Khi Tôi Trở Thành Ánh Sáng Của Chính Mình
Chương 4
4
Hai giờ chiều.
Tiệc tri ân khách hàng khu vực châu Á – Thái Bình Dương tổ chức tại khách sạn Ritz-Carlton trong IFC Trung .
bộ vest Armani màu đen, đôi cao gót mười phân bước sảnh tiệc.
Đèn chùm pha lê rực rỡ.
Tháp champagne lấp lánh.
Một nghệ sĩ piano mặc lễ phục đang chơi Chopin.
Cách vài , thấy phụ trách phía khách hàng.
Chủ tịch tập đoàn Hằng Xương Lý Chí Hằng.
Tóc bạc trắng, đeo kính gọng vàng, tay chống gậy.
Xung quanh ông đang ba đồng nghiệp vây quanh bắt chuyện.
đang định bước tới thì vỗ nhẹ lên vai.
đầu.
Lưu Nhã Lâm.
Đồng nghiệp .
Cũng đối thủ cạnh tranh lớn nhất .
Ba tháng , vị trí Giám đốc khách hàng lớn bỏ trống.
Cả và cô đều ứng viên.
Cuối cùng…
chọn .
Cô mỉm .
“Tô tổng hôm nay thật đấy.”
Ánh mắt cô quét từ xuống .
“ đường chắc vất vả lắm nhỉ? Hôm qua chứng minh thư cô xảy vấn đề, còn lo cho cô nữa cơ.”
“ cần lo.”
mỉm .
“ thứ đều .”
“ ?”
Cô tiến gần hơn một chút.
“ … cô đến đây bằng chuyên cơ riêng?”
trả lời.
“Chuyên cơ Cố tổng.”
Giọng cô hạ thấp, nụ đầy ám chỉ.
“Tô tổng mặt mũi lớn thật.”
“Lưu Nhã Lâm.”
cũng theo.
“Hôm nay son dính lên răng cô .”
Mặt cô lập tức cứng đờ.
Theo phản xạ đưa tay lên chạm môi.
“Đùa thôi.”
lướt qua cô thẳng đến chỗ Lý Chí Hằng.
Phía lập tức vang lên tiếng gót giày nện mạnh xuống sàn.
“Chào Lý tổng, Tô Vãn, Giám đốc khách hàng lớn tập đoàn Đằng Dược.”
Lý Chí Hằng đầu , đánh giá vài giây khẽ gật đầu.
“Cô Tô, đó chuyện với Cố tổng bên cô. bảo hôm nay sẽ đích tới đây.”
khựng .
“Cố tổng hôm nay cũng tới ?”
“ .”
Lý Chí Hằng bật .
“ còn hôm nay tới để chống lưng cho cô.”
dứt lời.
Cửa đại sảnh mở .
Cố Bắc Thần bước .
mặc bộ vest đặt may màu xanh navy sẫm, tóc chải gọn phía lệch một sợi.
Chiếc đồng hồ Patek Philippe cổ tay lóe lên ánh đèn.
lưng còn hai trợ lý theo.
Khí chất mạnh đến mức cả sảnh tiệc như yên lặng mất một nhịp.
liếc mắt quanh.
Ánh mắt dừng .
Khẽ gật đầu.
đó thẳng về phía Lý Chí Hằng.
“Lý tổng, lâu gặp.”
đưa tay .
“Cố tổng đích tới đây, quá nể mặt .”
Lý Chí Hằng lớn bắt tay .
“Hôm nay Giám đốc Tô đặc biệt đề cử cho ngài.”
Cố Bắc Thần sang .
“Cô Giám đốc khách hàng xuất sắc nhất tập đoàn chúng . hạng mục hợp tác với ngài đều do cô phụ trách.”
Lý Chí Hằng nữa.
ánh mắt khác.
Từ xã giao chuyển thành nghiêm túc thật sự.
“ Cố tổng đích tiến cử chắc chắn đơn giản.”
Ông :
“Giám đốc Tô, mong cô chiếu cố nhiều hơn.”
“Lý tổng khách sáo .”
mỉm đáp .
“ cần học hỏi ngài mới .”
Cuộc chuyện đó diễn vô cùng thuận lợi.
Lúc gần kết thúc, Lưu Nhã Lâm cầm champagne tới.
Cô bưng hai ly.
Đưa cho một ly.
“Tô tổng.”
Xem thêm: Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Nụ cô rực rỡ đến mức giả tạo.
“ đây nếu chuyện gì vui thì xem như bỏ qua hết nhé.”
“ hợp tác vui vẻ.”
ly champagne trong tay cô .
“Thế nào? Sợ bỏ thuốc ?”
Lưu Nhã Lâm , tự uống một ngụm từ ly .
“Thật lòng đấy.”
nhận lấy ly champagne, nhấp môi một ngụm nhỏ.
Ánh mắt cô lập tức sáng lên.
Một phút , lấy cớ vệ sinh, bộ chỗ rượu ngậm trong miệng đều nhổ sạch bồn rửa tay.
Nước cuốn trôi nhanh.
gương dặm son.
mắc chứng hoang tưởng hại.
Mà vì…
thấy trong khe móng tay cô một ít bột màu trắng.
nhỏ.
Nếu kỹ sẽ nhận .
thấy.
Vì móng tay cô sơn đỏ rượu vang, hạt bột trắng nổi bật đến chói mắt.
chỉnh tóc bước khỏi nhà vệ sinh.
ngẩng đầu lên thấy Cố Bắc Thần.
tựa tường hành lang, tay cầm một ly whisky.
“Tô Vãn.”
“Đàn .”
một lúc.
“ em uống ly rượu cô đưa.”
khựng .
“ thấy .”
“Vì ?”
hỏi.
“ cẩn thận thôi.”
bình thản đáp.
“Trong ngành , chỉ uống nhầm một ly rượu mà hủy cả đời… quá nhiều .”
gật đầu.
“Lưu Nhã Lâm.”
cái tên đó, giọng bình thản như đang thời tiết.
“Tuần thông báo điều chuyển cô sẽ gửi xuống.”
ngẩn .
“Cái gì?”
“Cô xứng ở công ty .”
bước .
“ thôi, cuộc họp vẫn kết thúc.”
theo bóng lưng .
Ánh đèn hành lang phủ lên bả vai rộng , lớp vest ôm lấy đường cong nơi xương bả vai đầy lạnh lùng và mạnh mẽ.
Mười bốn năm …
cũng như .
Mỗi họp hội sinh viên đều luôn đầu tiên.
từng đầu ai.
…
đầu .
yên tại chỗ vài giây mới xoay đại sảnh.
Hợp đồng với Lý Chí Hằng ký vô cùng thuận lợi.
khi kết thúc tiệc, trở về khách sạn, giày cao gót chân trần thảm.
Điện thoại chợt đổ chuông.
Một lạ.
nhấn nhận.
Đầu dây bên ồn ào, như đang uống rượu.
“Tô Vãn.”
giọng Trần Vũ.
“Cô cảm thấy thắng ?”
“ từng nghĩ thắng cái gì cả.”
“Cô bám Cố Bắc Thần nên thấy ghê gớm ?”
“Trần Vũ.”
kẹp điện thoại bên vai, rót cho một ly nước.
“Chuyện giữa chúng liên quan đến .”
“ liên quan?!”
đột nhiên gào lên.
“Con nó cô còn chuyên cơ mà bảo liên quan?!”
“ kể một câu chuyện nhé.”
chậm rãi uống một ngụm nước.
“ một làm mất chìa khóa. Tìm khắp nhà vẫn thấy.”
“ đó mới phát hiện vợ giấu .”
“Bởi vì vợ sợ phát hiện thứ mà chiếc chìa khóa đó thể mở .”
Đầu dây bên im lặng một giây.
“Con nó cô đang cái”
“ xem…”
nhẹ giọng ngắt lời.
“Rốt cuộc đó làm mất thứ gì?”
“ …”
“Tưởng rằng giấu kỹ, thật khắp nơi đều đầy sơ hở?”
“Tô Vãn! Cô đừng chơi trò tâm lý với !”
“ cúp máy đây.”
trực tiếp ngắt cuộc gọi chặn luôn đó.
đó xuống bàn làm việc, mở laptop lên.
Đăng nhập trang kê thẻ tín dụng Trần Vũ.
Mật khẩu vẫn ngày sinh .
Bao năm từng đổi.
mở mục giao dịch ba tháng gần nhất.
Kéo xuống từng dòng.
Siêu thị.
Xem thêm: Nhất Mộng Trường An (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Trạm xăng.
Nhà hàng.
Vé xem phim.
Khoan .
Vé xem phim?
Trong vòng ba tháng sáu mua vé.
Mỗi đều hai vé.
gần nhất thứ Bảy tuần .
Hôm đó với rằng tăng ca.
nhấn xem chi tiết.
Rạp phim: quận Từ Hối, rạp Xingmei.
Cách chung cư Bắc Thần Tinh Hối…
Tám trăm mét.
Chưa có bình luận nào cho chương này.