Khởi Đầu Mới
Chương 6:
Giang Lâm Nguyệt kh quan tâm đến bọn họ, tìm một chỗ yên tĩnh để tận hưởng bữa tiệc tối.
Bên ngoài cửa sổ đêm dần bu, ánh đèn rực rỡ.
Cô ung dung ăn hết miếng bánh ngọt, trong lúc đó còn trò chuyện với vài vị tổng giám đốc vừa tham gia đấu giá lúc nãy.
Bữa tiệc kết thúc, Giang Lâm Nguyệt vừa tới cửa khách sạn, một tiếng bước chân dồn dập từ phía sau áp sát.
Cổ tay bị tóm chặt l.
Tống Nghiên Thu thở hổn hển chặn trước mặt cô, ánh mắt đầy vẻ lo lắng: “Vãn Tinh biến mất .”
Giang Lâm Nguyệt sững lại: “ là về nhà trước kh? Đã gọi ện về nhà chưa?”
“Gọi , kh .” Tống Nghiên Thu bu tay ra, bực bội vò đầu.
“Dì giúp việc ở nhà nói cô hoàn toàn kh về. đã bảo tài xế qu những nơi cô thường tới một vòng , đều kh th bóng dáng đâu.”
Ánh mắt Giang Lâm Nguyệt hơi nheo lại.
Thẩm Vãn Tinh tuy tính khí tiểu thư, nhưng chưa bao giờ cắt đứt liên lạc lúc nửa đêm để nhà lo lắng, ít nhất là về mặt hình thức thì kh.
“Cô xuất hiện lần cuối ở đâu?” Giang Lâm Nguyệt cất ện thoại, giọng ệu bình tĩnh.
“Camera ở cửa phụ khách sạn quay được cảnh cô khóc chạy về hướng c viên Giang Tân.”
“Nhưng camera ở lối vào c viên bên kia bị hỏng ...” Giọng Tống Nghiên Thu run rẩy, “Đã gần hai tiếng đồng hồ .”
“Đưa đến vị trí cuối cùng quay được cô .” Giang Lâm Nguyệt lập tức nói.
Đi tiếp về phía trước là một dãy nhà cũ đang chờ phá dỡ, ban đêm gần như kh qua lại.
Tống Nghiên Thu dùng đèn pin soi xuống đất: “Chính là ở đây, hình ảnh cuối cùng từ camera.”
Giang Lâm Nguyệt ngồi xổm xuống, cẩn thận kiểm tra mặt đất.
Trên lớp đất cát vài dấu giày cao gót hỗn loạn, gót giày hẹp và nhọn, bước chân dồn dập phù hợp với trạng thái đang chạy.
Dấu vết trở nên mờ nhạt bên cạnh cột đèn đường thứ ba, bụi rậm bên cạnh vết tích bị đè gãy nhẹ.
Cô gạt cành lá ra, ánh đèn pin dừng lại ở một ểm.
“Đây là cái gì?”
Tống Nghiên Thu tiến lại gần. Chỉ th trên m cành gai móc một mảnh vải lụa trắng nhỏ.
Mép vải lởm chởm, giống như bị cưỡng ép xé rách.
Bên cạnh còn một hạt ngọc trai nhỏ, giống hệt với đồ trang sức trên bộ lễ phục của Thẩm Vãn Tinh.
Hơi thở của Tống Nghiên Thu nghẹn lại.
Ngay lúc này, ện thoại trong túi bỗng nhiên rung lên.
Một số lạ gửi tới một đoạn video.
Tống Nghiên Thu nhấn mở, trong hình ảnh Thẩm Vãn Tinh bị bịt mắt, trói chặt trên ghế.
Miệng cô ta bị dán kín, đang bất lực vùng vẫy và rên rỉ.
Ngay sau đó, một giọng ện t.ử đã qua xử lý khàn khàn truyền ra từ loa:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/khoi-dau-moi/chuong-6.html.]
“Chào Giang cảnh quan thân mến, đã lâu kh gặp.”
Đoạn video đột ngột kết thúc.
Tống Nghiên Thu đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng Giang Lâm Nguyệt: “Bọn chúng nhắm vào cô!”
tóm chặt l vai cô, giọng nói run rẩy vì giận dữ.
“Nếu kh cô nói những lời đó trên đài kích động cô , cô sẽ kh chạy ra ngoài!”
Giang Lâm Nguyệt rũ mắt bàn tay đang siết chặt l .
Bỗng nhiên nhớ tới bốn năm trước khi bọn họ vây quét tập đoàn buôn ma túy xuyên biên giới.
Cô bị trúng đạn lạc ở bụng, m.á.u thấm đẫm nửa bộ cảnh phục.
Khi đó Tống Nghiên Thu một tay ấn chặt vết thương cho cô, một tay bình tĩnh ều động qua bộ đàm:
“Đội A phong tỏa lối ra phía Đ, đội B bao vây từ núi sau, tay s.ú.n.g b.ắ.n tỉa vào vị trí, chờ lệnh của .”
Lúc này ta lại vì một cuộc ện thoại bắt c mà hoàn toàn mất phương hướng.
Quả nhiên chỉ cần liên quan đến Thẩm Vãn Tinh, tất cả lý trí và tố chất chuyên nghiệp của đều tan rã.
“Tống Nghiên Thu.” Giọng cô bình thản kh chút gợn sóng, đẩy tay ra.
“Nếu mục tiêu của bọn bắt c là , bọn chúng nên trực tiếp tìm .”
“Bây giờ chúng th qua để truyền lời, hoặc là muốn khiêu khích , hoặc là...”
Cô dừng một chút: “Là biết quan tâm đến ều gì nhất.”
Tống Nghiên Thu sững , sau đó lập tức bình tĩnh lại khôi phục dáng vẻ thường ngày:
“Về cục thành phố ều tra camera trước đã.”
Trở lại cục thành phố, Tống Nghiên Thu huy động các mối quan hệ để rà soát camera, Giang Lâm Nguyệt thì hỗ trợ trích xuất các đoạn ghi hình xung qu.
Thời gian trôi qua trong sự lo lắng tột độ.
Chiếc xe tải nhỏ màu đen khả nghi đó sau khi vào khu phố cổ thì biến mất trong một góc c.h.ế.t của camera.
Các hộ kinh do dọc đường đã đóng cửa từ lâu, kh tìm th nhân chứng.
Biển số xe bị che khuất, loại xe phổ th, việc rà soát rơi vào bế tắc.
Vào lúc rạng sáng, ánh đèn trong phòng họp trắng bệch đến thê lương.
Giang Lâm Nguyệt đứng một trước bảng trắng, nhắm mắt tập trung tinh thần, cố gắng phác họa đặc ểm của kẻ bắt c:
Th thạo thân phận của cô, nắm rõ các ểm mù của camera, thủ đoạn gây án dứt khoát...
Cô đang tập trung phác họa chân dung, cửa phòng họp bị đẩy "rầm" một cái.
Tống Nghiên Thu đột ngột x vào, vẻ mặt nghiêm trọng.
thẳng đến trước mặt cô, đập mạnh một chiếc ghim cài áo xuống trước mặt cô:
Đây là di vật mà mẹ Giang Lâm Nguyệt để lại, tối nay cô đã đeo nó.
Giọng của Tống Nghiên Thu lạnh lùng, đáy mắt như phủ băng:
“Giang Lâm Nguyệt, cô hận cô đến thế ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.