Khóa Pha Lê - Cư Diên, Liên Hà
Chương 175: Thất đức
Bố vào phòng phẫu thuật.
đóng viện phí, tiền kh đủ, Cư Diên đưa thẻ của qua: “Quẹt thẻ của .”
đẩy mạnh ra: “Kh quẹt thẻ của !”
chạy về tìm mẹ.
Bà ngây ngốc đờ đẫn, ngồi trên chiếc ghế bên ngoài, cúi đầu hai bàn tay .
“Mẹ!” chạy tới gọi bà, “Thẻ lương của mẹ đâu? Bệnh viện yêu cầu đóng tiền .”
Mẹ từ từ ngẩng đầu , vừa mở miệng đã bắt đầu khóc: “Túi để ở nhà họ Cư , kh mang theo…”
“Để ở đâu ? Con về l.”
Cư Diên tới: “Kh cần phiền phức, đã th toán .”
Mẹ th , nước mắt giàn giụa nói: “ giả vờ làm tốt cái gì? Số tiền này đáng bỏ ra! Là đã chọc tức bố con bé đến mức vào bệnh viện!”
Cư Diên kh phủ nhận cũng kh khẳng định, dời tầm mắt : “Liên Hà, qua đây.”
Mẹ lập tức che chở cho : “ muốn làm gì?”
“Ngày mai làm, kh rảnh, chuyện chiếc vòng tay và một triệu tệ, em luôn cho một lời giải thích. Nếu muốn kiện , cũng thể giới thiệu cho mọi một luật sư, ta đ.á.n.h kiện giỏi, chỉ là phí thu cao, thể khiến vào đó ngồi ba năm năm năm.”
Mẹ tức giận đến mức toàn thân run rẩy: “ lại loại kh biết xấu hổ như chứ… Là chúng mù mắt, để hại Tiểu Huân, lại hại Tiểu Hà…”
lau nước mắt trên mặt đứng lên, mẹ kéo lại: “Đừng qua đó! Nhà chúng ta cho dù đập nồi bán sắt cũng sẽ trả lại tiền cho ta! Kh chỉ là một triệu tệ và cái vòng tay rách nát thôi …”
Cư Diên lại ném thêm một quả bom: “Chiếc vòng tay đó năm triệu.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nghe th cái giá này, biết xong đời .
Chiếc vòng tay giá tiêu thụ đồ ăn cắp là mười vạn, tưởng giá gốc hai mươi vạn là kịch trần , kh ngờ lại là năm triệu.
Tám đời tổ t nhà cộng lại cũng kh năm triệu.
Ngay cả một triệu tệ kia, chúng cũng kh trả nổi.
Mẹ kích động, căn bản kh tin: “ nói bậy! thể chiếc vòng tay đắt như vậy! Năm triệu… ăn cướp !”
Cư Diên nói: “Chiếc vòng tay đó và chiếc Vân Trang đeo là một cặp, gi chứng nhận giám định để ở nhà, nếu cần sẽ đưa cho dì.”
“Mang qua đây ! Đồ kh mẹ, đồ thất đức, đồ ném xuống nước kh sủi bọt…”
“Mẹ!” ấn vai bà, ngăn cản sự kích động của bà, “Đừng mắng nữa, mẹ ở đây đợi bố, con nói chuyện đàng hoàng với ta.”
“Còn gì để nói đàng hoàng nữa chứ!” Mẹ kéo tay , trên mặt toàn là nước mắt, “Tiểu Hà, là mẹ lỗi với con, tin lời quỷ quái của thứ này, để con chịu bao nhiêu tủi thân, con còn vì tiền mà cùng ta…”
“Mẹ, con…” bấm mạnh vào đầu ngón tay , nói, “…Là con tự nguyện theo ta.”
Mẹ ôm chầm l : “Nói hươu nói vượn! Con và Yến Lạc tình cảm tốt như vậy, thể tự nguyện theo ta! Kh chỉ vì tiền , kh trả nổi chúng ta kh trả nữa, ta thất đức mẹ còn thất đức hơn ta!”
Nói xong, bà Cư Diên: “ kiện chúng nợ tiền kh trả !”
Cư Diên gật đầu một cái với mẹ , sau đó : “ đợi em đến mười hai giờ đêm nay.”
Mẹ cởi giày ném : “ cút cho bà!”
Cư Diên , nhặt hai chiếc giày của mẹ về xỏ vào cho bà.
Mẹ cúi đầu , một lúc xoa đầu khóc: “Tiểu Hà, số con lại khổ thế này… Vừa sinh ra Vân Trang đã kh cần con, từ nhỏ mẹ cũng đối xử kh tốt với con, bây giờ Cư Diên bắt nạt con, con còn giấu chúng ta… Biết sớm thế này, thà mẹ để con và Yến Lạc cùng ra nước ngoài, khổ thì cũng chỉ khổ vài năm, còn hơn bị cái thứ tà ma này ám vào…”
thuận thế ngồi bệt xuống đất, nép vào chân mẹ , cảm nhận từng cái vuốt ve của bà, trong lòng là một mảnh trống rỗng tĩnh lặng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.