Khóa Pha Lê - Cư Diên, Liên Hà
Chương 351: Không nói là không làm việc khác
Trong căn phòng xi măng trên tầng hai, th Khởi đang bị hai gã vệ sĩ đeo kính đen bẻ gặt tay ra sau lưng, đè quỳ rạp xuống đất, cả đầy m.á.u và bụi bẩn.
" Khởi!" lao tới,"Các đừng bẻ tay !"
Cư Diên đuổi theo, bàn tay to lớn của xuyên qua lớp áo len khoác ngoài và áo mặc lót của , tóm chặt l cánh tay , lực đạo kh hề giảm sút.
vùng vẫy kh thoát, liền xoay đ.ấ.m đá túi bụi:"Cút ! Cút ! Bu ra!"
Sức của cũng kh nhỏ, đạp ra vô số dấu giày trên quần , nhưng cứ như kh cảm giác, ung dung thong thả đứng làm loạn.
Khởi nghe th tiếng động, từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng húp gần như kh mở ra nổi, trên mặt bầm dập tím tái.
vừa mở miệng, hơi thở đã thoi thóp, m.á.u tươi cũng men theo khóe miệng nhỏ giọt xuống:"Tiểu... Tiểu Hà... mau chạy ..."
th bị đ.á.n.h đến mức kh ra hình , bất lực bật khóc, ôm l eo Cư Diên trượt dần xuống, trượt mãi cho đến khi quỳ rạp dưới chân .
vẫn đang túm l một cánh tay của , đành dùng tay kia phủi những dấu giày trên quần , vừa phủi vừa khóc:"Xin lỗi, Cư Diên, sai ... hành hạ , g.i.ế.c , đừng làm hại khác nữa... xin đ, Cư Diên... Xin đ..."
Cư Diên bu ra, ngồi xuống chiếc ghế đối diện Khởi.
Căn phòng này chỉ ba bức tường, bên ngoài bức tường trống hoác kia là màn đêm sương mù dày đặc.
cứ thế ngồi trước ph nền đen kịt , vỗ vỗ lên đùi :"Liên Hà, qua đây."
chống tay lên đầu gối, vừa định đứng dậy bước tới thì Cư Diên như một ác quỷ, mỉm cười ngăn lại:"Kh đúng, em quỳ, bò qua đây."
Khởi như con cá sắp c.h.ế.t, dùng hết sức bình sinh ưỡn thẳng lưng lên:"Đừng cầu xin ... Đi !"
Gã kính đen đạp một cú vào lưng , Khởi ngã gục xuống đất.
"Đừng đ.á.n.h ! bò!"
quỳ xuống lại, cúi đầu lau nước mắt.
Chẳng chỉ là quỳ thôi , chẳng chỉ là bò qua đó thôi ?
đang cứu , bất kể dùng tư thế nào để cứu, cũng chẳng gì đáng xấu hổ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
gạt bỏ những tiếng rên rỉ của Khởi ra khỏi đầu, bò đến bên cạnh Cư Diên, bám l đầu gối :" qua đây , thả , chẳng nói sẽ tha cho một mạng ?"
" nói là sẽ giữ lại cho một mạng, chứ kh nói là kh làm việc khác. Em xót xa cho đôi tay của như vậy" gã kính đen, lạnh lùng ra lệnh,"Đập nát hai bàn tay của cho ."
Gã kính đen đè c.h.ặ.t t.a.y Khởi xuống, rút ra một cây búa sắt.
"Đừng! Đừng mà! phế tay thì khác gì l mạng đâu!"
túm chặt l quần Cư Diên, liều mạng hạ van xin.
" nể tình yêu thương Cư Tục như vậy mà tha cho !"
"Tay từng bị thương ở Mỹ, nhưng mỗi lần ra ngoài luôn bế Cư Tục, bế kh nổi thì để con bé cưỡi lên cổ..."
" biết đoạn video đó là do làm, nhưng vì bảo vệ Cư Tục nên ngay cả mẹ cũng kh nói..."
"Sau này chúng tuyệt đối sẽ kh đối đầu với nữa, thật đ, thật đ..."
Cư Diên hơi rướn tới, đưa tay nâng cằm lên, bắt .
dùng ngón cái xoa xoa cằm , lại xoa xoa môi .
ngửa đầu đôi mắt kh chút cảm xúc của , kh dám hất ra cũng chẳng dám vùng vẫy.
nhau một lúc, bỏ tay xuống, nói:"Kh được, em vẫn chưa đủ đê tiện."
Sau đó, hất đầu với gã kính đen.
"Bốp" một tiếng, cây búa sắt nện thẳng xuống bàn tay Khởi.
Dù đã cố nhịn tiếng hét t.h.ả.m thiết, nhưng vẫn bật ra một tiếng rên rỉ đau đớn.
"Đừng!"
kéo áo khoác ném , tiếp tục cởi áo len, trong lúc giằng xé, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má dính đầy tóc rối, từng giọt từng giọt rơi xuống chiếc áo len, dưới ánh đèn bóng tròn trên đỉnh đầu, lấp lánh như những viên kim cương.
Cởi áo len, lại cởi tiếp áo mặc lót, giữa cơn gió lạnh buốt, quay lưng về phía Khởi, ôm l chân Cư Diên, đờ đẫn nói:" là đồ đê tiện... ngủ với ..."
Chưa có bình luận nào cho chương này.