Khống Chế Dục
Chương 1:
1.
Dạo gần đây, con đường tìm việc của kh được thuận lợi cho lắm.
Lần thứ nhất, đến trụ sở chính của Lâm thị để ứng tuyển vị trí thư ký.
Lúc đang phỏng vấn, đột nhiên bị tuột huyết áp nên ngất xỉu ngay tại chỗ.
Cũng may trợ lý đặc biệt của tổng giám đốc Lâm thị ra tay cứu giúp.
Khi tỉnh lại, vị trợ lý kia đang run rẩy dùng tay nhét bún ốc vào miệng .
Tiếc là buổi phỏng vấn đó, vẫn bị loại.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Lần thứ hai, nhắm vào c ty con trực thuộc Lâm thị, ứng tuyển làm lễ tân.
Đang phỏng vấn, lại vì tuột huyết áp mà xỉu ngang.
Lần này nhờ quản gia của tổng giám đốc Lâm thị giúp đỡ.
Lúc tỉnh táo lại, bác quản gia đang run cầm cập nhét đậu hũ thối vào miệng .
Và kết quả là... lại trượt phỏng vấn.
Lần thứ ba, quyết định đ.á.n.h thẳng vào Lâm gia đại trạch, ứng tuyển làm giúp việc.
Đang phỏng vấn, chứng tuột huyết áp lại tái phát khiến ngất .
Lần này, đích thân tổng giám đốc Lâm thị, Lâm Tri Ngộ là cứu .
Khi vừa hé mắt ra, Lâm Tri Ngộ đang nhét hải sâm vào miệng ...
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
... Là hải sâm đó!
cảm động đến rơi nước mắt.
Nếu kh nhờ Lâm Tri Ngộ, thề là dù c.h.ế.t vì mất mặt, cũng chưa bao giờ được nếm thử vị hải sâm là như thế nào.
Lâm Tri Ngộ lạnh lùng : "Hứa Vân Tễ tiểu thư, cô thể đổi nhà khác để ăn vạ được kh?"
ngồi bật dậy, gãi đầu ngượng nghịu hỏi : "Cái hải sâm này của còn kh? vẫn chưa ăn no."
2.
Trong kh gian yên tĩnh, sự im lặng bao trùm đến mức chói tai.
"Phụt!"
kh nhịn nổi cười là quản gia của Lâm Tri Ngộ, chính là lần trước đã nhét đậu hũ thối vào miệng ở c ty con.
Bác quản gia họ Quản, Lâm Tri Ngộ gọi bác là Quản bá.
Bác nhiệt tình bưng cơm c lên, mời vào bàn ăn.
cũng chẳng khách sáo gì, chỉ ăn sương sương ... bốn bát cơm.
Th sức ăn của như vậy, đừng nói là Quản bá, ngay cả một "mặt liệt" d bất hư truyền như Lâm Tri Ngộ cũng kh nhịn được mà nhướng mày đầy kinh ngạc.
"Ăn được như thế mà ngày nào cũng tuột huyết áp, cô sống cũng chẳng dễ dàng gì nhỉ?"
cũng chẳng còn mặt mũi nào để thú nhận là vẫn chưa no, bèn l khăn gi lau miệng, dũng cảm hỏi Lâm Tri Ngộ: "Cho hỏi, nhà còn tuyển kh? thể làm giúp việc."
Đôi mắt của Lâm Tri Ngộ hình dáng đẹp, nhưng khi chằm chằm vào ai đó, sẽ tạo ra một áp lực vô hình: "Cô thể làm gì? Biết làm cái gì?"
"... biết làm nhiều thứ lắm. Dọn dẹp vệ sinh cơ bản thì kh thành vấn đề, cái gì kh biết thì thể học..."
Chưa có bình luận nào cho chương này.