Khoai Lang Nướng Trong Lò Thiêu
Chương 3
Vì thời đó, trẻ con đều mặc đồ may sẵn ở thị trấn, ai mặc đồ thủ công như thế nữa.
: “ , Vấn Hoa Nương Nương bà ngoại tớ. tên gì? Cũng ở làng ? tớ từng gặp nhỉ?”
tên A Bảo, cũng ở trong làng, nhà ở ngay sườn núi nhà .
còn khen mũ , hỏi thể đổi với .
Bạn thể thích: Lệ Tổng, Chồng Cũ Phu Nhân Lại Tới, Anh Mau Đuổi Theo - Lệ Tư Niên & Ôn Tự - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Lúc nhỏ hào phóng.
Nhà điều kiện, mấy đứa nhỏ khác thấy đồ chơi lạ bà ngoại m/ua, thường xin và đều cho hết, chẳng bao giờ gi/ận.
vốn thấy cái mũ , đổi thì vui lắm, đổi ngay.
Hôm đó chơi cả buổi chiều với A Bảo trong rừng.
Đến lúc mặt trời sắp lặn, bà ngoại gọi ngoài cổng:
“Đồng Đồng, về ăn cơm thôi!”
chào A Bảo:
“A Bảo, tớ về ăn cơm đây! chơi tiếp nhé!”
A Bảo đáp: “Ừ, chúng chơi tiếp.”
tung tăng chạy về nhà.
“Bà ơi, cháu về !”
Bà ngoại thấy tiếng thì hốt hoảng:
“Đồng Đồng, cháu ở ?”
vẻ mặt bà, cũng bắt đầu sợ. chạy tới nắm tay bà:
“Bà ơi, cháu ở đây mà!”
Bà cảm nhận nhiệt độ cơ thể , mới thở phào nhẹ nhõm.
vẫn thấy lạ:
“Đồng Đồng, bà thấy cháu? Hôm nay cháu chơi?”
Bà từng dặn đến rừng nhỏ gần “rãnh c/h/ế/t”, lén .
Nên khi bà hỏi, ấp úng, chỉ bảo chơi với mấy đứa trong làng cả chiều.
Rừng cũng một phần làng, A Bảo cũng trẻ trong làng, dối!
Lúc đó, giống như vô hình, bà ngoại dùng nhiều cách vẫn thấy .
Ban đầu còn thấy vui, thấy bà lo quá, mới thật:
“Xin bà, thật cháu đến ‘rãnh c/h/ế/t’ chơi.”
“Cháu còn gặp một bạn tên A Bảo, hai đứa chơi với cả chiều.”
Tuy còn nhỏ, gì đó , chắc liên quan đến cái mũ A Bảo.
Vì mắt thấy những điều khác thấy.
đến “A Bảo”, bà ngoại lập tức hỏi tiếp:
“A Bảo? Trông thế nào?”
mô tả ngoại hình A Bảo, bà ngoại sững , thở dài kể cho một câu chuyện:
Hóa A Bảo trẻ con trong làng, c/h/ế/t hơn 20 năm .
A Bảo đồng lứa với , xét theo vai vế thì gọi chú.
Ba A Bảo con rể theo nhà vợ, thời đó làm rể theo kiểu đó kh/inh thường.
Bà và A Bảo đối xử tệ bạc với ông , khiến ba A Bảo cũng dân làng kh/inh khi.
thương ba. Một , khi ba bà m/ắng, A Bảo nghĩ quẩn, sông cạnh rừng t//ự t//ử.
khi c/h/ế/t, ngậm một viên kẹo do bà ngoại cho. Khi vớt lên, viên kẹo vẫn còn nguyên.
Lúc đó nhà nghèo, m/ua nổi qu/an t/ài, dân làng dùng mảnh gỗ ghép thành hộp gỗ nhỏ, ch/ôn A Bảo ở “rãnh c/h/ế/t”.
Vì mùa hè, x/á/c p/h/â/n h/ủ/y dẫn dụ lợn rừng, chúng đào m/ộ, ăn mất t/h/i t/h/ể, quần áo rá/ch nát treo đầy cành cây, xa kinh hãi.
Đó lý do lớn cho tụi nhỏ đến chơi ở đó, sợ gặp lợn rừng.
Mà trở nên vô hình vì đội mũ A Bảo.
Bỏ mũ xuống thì bà thấy ngay.
Hôm , bà mang hoa quả, hương nến, giấy tiền cúng chú A Bảo trong rừng.
Bà còn nhỏ dại, xin chú đừng quấn lấy nữa.
Dâng đồ cúng, hương nến và giấy tiền coi như gửi chút hiếu kính.
Nếu còn dám hại , thì đừng trách bà nể tình.
xong, bà đ/ốt giấy tiền, thấy tro bay lên thành vòng tròn, mặt mới dịu .
Cúng xong, bà kéo rời khỏi đó, dặn:
“ đến đây chơi nữa!”
miệng thì đồng ý, trong lòng vẫn luôn nhớ đến chú A Bảo.
Khu rừng nhỏ hẻo lánh như thế, chú A Bảo ở đó hơn hai mươi năm , ai chơi cùng, cô đơn bao!
Hơn nữa, cái mũ vẫn trả cho chú.
Thế lời bà ngoại, lén lút mang cái mũ trả cho chú A Bảo.
còn bắt chước bà ngoại, lấy một quả táo, cắm cây nhang lên để cúng cho chú .
Chú A Bảo hiện mặt bà ngoại, khi thấy thì xuất hiện.
Thấy đ/ốt nhang cúng, chú buồn bực :
“Cháu ? vẫn còn đến? Cháu sợ chú ?”
lắc đầu: “Cháu sợ ! nhà cháu còn buộc cả một dì, dì c/h/ế/t hơn trăm năm , còn chú mới chỉ hơn hai mươi năm thôi.”
Chú A Bảo : “ cháu còn chơi với chú ? Chú hứa, chú nhất định sẽ làm hại cháu !”
: “ mà! ngày mai cháu học , cuối tuần cháu sẽ đến tìm chú chơi.”
đó định trả cái mũ cho chú .
Chú A Bảo tặng , chú vẫn thích cái mũ .
mang cái mũ đó về nhà, giấu trong tủ, dù thì bà ngoại cũng thấy .
Đây bí mật giữa và chú A Bảo.
đó kể chuyện cho Lý Tráng Tráng , tin sái cổ, còn nằng nặc đòi theo đến đó, mang quà đến tặng chú A Bảo.
Ngày xưa ở nông thôn, đũa đều tự làm.
Ch/ặt tre từ núi về, dùng d/ao chẻ , gọt bỏ phần xơ, mài thành hình tròn phía , phía thì dẹt.
Vì tre tốn tiền nên một làm nhiều.
dùng một thời gian thì đũa cứ giảm dần một cách bí ẩn, khiến bực .
Hôm đó, bà ngoại nấu xong cơm, gọi lấy đũa.
đến ống đựng đũa thì phát hiện mất hơn một nửa, ngạc nhiên gãi đầu:
“Tháng mới làm đũa mà, mất .”
dứt lời thì bên tai vang lên tiếng khúc khích trẻ con.
đuổi theo hướng phát âm thanh, thấy mấy bóng đen chạy khỏi nhà .
“Tr/ộm đũa!”
đuổi theo, bóng đen biến mất, chỉ còn một chiếc đũa rơi đất.
Bà ngoại thấy ăn cơm, gọi:
“Đồng Đồng, đó làm gì? ăn cơm .”
chỉ ngoài cửa: “Bà ngoại, tr/ộm, tr/ộm đũa.”
Bà xong thì :
Gợi ý siêu phẩm: Ngày Tôi Rời Quân Khu đang nhiều độc giả săn đón.
“ mấy đứa “đội mũ nhỏ” đấy.”
Theo bà ngoại, “đội mũ nhỏ” những đứa trẻ c/h/ế/t yểu, sống lâu trong núi hóa thành tinh q/u/á/i, đầu đội mũ nhỏ, thường thấy .
Vì còn mang tâm tính trẻ con, nên thường tr/ộm đũa trong làng để chơi.
Chúng còn chuồng gà ăn tr/ộm trứng gà mới đẻ.
Những quả trứng chúng ăn tr/ộm, mở bên trong còn lòng trắng lòng đỏ, mà thứ đen như nước mũi.
Bà ngoại đó những đứa trẻ khổ mệnh, hại , đừng chấp nhặt với chúng.
âm thầm ghi nhớ, học bà cách vót đũa từ tre.
vẫn tò mò: chúng tr/ộm đũa làm gì?
Cho đến một ngày, đuổi theo một “đội mũ nhỏ” đến đỉnh núi cao nhất trong làng, một gốc cây cổ thụ.
Cây đó to vô cùng, sống bao nhiêu năm, hơn chục lớn ôm mới xuể.
cây một hốc to, to đến mức để cả cái bàn bát tiên.
truyền miệng trong hốc cây yêu q/u/á/i, mười mấy năm ai dám tới gần.
Lúc đó trong hốc cây chất đầy đũa, chật kín còn chỗ trống.
mấy “đội mũ nhỏ” tr/ộm bao nhiêu đũa từ nhà .
thử lấy một chiếc , ai ngờ “rào rào”, một đống đũa đổ ụp lên .
vất vả lắm mới bò , ngẩng đầu lên thì thấy bóng đen khổng lồ che kín đầu.
Hình như một con rắn, bao giờ thấy con rắn nào to .
Đầu to như cái thúng, cúi xuống , đôi mắt to như đèn lồng.
Hồi nhỏ cũng gan , thấy rắn to thế sợ, còn đưa tay sờ.
Ai ngờ nó hất đầu, hất lăn xuống.
Đỉnh núi đó một con dốc, nó hất lăn theo sườn núi.
May mà dốc thoai thoải, ít đ/á nhọn, rơi đống lá khô nên thương nặng.
con rắn đó thật vô lý, tự dưng đẩy , gi/ận lắm.
bò dậy định tìm nó cãi lý, chẳng thấy bóng dáng nó .
kể chuyện với bà ngoại, bà bảo đó yêu xà tu luyện cả ngàn năm.
Ban đầu nó ở quê bà ngoại, sống một cây cổ thụ, đốn để làm đường, nó dọn về làng .
Bà còn bảo: “Nó sắp vượt thiên kiếp , khi hóa rồng đó, đừng làm phiền nó.”
thì mắt sáng rỡ:
“Wow! Hóa rồng ? Tuyệt quá! Cháu thể sờ nó ?”
nghĩ , hôm nay nó dùng đầu húc , nhỏ mọn quá.
thành rồng mà x/ấu tính , thành rồng chắc còn dữ nữa.
Thôi bỏ , chọc nó nữa.
ngờ tối đó mơ thấy một giấc mơ.
Trong mơ, lên đỉnh núi nhà, con rắn lớn trườn từ ngọn cây xuống, dùng đầu đội lên, chở lướt qua rừng núi.
mơ hồ thấy giọng trầm trầm bên tai:
“Nhóc con, đừng nhỏ mọn nữa.”
: “???”
Lý Tráng Tráng vì ăn nhiều, lớn con, nhanh trở thành “đầu gấu” lớp mẫu giáo.
Mà , với tư cách “ân nhân” , địa vị trong lớp mẫu giáo cũng vô cùng đặc biệt.
đồ chơi, Lý Tráng Tráng giành hết về cho chọn .
Cầu trượt, bập bênh, ngựa gỗ… cái gì chơi, Lý Tráng Tráng sẽ giữ cho đứa khác gần.
Còn mấy bữa ăn vặt hàng ngày trong lớp, Lý Tráng Tráng đưa phần , còn thì giành tiểu thiếu gia.
Những đứa khác vì sợ nắm đ/ấm Lý Tráng Tráng, kiêng dè danh tiếng “tiểu thần bà” , đều chỉ dám tức mà dám .
Chỉ một tiểu thiếu gia chịu nổi ấm ức đó, ngày nào cũng cùng Lý Tráng Tráng diễn cảnh “chiến tranh bảo vệ đồ ăn vặt”.
Tiểu thiếu gia bạn học cùng lớp với , nhà vô cùng giàu , thành phố, rõ lý do gì mà gửi nuôi ở nhà bà con quê.
Cho nên từ ăn mặc đến đồ dùng, đều loại nhất trong trường mẫu giáo.
Bình thường mặc vest nhỏ, giày da nhỏ, tóc thì chải ngược bóng loáng .
Trong khi chúng – những đứa trẻ nhỏ chỉ ăn bánh, chơi cầu trượt, chảy nước mũi xem hoạt hình, thì tiểu thiếu gia đ/á/nh đàn piano, thuộc thơ cổ, thành thạo cộng trừ nhân chia, thậm chí còn tiếng .
sống khép kín và kiêu ngạo, trong lớp mẫu giáo chẳng bạn bè nào, chỉ Lý Tráng Tráng suốt ngày giành bánh với .
Lúc đó, tiểu thiếu gia sẽ gi/ận dữ rượt theo Lý Tráng Tráng đ/á/nh .
, thật hề thích ăn bánh ngọt lớp, chê ngon.
chỉ đơn giản chơi đuổi bắt cùng mà thôi.
Một hôm, tiểu thiếu gia bất ngờ chủ động đưa bánh cho Lý Tráng Tráng:
“Nè, cho !”
Lý Tráng Tráng bình thường tự giành lấy, giờ thấy tự đưa thì ngớ :
“Thiệu Lan Hiên, ? gh/ét tớ cư/ớp bánh nhất ?”
Tên tiểu thiếu gia cũng “thiếu gia”, thấy sang.
Chưa có bình luận nào cho chương này.