Khoai Lang Ba Ngày, Cả Nhà Chồng Tan Nát
Chương 18
19
Lục Trạch.
Cái tên giống như một chiếc chìa khóa hoen gỉ, đột ngột cắm thẳng ổ khóa ký ức trong xoay mạnh.
Những chuyện cũ phủ bụi suốt nhiều năm lập tức ào như thủy triều vỡ đê.
bạn đại học .
Cũng …
yêu cũ .
đàn ông từng cho mối tình thuần khiết nhất tuổi thanh xuân, đồng thời cũng để vết thương đau nhất đời .
Năm nghiệp đại học, nhận học bổng phần một trường danh tiếng ở nước ngoài, tương lai rộng mở đến mức khiến khác chỉ thể ngước .
Còn …
Chỉ một cô gái bình thường đến từ một gia đình bình thường.
cách giữa chúng giống như một vực sâu thể vượt qua.
từng cầu hôn .
đưa cùng .
từ chối.
vì yêu.
Mà vì quá tự ti.
luôn cảm thấy xứng với , chỉ trở thành gánh nặng cản bước mà thôi.
Thế nên…
dùng những lời tàn nhẫn nhất để chia tay, ép một rời .
Kể từ ngày đó, chúng cắt đứt liên lạc.
Suốt bảy năm.
từng nghĩ…
Cả đời chúng sẽ còn giao thêm nào nữa.
ngờ tới hôm nay, lúc cuộc đời chật vật và tuyệt vọng nhất…
nhận cuộc gọi .
“Văn Thanh?”
“Em còn ?”
Đầu dây bên , giọng mang theo chút căng thẳng khó giấu.
Cổ họng giống như thứ gì đó nghẹn cứng, phát nổi âm thanh.
lâu …
mới tìm giọng .
“… Nhớ.”
Chỉ hai chữ thôi.
gần như rút cạn bộ sức lực .
Bên điện thoại vang lên tiếng khẽ đầy nhẹ nhõm .
“May quá.”
“ còn tưởng em quên từ lâu .”
“Tuần về nước.”
“Chúng … thể gặp một ?”
Gặp ?
Phản ứng đầu tiên từ chối.
Bây giờ thế …
Làm gặp đây?
Văn Thanh năm đó từng kiêu hãnh, từng rực rỡ…
Sớm cuộc hôn nhân nửa năm mài mòn đến mức chẳng còn hình dạng nữa.
lời từ chối tới bên môi …
mãi thể .
lẽ trong lòng vẫn còn chút cam tâm.
Cũng lẽ…
tự tay khép đoạn thanh xuân dang dở bằng một dấu chấm thật sự.
“… .”
chính trả lời như thế.
khi cúp máy, yên tại chỗ lâu.
Tấm vé Vân Nam…
còn hủy nữa ?
.
Một tuần .
gặp Lục Trạch trong một quán cà phê.
trưởng thành hơn bảy năm nhiều.
Sự non nớt thời niên thiếu biến mất, giữa chân mày chỉ còn vẻ điềm tĩnh và chững chạc một đàn ông thật sự.
Áo sơ mi trắng đơn giản.
Quần tây đen.
cạnh cửa sổ, đến mức giống như một bức tranh tĩnh lặng ánh nắng.
thấy , lập tức dậy mỉm .
Vẫn giống hệt năm xưa.
Ấm áp.
Sáng ngời.
“Văn Thanh.”
“Lâu gặp.”
“Lâu gặp.”
Chúng đối diện , nhất thời chẳng ai gì.
Chỉ hương cà phê nhàn nhạt chậm rãi lan trong khí.
“Em… dạo sống ?”
Vẫn phá vỡ sự im lặng .
“ .”
dối.
khựng một chút, dường như ngờ sẽ trả lời thẳng như .
“ ly hôn .”
bình tĩnh .
đó kể hết chuyện xảy trong nửa năm qua cho .
thêm mắm thêm muối.
Cũng cố ý tỏ đáng thương.
Giống như đang kể câu chuyện một xa lạ.
chỉ im lặng lắng từ đầu tới cuối, từng cắt ngang lời .
chân mày càng lúc càng nhíu chặt.
Bàn tay cầm tách cà phê cũng siết mạnh hơn từng chút.
Đợi xong, im lặng lâu.
“Xin .”
, ánh mắt đầy áy náy và đau lòng.
“Nếu năm đó rời …”
“ liên quan tới .”
cắt ngang lời .
“Đó lựa chọn chính .”
“ lựa chọn thì hậu quả cũng tự gánh.”
“Văn Thanh…”
bật khổ.
“Em vẫn giống hệt .”
“Lúc nào cũng thích tự gánh hết chuyện.”
“Còn ?”
.
“Mấy năm nay sống ?”
“ .”
lắc đầu.
“Những ngày em…”
“Phong cảnh đến cũng chẳng còn màu sắc nữa.”
Tim đột nhiên run lên dữ dội.
“ về nước…”
“Sẽ nữa.”
bằng ánh mắt nóng bỏng từng né tránh.
“ tìm công việc ở trong nước .”
“Văn Thanh…”
Xem thêm: Hệ Thống Tiêu Tùy Tiện Giúp Ta Trở Thành Bà Chủ Cho Thuê Nhà (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Chúng … còn thể bắt đầu ?”
Lời giống như một viên đá nhỏ ném xuống mặt hồ tĩnh lặng chết từ lâu trong lòng .
Từng vòng sóng chậm rãi lan .
.
thứ tình cảm sâu đậm trong mắt …
Dù qua bảy năm vẫn từng đổi.
thừa nhận.
rung động .
…
còn dám tin tình yêu nữa ?
còn thể bất chấp tất cả mà lao một mối quan hệ khác ?
sợ .
“Lục Trạch…”
“ còn Văn Thanh bảy năm nữa.”
cúi đầu, khẽ .
“Bây giờ chẳng còn gì cả…”
“ còn mang theo một quá khứ nặng nề như …”
“.”
Đừng bỏ lỡ: Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Nhận Nhầm Thủ Trưởng Thành Chồng, truyện cực cập nhật chương mới.
lập tức ngắt lời .
đó vươn tay nắm lấy bàn tay đang đặt bàn .
Bàn tay ấm.
Cũng vững vàng.
“Em còn gì cả.”
“Em còn .”
sắp xếp cuộc sống kín mít.
Mỗi ngày đều bận rộn.
kiểu bận rộn khiến lòng thấy an yên.
còn thức khuya nấu một bàn đầy thức ăn khác chê bai.
còn cúi đầu lau dọn đống vỏ hạt dưa khác nhả đầy sàn.
Càng cần dè dặt sắc mặt ai để sống.
cuối cùng cũng trở làm chính .
Một buổi tối đầu đông.
tan làm khá muộn.
bước khỏi tòa nhà văn phòng thấy Lục Trạch đèn đường chờ .
mặc áo khoác màu đen, hai tay đút túi, vai phủ một lớp ánh sáng vàng nhàn nhạt đèn đêm.
Trong tay còn cầm một túi hạt dẻ nóng.
Thấy , lập tức cong mắt .
“Tan làm ?”
gật đầu.
“ tới đây?”
“Sợ nào đó tăng ca tới quên ăn cơm.”
đưa túi hạt dẻ nóng cho .
“Vẫn còn nóng đấy.”
nhận lấy.
ấm từ lòng bàn tay lập tức lan thẳng tới tận tim.
“Văn Thanh.”
bỗng nhiên gọi .
“Hửm?”
“Cuối tuần …”
“ gặp ?”
khựng .
Ngẩng đầu .
Ánh mắt Lục Trạch nghiêm túc.
kiểu thử dò xét nửa thật nửa đùa.
Mà nghiêm túc thật sự.
“Bà chuyện em .”
“Cũng … em từng kết hôn.”
dừng một chút khẽ .
“ , thể khiến nhớ suốt bảy năm…”
“Chắc chắn một cô gái .”
Sống mũi bỗng cay xè.
từng một thời gian dài…
luôn cảm thấy bản dơ bẩn.
Giống như từng bước từng bước cuộc hôn nhân kéo xuống bùn lầy.
sợ khác quá khứ .
Sợ khác nhắc tới chuyện ly hôn.
Càng sợ gắn mác “ phụ nữ từng một đời chồng”.
Lục Trạch từng để tự ti vì điều đó.
luôn dùng ánh mắt dịu dàng nhất để với rằng:
Những tổn thương từng trải qua…
vết nhơ.
Mà huân chương cho sự dũng cảm sống sót .
“.”
khẽ đáp.
Khóe môi lập tức cong lên.
Giống hệt thiếu niên năm nào ký túc xá ôm bó hoa hướng dương chờ .
Gió đêm khẽ lướt qua.
Lá cây ven đường rung lên xào xạc.
Lục Trạch tự nhiên nắm lấy tay .
…
né tránh nữa.
vài sẽ khiến bạn hiểu rằng…
Tình yêu hy sinh.
Cũng chịu đựng.
Mà khi bạn đầy vết thương đầu …
Vẫn đau lòng vì bạn.
Vẫn nhẹ nhàng ôm lấy bạn.
với bạn rằng:
“ cả.”
“ …”
“Em cần sống khổ như nữa.”
ngẩng đầu bầu trời đêm.
Đột nhiên nhớ tới tấm vé Vân Nam từng hủy bỏ.
Thật bây giờ nghĩ …
lẽ cũng cần nữa.
Bởi vì từng kéo khỏi bóng tối…
ngay bên cạnh .
Mà nơi ánh sáng…
Thì ở cũng khởi đầu mới.
gương mặt , nụ ngày một nhiều hơn.
Quãng thời gian tăm tối giống như một vết sẹo phai màu, vẫn còn đó còn đau nữa.
Nửa năm .
Hôm sinh nhật .
Lục Trạch đưa tới một nhà hàng đỉnh núi.
Cảnh đêm cả thành phố trải dài chân chúng , lấp lánh như một dải ngân hà rực rỡ.
“Văn Thanh.”
lấy từ trong ngực áo một chiếc hộp nhung quỳ một gối xuống mặt .
“Gả cho nhé?”
Bên trong hộp một chiếc nhẫn kim cương thiết kế đơn giản tới mức khiến thể rời mắt.
.
ánh lấp lánh trong đôi mắt .
bật .
Nước mắt một nữa rơi xuống.
…
nước mắt hạnh phúc.
đưa tay .
“Em đồng ý.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.