Không Còn Mù Quáng
Chương 4:
“Chúng ta chia tay .”
Giọng nhẹ, nhưng lại như một quả bom.
Tai nghe của Chu Triệt tuột xuống cổ, trong game truyền đến tiếng ngọt ngào “ Chu ơi cứu em”.
ta trừng mắt đầy khó tin.
Vài giây sau, ta đột nhiên cười, một nụ cười méo mó, đầy ác ý.
“Vu Viện, cuối cùng em cũng kh giả vờ nữa à?”
ta chỉ vào mũi , từng chữ một,
“Em chính là chê nghèo! Kh năng lực! Kh nhà!”
kh phản bác.
Ánh mắt rơi vào giao diện game sặc sỡ của ta.
Nữ hùng kia đang nhảy múa qu nhân vật của ta.
cũng cười.
“ nói đúng.”
ta, rõ ràng nói: “ đã yêu khác , là chủ mới của c ty .”
Kh khí ngưng đọng.
Ngay lập tức, ta gầm lên đập bàn phím vào tường.
“Quả nhiên em đã bám víu kẻ giàu !” ta chỉ vào mắng chửi, nước bọt suýt b.ắ.n vào mặt .
ghét bỏ nhíu mày.
“Hèn chi gần đây ngày nào cũng tăng ca, thì ra là quyến rũ tiền!”
ta vẫn tiếp tục chửi bới, những lời lẽ khó nghe.
kh tránh, cũng kh nói gì.
Chỉ cảm th hơi buồn cười.
Cái chủ mới kia tr như thế nào, thậm chí còn chưa kịp nhớ mặt.
kh để ý đến tiếng gào thét của ta, quay vào phòng ngủ.
Trong góc, chiếc vali 24 inch đã được thu dọn sẵn.
Chu Triệt theo vào, th vali, cơn giận trên mặt ta lập tức biến thành hoảng loạn.
“Vu Viện, em làm thật à?”
ta lao đến m bước, nắm chặt cổ tay , giọng run rẩy,
“Em đừng làm loạn nữa, cất đồ vào .”
hất tay ta ra.
“Chu Triệt, kết thúc .”
kh ta thêm một lần nào nữa, kéo vali ra cửa.
Phía sau là những lời cầu xin và chửi rủa lộn xộn của ta.
kh nghe, cũng kh muốn nghe.
“Rầm” một tiếng, đóng sập cánh cửa, cũng đóng lại sáu năm của chúng .
Đến khách sạn, mới ổn định chỗ ở.
Điện thoại bắt đầu rung ên cuồng.
kh , trực tiếp chỉnh sang chế độ im lặng.
Màn hình trên đùi sáng lên hết lần này đến lần khác, hiện ra tin n ta gửi tới.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
[Vu Viện, con mẹ nó, em đúng là đồ cô gái thực dụng!]
[Em sẽ hối hận!]
lật úp ện thoại, đặt trên ghế taxi.
Vài ngày sau, bản xem trước trên ện thoại hiện lên:
[Viện Viện, sáu năm tình cảm của chúng ta, em thật sự nói bu là bu ?]
gạt bỏ th báo, như xóa một tin n rác.
Đêm qua, tin n mới: [ bị đau dạ dày, ở nhà kh tìm th thuốc.]
chằm chằm dòng chữ đó ba giây, chọn chặn.
Cho đến khi cô bạn thân ném một đường link vào WeChat của .
[Viện Viện, mau xem! Chu Triệt phát ên trên mạng !]
nhấp vào, một tiêu đề chói mắt đập vào mắt .
“Bóc phốt bạn gái cũ tâm cơ của , đã bám víu thiếu gia giàu vứt bỏ sáu năm tình cảm như rác rưởi.”
Trong bài đăng, Chu Triệt rưng rưng nước mắt,
Tố cáo đã chê nghèo yêu giàu như thế nào, đã tuyệt tình ra ra .
Điều kinh tởm nhất là ta đã giả mạo lịch sử trò chuyện WeChat giữa và Tống Tân Niên.
Trong ảnh chụp màn hình, một câu “ Tân Niên” hai câu “ Tân Niên”.
Than phiền ta kh năng lực, làm nũng nói tiếng game của Chu Triệt làm kh ngủ được.
Dòng thời gian bắt đầu từ một tháng trước, tràn ngập sự mập mờ lộ liễu.
ta hoàn toàn biến thành một cô gái tâm cơ đã ngoại tình từ lâu, lại còn diễn kịch trước mặt bạn trai cũ.
Nhóm bạn đại học chung của chúng nổ tung.
@ : [Vu Viện, cái này là thật ? Chu Triệt sắp phát ên vì em .]
hùa theo: [Kh ngờ đ, bình thường tr th cao vậy mà.]
lướt qua những lời bàn tán đó với vẻ mặt kh cảm xúc, mở khung chat của và Tống Tân Niên.
Trên đó sạch bong.
Tin n gần nhất là ba ngày trước, gửi báo cáo tuần của dự án.
trả lời “Đã nhận”.
Tin n trước đó nữa, là biên bản cuộc họp tuần trước.
chụp màn hình từng ảnh một, từ ngày đầu tiên chúng kết bạn.
Mỗi tin n đều liên quan đến c việc, thời gian hoàn toàn lệch với những gì Chu Triệt giả mạo.
ném tất cả ảnh chụp màn hình vào nhóm, kh thêm bất kỳ lời biện minh nào.
Chỉ gõ một dòng chữ:
[Giả mạo lịch sử trò chuyện là vi phạm pháp luật. Chu Triệt, đã báo cảnh sát.]
Trong nhóm im lặng như tờ.
Ngày hôm sau, vừa đến c ty, đã cảm th kh khí gì đó kh ổn.
Ánh mắt đồng nghiệp lén lút, mang theo sự dò xét và cả sự hào hứng.
Giờ nghỉ trưa, đồng nghiệp bộ phận bên cạnh ngang qua chỗ làm việc của , ghé sát tai bên cạnh nói nhỏ:
“Chính là cô ta đó, nghe nói chưa? Vì Tổng giám đốc Tống mà…”
Tin đồn đã đổi sang một phiên bản khác và đang lan truyền nh chóng trong c ty.
Lúc này, ện thoại nội bộ reo lên, là trợ lý của Tống Tân Niên.
“Vu Viện, Sếp Tống bảo cô đến văn phòng một chuyến ngay bây giờ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.