Khóa Pha Lê - Cư Diên, Liên Hà
Chương 485: Hiếu thắng
Mẹ xuống máy bay th dì Trương hai, lập tức bĩu môi, nháy mắt với .
Bà cũng nhận ra sự giống nhau giữa hai bà thím già này .
Dì Trương hai cung kính với bà :"Bà Liên, bà đến ."
Mẹ nói:"Ừm, đến ."
Nhân lúc dì Trương hai ra xe cất vali, mẹ lén hỏi :"Mẹ ăn mặc thế này cũng được chứ? Kh giống bà già nhà quê lên tỉnh chứ?"
nói:"Mẹ mặc thế này đẹp mà, lại hỏi vậy?"
Mẹ nói:"Mẹ th bà hai này ăn mặc cũng cầu kỳ, nói chuyện cũng giống từng trải sự đời, nếu mẹ ăn mặc kh đẳng cấp, bà ta lại coi thường con, cảm th con trèo cao."
th mẹ nghĩ nhiều quá, lại th bà hơi đáng thương.
Trước kia bà tự tin biết bao, ngày nào cũng th ở trong khu dân cư diễm áp này, diễm áp kia, đặc biệt là diễm áp mẹ Yến
Thực ra mẹ Yến đẹp, bà nét đẹp đoan trang với đôi l mày rậm và đôi mắt to, đặt ở thời đại nào cũng được coi là mỹ nhân.
So ra, mẹ l mày nhạt mắt nhỏ, mỗi lần ở nhà nói mẹ Yến kh đẹp bằng bà , đều lén lút ghét bỏ bà .
nói:"Mẹ đã là phú bà triệu phú , còn để ý đến ánh mắt của khác làm gì?"
Mẹ nói:"Ở quê vài triệu là đủ để ra oai , ở đây thì tính là cái thá gì? Trên phố tùy tiện kéo một cũng giàu hơn mẹ, chút tiền đó của mẹ ném xuống nước cũng chỉ nghe được tiếng tõm."
nói:"Vậy mẹ ném xuống nước , con nhặt."
Mẹ nói:"Mẹ kh ném."
Dì Trương hai quy củ và đúng mực hơn dì Trương nhiều, kh bao giờ xen vào chuyện nhà họ Cư.
Bà lại là gốc Vân Thành, từng học đại học, biết nói tiếng địa phương, ở Đặc khu hành chính cũng kh hề rụt rè, thể giao tiếp kh rào cản với dân bản địa.
Mẹ suốt dọc đường cứ lén lút quan sát bà , cuối cùng cũng bới ra được một khuyết ểm của bà : Dì Trương hai cứ nói chuyện là méo miệng.
Thế là dì Trương hai cứ méo miệng, mẹ lại chọc , chọc đến mức vừa bực vừa buồn cười.
Đến bảo mẫu mà cũng so đo, phụ nữ cả đời hiếu tg này.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Mẹ coi như là họ hàng duy nhất của nhà họ Cư , Cư Tục ở nhà buồn chán gặp được bà , cứ bà ngoại ngắn bà ngoại dài làm nũng.
Cư Bảo Các cũng kh chịu thua kém, mở miệng ra là gọi "Mẹ Liên" kh ngừng.
Mẹ kh thích trẻ con lắm, bản thân bà trong lòng cũng là một đứa trẻ, cần dỗ dành.
Nay bị hai đứa trẻ vây qu, trong thời gian ngắn, bà vẫn thể bày ra dáng vẻ của bậc trưởng bối, ừ ừ à à giả vờ một chút.
Đợi hai đứa nó theo dì Trương hai xem buổi biểu diễn đặc biệt của khách sạn, mẹ ngả lưng xuống chiếc giường lớn, nói:"Hai đứa nhỏ nhà con ở nhà cuồng chân kh, mà ồn ào thế? Bây giờ trong đầu mẹ cứ ong ong cả lên."
nói:"Bệnh cúm kh thể ra ngoài là một phần, con và kia m tháng nay cũng bận, kh thời gian ở bên chúng. Mẹ, mẹ cũng ít khi đến, hai đứa nó gặp mẹ th gần gũi, khó tránh khỏi nói nhiều một chút, mẹ bao dung cho chúng nhé."
Mẹ nói:"Nếu bố con còn sống thì tốt , thích trẻ con nhất, cả nhà họ Yến đó cũng đều thích trẻ con..."
cúi đầu ủ rũ.
Đúng vậy.
Khoảng thời gian Cư Diên vào tù, Cư Tục gần như lớn lên ở nhà họ Yến.
Mẹ mặc diện cho con bé, mẹ Yến nấu ăn cho con bé, bố Yến dắt con bé dạo.
Khởi ca đặc biệt cưng chiều con bé, cánh tay bị thương thành ra như vậy , nhưng thể bế thì tuyệt đối kh để con bé chạm chân xuống đất.
Yến Lạc cũng chưa bao giờ giận cá c.h.é.m thớt lên con bé.
Ngay cả Cư Bảo Các ở nhà họ Yến cũng chưa từng chịu nửa ểm tủi thân.
Nhưng Cư Diên lại l oán báo ân, suýt chút nữa thì bưng cả ổ nhà họ Yến...
Mẹ th thẫn thờ, liền huơ huơ tay trước mắt :"Bận c việc đến ngốc luôn à?"
chớp chớp mắt:"Mẹ, sau khi mẹ về quê, mua chút đặc sản cho cô chú nhé! Năm nay họ ăn Tết ở Đế Đô, mẹ cứ gửi theo địa chỉ mà Khởi ca gửi đồ cho mẹ , hết bao nhiêu tiền con th toán cho mẹ."
"Ây dô, con liên lạc với họ kh ít nhỉ! Yến Lạc tin tức gì chưa?"
"... Chưa tin tức."
kh dám để bà biết bộ dạng hiện tại của Yến Lạc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.