Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Kho Báu Trong Căn Nhà Cũ

Chương 1

Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

01

Tần Duyệt, một kẻ xui xẻo thất nghiệp thất tình.

khi gã bạn trai cũ và bà hám danh lợi đuổi khỏi nhà với lý do “một đứa con gái tỉnh lẻ, công việc định như cô xứng với nhà chúng ”, cầm 20 vạn tệ tiền tiết kiệm ít ỏi, thề bám trụ thành phố bằng .

Bước đầu tiên mua nhà.

căn nhỏ nhất, nát nhất, miễn một cái tổ thuộc về riêng .

Môi giới dẫn xem ba mươi căn, vượt quá ngân sách thì cũng điều kiện tồi tệ đến mức khó tin.

Sự kiên nhẫn gần như cạn kiệt.

Cho đến khi Tiểu Vương – môi giới – lật tung mớ tài liệu, ngập ngừng nhắc đến một căn tập thể cũ ở tầng một.

“Chị Tần, căn … tình trạng đặc biệt.”

“Đặc biệt thế nào?” uống ngụm nước, uể oải hỏi.

“Rao bán hai năm ai mua.”

“Lúc đầu chủ nhà rao 75 vạn, giờ… giờ chỉ còn 20 vạn.”

suýt phun ngụm nước ngoài.

Từ 75 vạn rớt xuống 20 vạn?

Nhà nhà ma nhiễm phóng xạ ?

“Địa chỉ ở ?” bắt đầu thấy hứng thú.

ngay khu phố cổ trung tâm, vị trí thì miễn bàn, bản căn nhà thì…” Tiểu Vương tỏ vẻ khó xử, “Chị ơi, thôi , để em tìm căn khác cho chị.”

xem căn .” Thái độ kiên quyết.

Tiểu Vương khổ: “Chị ơi, em dẫn chị , mà những từng đến xem, ai trụ trong đó quá năm phút.”

“Bỏ chạy hết ?”

“Bỏ chạy hết.”

thì bảo trong đó âm khí nặng, thì bảo bước chóng mặt buồn nôn, chung đồn thổi đủ kiểu, sắp thành truyền thuyết đô thị giới môi giới bọn em luôn .”

bật : “Một đứa đến việc làm còn chẳng như thì sợ gì âm khí. thôi, đến xem .”

Khu tập thể cũ, hành lang chất đầy đồ đạc linh tinh.

Cánh cửa phòng loại cửa gỗ màu đỏ sẫm kiểu cũ, dán đầy quảng cáo rác, ổ khóa rỉ sét loang lổ.

Tiểu Vương run rẩy lôi chìa khóa , thử mấy mới mở .

“Két…” một tiếng, một luồng mùi kỳ lạ xộc thẳng mặt.

Đó sự pha trộn giữa mùi nấm mốc, mùi bụi, cùng một thứ mùi thể gọi tên, hăng hắc thâm trầm cổ quái.

Bên trong tối, bật đèn.

Tiểu Vương chết trân ở cửa, dám bước .

“Chị ơi, chị… tự xem nhé? Em đợi chị ở cửa.”

thèm đoái hoài đến , thẳng trong.

Nhà nhỏ, cấu trúc một phòng ngủ một phòng khách.

Tường đen thui, giống như khói hun, sờ thì tro than, mà một chất liệu din dính, ram ráp.

sàn phủ một lớp bụi dày cộp.

Đồ đạc chỉ một chiếc giường gỗ ọp ẹp và một cái tủ quần áo gãy chân.

Đây căn nhà khiến trụ nổi năm phút ?

Ngoài việc rách nát, bẩn thỉu và mùi khó ngửi thì cũng chẳng gì đặc biệt.

bước đến bên cửa sổ, định kéo rèm cho sáng.

Tấm rèm màu nâu sẫm, dày nặng, chạm nhẹ một cái bụi rơi lả tả.

dùng sức giật mạnh một cái.

“Rầm!”

Cả rèm lẫn thanh treo rơi thẳng xuống đất.

Ánh nắng buổi chiều rực rỡ hắt , xua tan quá nửa sự u ám trong phòng.

Và ngay khoảnh khắc đó, sững .

chằm chằm bức tường ánh nắng chiếu rọi.

Những mảng vật chất màu đen, dinh dính ánh nắng hắt một lớp ánh sáng kỳ lạ, sâu thẳm.

Thứ mùi cổ quái trong khí cũng vì nhiệt độ tăng lên mà trở nên đậm đặc hơn.

bước tới, thò ngón tay, cẩn thận cạo nhẹ lên mảng đen đó.

Đầu ngón tay truyền đến một xúc cảm đặc biệt, độ đàn hồi.

đưa ngón tay lên mũi, nhắm mắt , hít một thật sâu.

Chính mùi .

Thứ mùi khắc sâu trong ký ức tuổi thơ, mãi mãi thể nào quên.

mở bừng mắt, tim đập thình thịch.

đang ngẩn .

đang phát điên vì sung sướng!

ngoắt , lao cửa, làm Tiểu Vương đang run rẩy ngoài giật nảy .

“Chị ơi, ? Chị thấy khó chịu ? Chị em nhanh thôi!”

túm chặt lấy cánh tay , hai mắt sáng rực.

“Gọi cho chủ nhà!”

“Hả?”

“Gọi ngay bây giờ!”

rút điện thoại , bật máy tính, bấm vài con .

“Bảo với chủ nhà, 18 vạn, trả thẳng.”

“Ngay bây giờ, ngay lập tức, thể ký hợp đồng luôn.”

Tiểu Vương , y như đang một kẻ điên.

02

Tiểu Vương dáng vẻ dọa sợ mất mật, vẫn ngoan ngoãn bấm điện thoại gọi chủ nhà.

cẩn thận lặp lời .

, 18 vạn, trả một …”

20 vạn, 18 vạn…”

“Khách cháu thể ký hợp đồng ngay lập tức!”

Đầu dây bên im lặng lâu.

Lâu đến mức trán Tiểu Vương lấm tấm mồ hôi hột.

Cuối cùng, một giọng khàn khàn, mệt mỏi vang lên: “Đưa máy cho cô .”

Tiểu Vương đưa điện thoại cho , mấp máy môi: “Chủ nhà.”

nhận máy: “Alo, chào chú.”

“Cô thực sự mua? 18 vạn?” Giọng ông đầy vẻ nghi ngờ.

thế.” trả lời dứt khoát.

“Cô xem nhà ? Cô ở trong đó bao lâu?”

“Cháu xem xong, ở trong đó chắc mười phút.”

Đầu dây bên im lặng, tiếp đó một tiếng thở dài thườn thượt.

“Cô gái , thật với cô, căn nhà đó… sạch sẽ .”

“Cháu .”

mà vẫn mua? đây tìm mấy thầy đến xem, ai cũng bảo chỗ đó âm khí quá nặng, bình thường trấn nổi .”

, mạng cháu cứng.” bịa đại một lý do.

“Cô…” Chủ nhà vẻ nghẹn lời, “ , cô sợ thì bán cho cô. 18 vạn thì 18 vạn, chỉ cần hôm nay cô ký hợp đồng và chuyển tiền luôn, qua ngay!”

Giọng điệu ông giống như một sự giải thoát nhẹ nhõm.

Cúp máy, ánh mắt Tiểu Vương càng thêm kỳ dị.

“Chị ơi, chị… chị mua thật ạ? suy nghĩ thêm ?”

cần.”

mà căn nhà đó…”

“Tiểu Vương,” ngắt lời , “ chỉ cần giúp lo xong thủ tục, tiền hoa hồng thiếu một xu.”

đến hai chữ “hoa hồng”, mắt Tiểu Vương sáng lên, thắc mắc thêm lời nào nữa.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...