình luận nào cho chương này.