Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Khoai Lang Nướng Trong Lò Thiêu

Chương 1

Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Khi chào đời, vì trán mọc thêm một con mắt, ba xem q/u/á/i th/ai, vứt bỏ .

Chính bà ngoại vượt ngàn dặm từ quê lên tỉnh bằng tàu lửa cũ, nhặt ở cạnh thùng rác bên ngoài bệ/nh viện đem về.

Bà ngoại bà đồng ở quê, còn ông ngoại một nông dân thật thà chất phác, vì thời kỳ đặc biệt mà liên lụy, mất từ sớm.

gh/ét nghề bà ngoại, từ nhỏ thiết với bà.

học giỏi, cũng cầu tiến, nhờ nỗ lực mà thi đậu một trường đại học danh tiếng ở tỉnh, c/ắt đ/ứt liên lạc với bà ngoại.

Từ khi nghiệp đại học, làm, kết hôn, sinh con, từng về một nào.

Năm sinh , lẽ vì sắp làm , cảm nhận sự vất vả khi bà ngoại một nuôi dạy bà, nên đầu tiên phá lệ gọi điện cho bà, đang mang th/ai.

Bà ngoại khi đó gì nhiều, chỉ bảo: “Lúc sinh, sẽ tự đến thăm con.”

hỏi: “Con còn ngày dự sinh, ?”

Bà ngoại đáp: “Con quên làm nghề gì ?”

Thế nữa.

Ngày chào đời, mưa lớn như trút nước, vật lộn suốt một ngày một đêm vẫn sinh .

Bà nội khẳng định trong bụng con trai, sợ tiêm th/uốc sẽ ảnh hưởng đến trí tuệ th/ai nhi, cho sinh mổ, bắt ráng sinh thường.

Nhà họ Thẩm ở tỉnh thành đại gia tộc, hài lòng với gia cảnh .

Đáng tiếc nhà họ Thẩm ba đời đ/ộc đinh, ba nhất quyết cưới , nếu thì sẽ sống đ/ộc cả đời, nên bà nội mới miễn cưỡng chấp nhận để bước cửa.

Để giữ vững vị trí đại thiếu phu nhân nhà họ Thẩm, một lòng mong sinh một đứa con trai.

ngờ, hơn hai mươi tiếng đồng hồ chịu đựng, sinh một “đứa như ”.

Đó nguyên văn lời bà nội.

“q/u/á/i th/ai”, “tai họa”.

Bà bảo thành thế vì bà ngoại làm nghề m/ê t/ín, tổn âm đức, báo ứng rơi xuống .

Lúc chính sách kế hoạch hóa gia đình nghiêm ngặt, ba đều làm trong cơ quan Nhà Nước, nếu sinh thêm con thứ hai sẽ mất việc.

đó phá bỏ hai đứa bé gái, đến lượt , van xin khắp nơi, chắc chắn con trai mới dám sinh.

Để làm mất suất con một ba , bà nội lạnh mặt lệnh cho :

“Hoặc ly hôn với con trai , hoặc đem thứ ‘q/u/á/i th/ai’ vứt .”

“Nhà họ Thẩm chúng , sẽ bao giờ nhận một con yêu q/u/á/i như làm cháu gái.”

mới sinh , ôm lấy một , cho bú một giọt sữa, mặc ré lên, dùng áo mưa quấn lấy , đích mang vứt bên cạnh thùng rác bệ/nh viện.

May mà bà ngoại đến kịp, vội vàng ôm đang đất lên, m/ắng lớn:

“Lưu Tương, con đang làm gì ? Dù hổ dữ cũng ăn thịt con!”

thấy bà ngoại tới, sững , chột lùi về phía một chút.

lập tức sầm mặt .

đến làm gì?”

Bà ngoại đ/au lòng dỗ , :

đến làm gì? đến để gặp cháu gái !”

khựng , mặt thoáng qua một tia oán h/ận.

? con sinh con gái, tại cho con ?”

“Nhà họ Thẩm ba đời đ/ộc đinh, chồng con cháu trai! ruột con, hại con như thế ?”

con bỏ bao nhiêu tâm huyết, cố gắng đến mức nào mới địa vị ngày hôm nay ? Nếu Thẩm Tuấn ly hôn với con, thì con chẳng còn gì nữa cả!”

, bà định gi/ật lấy .

“Đứa trẻ thể giữ , nếu còn con thì đừng can thiệp!”

Lúc đó, bà ngoại tới năm mươi tuổi, còn sinh xong, dầm mưa gió, nên dĩ nhiên đối thủ bà ngoại.

khi dỗ dành bà nội xong, ba phát hiện đều biến mất nên vội vàng chạy tìm. thấy bà ngoại, ông kinh ngạc:

“A Tương, đây ai ?”

con chúng ở trong tay bà ?”

“Lời do tức gi/ận thôi, dù gì thì đứa trẻ cũng con ruột chúng mà…”

Bà ngoại liếc ba từ đầu đến chân, mặt lạnh như tiền, :

con bé, đứa trẻ mang , các cần bận tâm. Nếu thấy phiền, thì cứ xem như từng sinh .”

Lúc ba mới sực tỉnh, đây chính vợ .

“Bác Lưu Tương? , ! đến một tiếng để con cho đón.”

“Trả đứa nhỏ cho con , chuyện để hãy .”

bà ngoại để ý đến ông, kiên quyết bế rời .

Ba lo lắng, giữ ch/ặt lấy:

, cứ để bà mang , chúng cứ xem như từng sinh đứa con gái .”

yên tâm, em nhất định sẽ dưỡng sức khỏe, chắc chắn sẽ sinh cho một đứa con trai…”

Ba thấy bình thường, đành trơ mắt bà ngoại bế rời .

đó, ba bảo gửi cho bà ngoại một khoản tiền, nhờ bà chăm sóc .

Bà ngoại nhận tiền tiêu, chỉ gửi tài khoản ngân hàng, bảo để dành tiền cho học.

Mấy năm đó, tiếp tục mang th/ai vài , nếu phát hiện con gái thì đều phá bỏ. Đến khi năm tuổi, mới sinh em trai .

Những chuyện đều do bà ngoại kể cho .

hỏi bà:

“Tại nhất định sinh con trai? Con trai với con gái khác gì ?”

Bà ngoại đáp:

“Chẳng khác gì cả, ba con đầu óc vấn đề.”

Khi còn nhỏ, đồng cảm với ba :

“Thật đáng thương, hai đều bệ/nh, em trai con mới sinh chăm sóc hai lớn bệ/nh, chắc vất vả lắm ha?”

“Chỉ cần con chăm bà ngoại , như con hạnh phúc hơn em trai con !”

Bà ngoại xoa đầu :

“Đồng Đồng đứa trẻ đơn thuần và lương thiện nhất.”

dựa lòng bà, chảy nước mũi, như chợt nhớ gì đó, liền :

“Hôm nay lúc bà đang giúp chú và thím [Vấn Hoa] trong phòng, một dì tóc dài, mặc đồ hát tuồng hỏi con giày .”

Nụ rạng rỡ gương mặt bà ngoại bỗng khựng , lo lắng nắm lấy vai hỏi:

“Cái gì? Con nhận ?”

lắc đầu:

, con bà ngoại sẽ tự m/ua giày cho con. Giày cũ và x/ấu quá, ở quê các bà cụ cũng chẳng ai loại giày thêu đó.”

“Lúc đó mặt dì xanh lè, trắng bệch, hình như gi/ận lắm.”

“Bà ơi, Đồng Đồng ạ?”

Bà ngoại xách cây chổi lông gà lao ngoài:

“Đồ con hát c/h/ế/t tiệt! c/h/ế/t cả trăm năm còn chịu yên, dám dọa cháu gái , tin đ/á/nh cho tan h/ồn nát vía ?!!”

Bà bất ngờ xuất hiện ở cửa, khiến dì mặc đồ tuồng gi/ật sợ hãi.

“Bà Phùng, gì khó thế!”

Giọng dì cũng the thé như đang hát, mặt nốt ruồi lệ, mà như đang .

Cây chổi lông gà bà ngoại cán gỗ khắc bùa, ngâm trong chu sa và m/á/u gà, thường ngày để quét bụi, lúc dùng để trừ tà.

Bà quất một cái, dì lập tức nhảy dựng lên.

cúi xuống thì phát hiện, dì chân.

Chả trách hỏi giày , thì vì chính chẳng thể mang .

Bà ngoại đ/á/nh, dì nhảy, miệng thì la oai oái.

bên cạnh vỗ tay , chảy nước mũi thành bong bóng.

bà ngoại thu phục.

cột mái hiên nhà để canh cổng.

Điểm bất tiện , cái gió mưa hành hạ nữa.

Mỗi sáng, khi bà thắp hương cho các bài vị trong nhà, cũng thắp cho dì một nén.

Khi đến nhờ bà giúp đỡ, dì cũng tranh thủ ăn vụng chút đồ cúng.

Thỉnh thoảng bà vắng, dì đến trò chuyện với .

tên Tái Phượng Hoàng, hoa đán một gánh hát Tam Hòa, từng yêu thiếu gia nhà giàu Lương Thiên Đống, hai yêu thắm thiết, hẹn hò trọn đời.

Tiếc , nhà họ Lương đại gia tộc trong thành, Lão phu nhân nhà họ Lương chê bà xuất thấp kém, cho bước chân cửa.

Lương thiếu gia bất lực, quyết định bỏ trốn cùng bà.

Họ hẹn gốc cây lê: “ gặp về.”

Ai ngờ, bà chờ cả đêm, Lương thiếu gia đến, cũng bặt vô âm tín.

Từ đó về , ngày nào bà cũng tới gốc lê đợi, chẳng bao nhiêu năm trôi qua, mà Lương thiếu gia vẫn xuất hiện.

Dì hỏi :

“Đồng Đồng, con nghĩ Lương thiếu gia đến ?”

dù còn nhỏ cũng suy nghĩ:

“Dì ơi, dì từ hôm đó đến giờ dì vẫn ở gốc lê chờ hả?”

Dì ngẩn , hình như chột :

“Con ?”

“Chỗ cây lê đó… bây giờ chuồng heo nhà con đấy ạ.”

gãi tóc :

“Dì cũng , nhà họ Lương gia tộc lớn ở đây, làm gì chuyện vô cớ biến mất?”

“Dì chờ mãi cây lê mà thấy, chẳng lẽ nghĩ đến chuyện tìm tung tích ông ?”

“Dì bảo ngày nào cũng chờ ở đó…”

khi nào, ngay ngày đó dì c/h/ế/t ?”

“Ông đến tìm dì, mà tìm dì nữa .”

đến đây, mặt dì lập tức tái mét.

Vốn dĩ trắng, giờ còn trắng hơn.

Hôm đó dì nóc chuồng heo nhà , ôm đầu gi/ật tóc, nghĩ ngợi lâu.

Cuối cùng, mới với , dì nhớ , nhớ hết .

“Hôm đó… dì và Lương thiếu gia hẹn gốc lê, gặp về.”

“Ai ngờ tên vô Lý Tam trong thành bắt gặp, cư/ớp tiền bạc dì, bóp cổ dì đến c/h/ế/t, c/h/ô/n x/á/c gốc cây.”

“Lương thiếu gia đợi dì, sinh bệ/nh nặng, chẳng bao lâu cũng qu/a đ/ời…”

Nhắc chuyện xưa, dì ư ử đầy đ/au đớn…

cũng cảm thấy buồn cho dì .

thì cái cây lê nơi ch/ôn h/ài c/ốt dì, giờ chính chuồng heo nhà .

Nếu , ch/ôn một cái chuồng heo hôi hám như , chắc chắn cũng sẽ vui.

Hôm đó chạng vạng, khi mặt trời lặn, bà ngoại từ bên ngoài trở về.

hai chú mặc áo trắng và áo đen, đội mũ cao cao đến dẫn dì .

hỏi bà ngoại: “Các chú đưa dì ạ?”

Bà ngoại : “O/á/n khí Tái Phượng Hoàng tiêu tán , đến lúc đầu th/ai chuyển kiếp.”

đó bà xoa đầu , khen ngợi: “Đồng Đồng nhà làm một việc đó nha!”

Lúc đó vẫn hiểu “đầu th/ai chuyển kiếp” gì, chỉ từ đó về sẽ ai chuyện hát tuồng cho nữa.

Mãi đến , trong làng một cô vợ trẻ sinh một bé gái, thấy má đứa bé một nốt ruồi lệ, lúc đó mới hiểu.

Thì “đầu th/ai chuyển kiếp” từ một , biến thành một khác.

Nghề bà ngoại làm “thần bà”, theo cách gọi ở quê thì “Vấn Hoa Nương Nương”, gọi tắt “Hoa nương”.

Hoa nương thể giúp sống và c/h/ế/t âm phủ giao tiếp với , thậm chí thể mời linh h/ồn tổ tiên nhập x/á/c để chuyện với nhà.

Quá trình gọi “Vấn Hoa”.

Từ nhỏ thấy bà ngoại “Vấn Hoa” cho , từ miệng bà phát đủ loại giọng thuộc về bà.

cả nam, nữ, già, trẻ.

Đa phần đều hỏi tổ tiên ở đó sống thế nào, sổ tiết kiệm cất ở , thiếu gì thì đ/ốt đồ đó xuống.

Cũng trẻ tuổi hỏi xem tâm nguyện gì thành, tìm một yêu nơi cõi âm .

Thỉnh thoảng gặp những linh h/ồn c/h/ế/t cam tâm, chịu rời .

dùng kim chích ngón tay , chấm chút m/á/u lên trán bà ngoại.

những thứ đó sợ m/á/u đến thế, tiểu hộ pháp bà!


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...