Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Khi Tôi Xuyên Vào Truyện Bệnh Kiều

Chương 15

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

18

và Bùi Chí Thanh vẫn chung sống hòa bình như thế, hình như cái gì đó đang đổi.

Ví dụ như liếc mắt một cái vô thức bắt gặp đang .

Ví dụ như dần thấy Bùi Chí Thanh ngày càng trai và thuận mắt.

Ví dụ như thỉnh thoảng nhắc đến , nhịn mà mỉm .

Thật mất mặt.

“Còn một vòng nữa!” Tiếng thầy giáo thể dục kéo về thực tại.

Tai hại thật!

Điều mất mặt hơn cả việc nhận đang ngây ngô chính thành tích chạy bộ quá tệ.

mệt chết .

Thế thấy thiếu niên chạy xong ở phía lùi , chạy ở làn ngoài cùng.

mặc bộ đồng phục xanh trắng sạch sẽ, tay áo kéo lên lộ một đoạn cánh tay săn chắc, trán còn lấm tấm mồ hôi.

chẳng còn tâm trí mà bắt chuyện với .

Trong làn gió nhẹ mang theo giọng thiếu niên Bùi Chí Thanh: “Cố lên, còn một vòng nữa thôi.”

Thực chỉ đang chạy cùng thôi.

Hồi năm lớp 12, cũng từng chạy cùng như thế.

cảm giác khác hẳn, đây trong một thế giới nhỏ xa lạ và cô độc.

Bùi Chí Thanh đang ở bên cạnh , dường như nét chân thực, rạng rỡ và sống động duy nhất trong cái thế giới giả dối .

Một cảm giác khó tả, sự rung động đến chỉ trong một khoảnh khắc. cứ thế cùng chạy chậm dần, vạch đích ở ngay mắt.

“Tớ đợi ở phía nhé.” Gió mang theo một tiếng nhẹ nhàng.

Bùi Chí Thanh sải bước chạy về phía vạch đích , mỉm đợi chạy tới.

Khoảnh khắc đó, cảm thấy trong mắt chỉ còn hình bóng .

thở hổn hển bước qua vạch đích: “Cuối cùng cũng chạy xong .”

Bùi Chí Thanh vỗ vai , nhét tay một tờ khăn giấy: “An Nhược, tớ chơi bóng với Cao Chu đây.” vẫy vẫy tay với .

Dáng thiếu niên cao ráo, bước nhẹ tênh như một làn gió, cứ thế thổi xa dần trong tầm mắt .

mà cái thế giới bắt xóa sổ một sự tồn tại sống động như thế.

nhận , thực sự làm .

đột nhiên một suy nghĩ cực kỳ bốc đồng. tìm cách cùng Bùi Chí Thanh thoát khỏi thế giới nhỏ .

Chắc chắn sẽ cách.

Bùi Chí Thanh xóa sổ một cách vô lý như .

...

loanh quanh sân bóng hai vòng, mua một chai nước hướng về phía sân bóng rổ. Lúc Bùi Chí Thanh chơi xong.

tiến về phía : “Bùi Chí Thanh.”

bất ngờ, nhét chai nước tay .

“Bùi Chí Thanh.” đầy vẻ hối , “Tớ phát hiện .”

“Cái gì cơ?” Ánh mắt nghiêm túc, chứa đựng những tia sáng rạng rỡ, cúi .

Tại mắt thể long lanh như thế nhỉ?

chậm rãi : “Hình như... tớ khá thích .”

Vì thích nên mới nỡ thực hiện nhiệm vụ xóa sổ nam chính.

Vì thích nên mới kìm lòng mà mủi lòng.

hành động bấy lâu nay đều lời giải hợp lý.

xong lời , Bùi Chí Thanh sững .

đó, cố kìm nén nụ , chiếc răng khểnh lấp ló: “Tớ , đợi một chút.”

Đây mà câu trả lời ?

lấy khăn giấy trong túi lau lau lòng bàn tay.

Khi còn kịp phản ứng thì giây tiếp theo, nhẹ nhàng nắm lấy tay .

Ánh mắt Bùi Chí Thanh đen láy, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “ thì bây giờ đến lượt tớ nắm tay nhé.”

Cứu với! dường như thấy tiếng trái tim đang đập loạn xạ.

Chỉ nắm tay thôi mà, tim như sắp nhảy ngoài thế ?

Cảm giác như rơi một đám mây mềm mại .

hất cằm về phía đám con trai sân bóng, :

“Tranh thủ lúc bọn họ thấy, mau thôi, bọn họ trêu cho xem.”

Suốt dọc đường, cứ để mặc nắm tay dắt khỏi sân bóng rổ.

Trái tim sắp nổ tung đến nơi , vẫn rút tay .

Thôi thì cứ đánh cược một .

khẽ siết nhẹ, nắm lấy tay Bùi Chí Thanh.

19

Trong thời gian , bắt đầu mơ thấy những giấc mơ về việc ám sát Bùi Chí Thanh.

thế giới nhỏ đang hối thúc tay.

thừa nhận, một kẻ xuyên sách vô cùng tiêu cực và lười nhác trong việc thực hiện nhiệm vụ.

vì chọn cách kết liễu , chọn cách tìm kiếm một lối thoát khác.

Bùi Chí Thanh lớp khẽ nhéo mặt , hỏi: “Nghĩ gì thế?”

Đầu ngón tay vẫn còn vương chút lạnh gió đông bên ngoài.

, lắc đầu: “ gì.”

Bùi Chí Thanh mỉm : “Ăn khoai lang ?”

giơ tay lên, cổ tay treo một chiếc túi nilon đựng một củ khoai lang nướng.

, ngoài hành lang thôi.”

kéo khỏi lớp.

Hai đứa mỗi một nửa, tì lên lan can, ăn củ khoai lang vẫn còn nghi ngút khói ngắm đống lá khô rụng đầy sân trường.

Chẳng từ lúc nào, thế giới nhỏ đông.

“Thời gian trôi nhanh thật đấy.” cắn một miếng khoai nóng hổi, khẽ thở dài.

thế?” Bùi Chí Thanh cũng cắn một miếng, “Bắt đầu thấy buồn bã ?”

cụp mắt: “Bùi Chí Thanh, nếu tớ làm điều gì đó với , sẽ thế nào?”

căn bản tìm thấy cách nào để thoát khỏi đây, gì đến chuyện mang cả Bùi Chí Thanh theo.

Chút nhiệt huyết ban đầu giờ nguội lạnh.

Bùi Chí Thanh chẳng mấy bận tâm, bóc vỏ khoai lười biếng đáp: “ cả.”

Cái tên , chẳng gì về mức độ nghiêm trọng vấn đề cả.

giơ tay kéo kéo ống áo .

dừng động tác, quan sát thần sắc trầm tư: “Chắc cũng đến mức giết phóng hỏa chứ?”

Phóng hỏa thì , giết thì... khả năng.

im lặng đáp.

Ánh mắt Bùi Chí Thanh khựng một giây, búng nhẹ trán , vẻ mặt bất cần: “ thì cũng chẳng .”

thiếu niên thì luôn ngông cuồng nhất!

: “An Nhược, dạo tâm sự ?”

hậm hực cắn một miếng khoai: “Chỉ dạo xui xẻo chút thôi.”

chỉ cuồng như ruồi đầu trong cái thế giới , còn liên tục gặp vận hạn.

“Hửm?”

bắt đầu than vãn: “Hôm tớ suýt bóng rổ đập trúng, hôm qua một chậu hoa suýt rơi trúng đầu, sáng nay còn suýt xe điện đâm nữa.”

xong, chính cũng bật , nửa đùa nửa thật: “ thấy xui đến mức phi lý ?”

sang Bùi Chí Thanh, mới phát hiện ánh mắt trầm xuống, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.

nghiêm túc thế?”

thấp giọng: “Tớ cảm thấy đây ngẫu nhiên.”

thì lắc đầu, cho : “Làm thể chứ, nghĩ hại tớ ? nghĩ nhiều quá .”

...

Buổi chiều khi tan học, lúc đang xe về nhà, bác quản gia bỗng phanh gấp một cái khiến trán đập mạnh ghế .

“Tiểu thư, cô chứ?” Giọng bác quản gia run rẩy.

... thế ạ, chú Lý?”

làm nữa, suýt chút nữa đâm xe tải .” Chú Lý , “Thắng xe... hình như hỏng .”

chết lặng ghế, thấy mắt hiện lên hai dòng nhiệm vụ lúc mới xuyên : Công lược nam chính và Cứu vớt nữ chính.

Bùi Chí Thanh , những tai nạn gần đây ngẫu nhiên.

Thế giới nhỏ đang cảnh cáo .

Nó cảnh cáo làm nhiệm vụ, nếu , chính sẽ xóa sổ.

Nếu hành động, chỉ thể về nhà mà còn biến mất khỏi cõi đời .

hít một thật sâu, hai dòng chữ đó tan biến như từng xuất hiện.

Trong xe tĩnh lặng đến mức chỉ thấy tiếng thở dồn dập chính .

Bác quản gia định thần : “Tiểu thư, trán cô thương , để đưa cô đến bệnh viện.”

“Chú Lý, chú cứ đỗ xe bên đường , cháu tự .”

xuống xe, lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh, gọi điện cho Bùi Chí Thanh: “Bùi Chí Thanh, đến đây một lát , trán tớ va chạm …”

xổm ven đường chờ , tâm trí rối bời.

thấy kết cục chúng : chết, thì vong.

Một ván cờ chết .

thể chờ chết, cũng lực bất tòng tâm.

thấy tiếng bước chân vội vã, nhẹ nhàng vỗ vai .

Ngước lên, Bùi Chí Thanh quỳ mặt, đôi mắt sạch sẽ phản chiếu hình bóng .

“Tớ đưa bệnh viện.”

gượng , chỉ trán : “ xem, tớ xui thật đấy, sáng nay kể xong giờ thêm một chuyện…”

Chẳng hiểu , nụ môi cứ thế héo hắt dần tắt hẳn.

Bùi Chí Thanh gì, chỉ mở rộng vòng tay.

Phút chốc, sự ngụy trang đổ vỡ, nhào lòng nức nở.

Bao nhiêu uất ức, sợ hãi đều tan chảy trong vòng tay ấm áp đó.

sắp phát điên vì dồn đường cùng .

“Bùi Chí Thanh.” nghẹn ngào.

“Ừ.” khẽ đáp, kiên nhẫn vỗ về .

tiếng: “ tớ sắp tiêu đời ?”

Bàn tay đang vỗ lưng Bùi Chí Thanh bỗng siết chặt , giọng vẫn bình tĩnh: “Đừng nữa, đến bệnh viện băng bó thôi.”

Lúc dậy, thấy nước mắt nước mũi dính đầy lên áo khoác .

chẳng để tâm: “ . Bệnh viện cũng gần, bộ nhé?”

.”

Dọc đường , thấy định nắm tay thu về.

kéo ống tay áo : “ nắm tay tớ?”

Bùi Chí Thanh , nghiêm túc giải thích: “Tay tớ lạnh lắm.”

Trái tim bỗng thắt .

kéo lấy bàn tay lạnh lẽo , nắm chặt: “ để tớ nắm tay .”

Bùi Chí Thanh cụp mắt, giọng nhỏ dần: “.”

nắm chặt lấy bàn tay ấm chân thực . Một con bằng xương bằng thịt thế , thế giới để xóa sổ .

“Bùi Chí Thanh, điều gì làm bắt buộc làm ?”

thẳng mắt , khẽ : “ chứ.”

sẽ làm chứ?”

trả lời đầy kiên định: “Sẽ làm. Còn ?”

“Tớ cũng .”

mắt , thâm tâm làm .

còn bao nhiêu thời gian để phá giải ván cờ khi xóa sổ?

Một ngày, hai ngày, ba ngày?

.

16:T5aa, và Cố Bắc Thần hôn ước từ nhỏ.

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...