Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Không Còn Lần Sau

Chương 32:

Chương trước Chương sau

Đương nhiên, bao nhiêu năm nay Mạnh Minh Thịnh cũng chưa từng hỏi thêm một câu nào.

Kh ngờ lần này lại bị ta bắt gặp.

ta đã thẳng t hỏi, Mạnh Nhược Hinh cũng kh ý định giấu giếm.

Cô gật đầu: “Đúng vậy.”

Sự im lặng bao trùm căn phòng.

Một lát sau, Mạnh Minh Thịnh cô với ánh mắt phức tạp, trong mắt chứa đựng sự xót xa: “Em muốn đưa con gái về kh?”

Muốn, đương nhiên là muốn.

Nhưng Mạnh Nhược Hinh lại kh trả lời ta, muốn đưa con gái về, nào dễ dàng đến thế?

Giờ cô là Mạnh Nhược Hinh, kh Giản An.

Cô còn những việc khác cần làm, trước đó, cô kh thể thừa nhận thân phận Giản An.

Cũng kh thể mang Đồng Đồng .

lẽ là thấu suy nghĩ trong lòng cô, Mạnh Minh Thịnh liếc cô một cái, cuối cùng kh nói thêm gì nữa.

Khi về đến Nam Thành.

Đã là tám giờ tối.

Mạnh Nhược Hinh bước vào khách sạn, nhưng ở cửa lại th Dạ Đình Thâm đang đợi đã lâu.

"Dạ tổng, tìm ạ?" Mạnh Nhược Hinh chủ động bước tới, hỏi một câu.

Nghe tiếng, Dạ Đình Thâm đang dựa vào xe liền đứng thẳng .

ta Mạnh Nhược Hinh, đáy mắt lại ẩn chứa cảm xúc đang cuộn trào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/khong-con-lan-sau/chuong-32.html.]

ta mím chặt môi, ánh mắt đỏ ngầu: "Cô đâu ?"

Trong giọng nói ẩn chứa sự tức giận bị kìm nén, quen thuộc mà lại khiến ta cảm th khó chịu.

Mạnh Nhược Hinh cau mày, theo bản năng lùi lại: " về Hải Thành một chuyến, Dạ tổng chuyện gì kh?"

Nghe th lời này, vẻ căng thẳng của Dạ Đình Thâm chợt giãn ra trong giây lát.

"Lần sau, cô đừng đột nhiên biến mất như vậy."

Bên tai cô ong lên vì câu nói đó, tim cũng lỡ mất m nhịp.

Đồng tử Mạnh Nhược Hinh hơi run rẩy, "Dạ tổng nói vậy... là ý gì?"

Cô kh đợi được câu trả lời.

Vì thân hình cao lớn của Dạ Đình Thâm đã đổ sụp về phía cô ngay sau đó.

"Dạ Đình Thâm, bị vậy?!"

Khách sạn Mạnh Thị, phòng cao cấp.

đàn nằm trên giường nhắm chặt hai mắt, l mày nhíu chặt lại.

Mạnh Nhược Hinh ngồi bên mép giường, ánh mắt phức tạp Dạ Đình Thâm.

"Dạ Đình Thâm, rốt cuộc đang làm cái quái gì vậy?" Khóe môi cô bất lực nở một nụ cười khổ, cơ thể khẽ động, lòng bàn tay lại bị kia siết chặt hơn.

Dạ Đình Thâm đang sốt cao mê man, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, l mày nhíu chặt hơn một chút, lẩm bẩm: "Đừng , Giản An."

Tim cô như thắt lại.

Mạnh Nhược Hinh cụp mắt xuống, nếu kh gọi cái tên kia, cô tuyệt đối sẽ kh tự đa tình, nhưng khi bệnh đến mê man, cái tên gọi ra chỉ Giản An.

Nhưng mà, lại như vậy được chứ?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...