Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Không Còn Thương Đau

Chương 3:

Chương trước Chương sau

đang ngơ ngác chằm chằm vào chiếc lọ thủy tinh bị vỡ trên sàn nhà, nhất thời kh chú ý, đã bị ai đó đẩy mạnh từ phía sau lưng.

"Tránh ra! đã nghĩ đến việc đến xin lỗi cô, thế mà mới kh để mắt đến một lát, cô đã bắt nạt Ôn Ngôn !"

bị Phó Khiêm Nhiên, vừa chạy tới, đẩy ngã vào một đống mảnh thủy tinh vỡ, mắt cá chân lập tức chảy máu.

"Hừ"

hít vào một hơi lạnh vì đau, vừa định cãi lại thì bị dùng hai tay giữ chặt l vai.

"Hứa Tẫn Hoan, cô thể đừng độc ác như thế nữa kh! Từ bé đến giờ cô cứ bắt nạt Ôn Ngôn, cái gì cũng tr giành với cô !"

"Tr đồ chơi, tr quần áo, tr trai, tr, tr luôn cả ! Cô còn tr cả Ôn Ngôn thích!"

"Cô đã tg , mọi thứ đều là của cô! cũng đã đồng ý kết hôn với cô ! Tại cô vẫn mạnh mẽ đến mức kh chịu nhượng bộ nửa bước cơ chứ?!"

Hứa Ôn Ngôn nằm sấp trên thảm, nơi duy nhất trong phòng kh bị mảnh thủy tinh văng tới, khóc lóc thảm thiết.

Phó Khiêm Nhiên hai tay siết chặt vai , liên tục lắc, gân x trên trán nổi lên, giọng ệu đầy hận thù và sự sụp đổ.

Nhưng cúi đầu, chiếc lọ thủy tinh vỡ tan tành, thân lọ bị đập gãy làm đôi, để lộ những tấm thẻ ngôi màu hồng bên trong.

Hơi thở của chợt nặng nề hơn, mặc kệ tiếng gầm giận dữ ngày càng bạo tàn của Phó Khiêm Nhiên, thốt lên: "Kh làm!"

Vết thương ở mắt cá chân kéo theo cơn đau dữ dội, cộng thêm những cảm xúc lên xuống thất thường suốt cả ngày khiến đầu cũng bắt đầu đau nhức.

cảm th mắt cay xè, và th nước mắt của chính phản chiếu trong đôi đồng tử màu hổ phách của Phó Khiêm Nhiên.

Nhưng kh còn quan tâm đến ều gì khác, chỉ biết run rẩy nắm c.h.ặ.t t.a.y áo .

Giống như mười năm trước, muốn dùng tất cả sức lực để tin .

"Khiêm Nhiên, kh , kh bắt nạt cô ta! Là cô ta níu chặt kh bu, cũng kh hề dùng sức, kh hề!"

Trong mắt Phó Khiêm Nhiên dường như ánh nước lóe lên, nhưng tầm của cũng đã nhòe , kh thể xác định đó là nước mắt hay kh.

Tuy nhiên, thể cảm nhận được hơi thở hổn hển của đang dần trở nên bình ổn, thậm chí còn đưa tay ra muốn lau nước mắt cho .

Thế nhưng, Hứa Ôn Ngôn ở bên cạnh lại thút thít mở lời:

" Khiêm Nhiên, đừng đánh chị, chị nói đúng, chị, chị kh dùng sức, là do em vô dụng, kh đứng vững nên mới bị ngã!"

"Nhưng ơi, chân em hình như bị trẹo , đưa em đến bệnh viện được kh?"

Phó Khiêm Nhiên hơi chần chừ, ánh mắt kéo qua kéo lại giữa và Hứa Ôn Ngôn, nhưng cuối cùng, vẫn nhẫn tâm đẩy tay ra.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

" đưa Ôn Ngôn bệnh viện trước, chuyện gì để chúng về nói tiếp."

vừa cúi xuống bế Hứa Ôn Ngôn lên, vừa thở dài nói với giọng ệu nghiêm trọng:

" trai cô và bố mẹ đang xoa dịu khách khứa, nói rằng chúng ta giận hờn nhau, cô nhất thời giận dỗi nên nói linh tinh, đám cưới của chúng ta... sẽ hoãn lại."

" cũng đã đồng ý , tổ chức hôn lễ thì tổ chức, cô đừng gây chuyện nữa! Cứ ở đây đợi về!"

dùng giày đá văng mảnh thủy tinh, dẫm lên tấm thẻ đó mà lướt qua một cách vô tâm.

Hứa Ôn Ngôn trong lòng , khi nghe th hai chữ "hôn lễ" thì lặng lẽ siết chặt tay, đôi mắt đầy hận thù.

dường như mất cảm giác đau đớn, thất thần ngồi xổm xuống nhặt tấm thẻ còn in cả dấu giày lên.

【Hoan Hoan đừng sợ, Dì Chú Hứa và Diệc Thừa thích Ôn Ngôn hơn, nhưng thích , thích nhất, chỉ thích thôi!!】

Đây là món quà Phó Khiêm Nhiên tặng trong lớp học, hai năm sau khi Hứa Ôn Ngôn được đưa về nhà.

Các bạn học đều cười đùa trêu chọc, đoán xem trên đó viết lời tình tứ nào kh.

Nhưng chỉ mở ra xem một cái, bật khóc.

Dù cho đến ngày hôm nay vật đổi dời, vẫn cảm th lời cam đoan trẻ con như thế, còn động lòng hơn bất kỳ lời đường mật nào.

Hứa Diệc Thừa năm mười lăm tuổi, đã nhận ra sự hoang mang bất an của , dùng sự nhiệt huyết tuổi trẻ của để xoa dịu nỗi đau mất mẹ của .

An ủi tâm trạng đang dần trầm uất vì mất sự thiên vị của cha và trai.

Thế nhưng, bao nhiêu năm trôi qua, chúng đã trở thành thế này.

Trở thành... thế này.

Điện thoại của Hứa Diệc Thừa gọi đến khi đã đứng xếp hàng ở cổng lên máy bay.

Tiếng khóc nức nở của Tiểu Từ khiến đau lòng vô cùng.

M lần quay lại an ủi nhưng đều bị tiếng chu ện thoại gọi đến cắt ngang.

dứt khoát tắt thoại.

"Hoan Hoan, huhu, vết thương của vừa mới được sát trùng, còn chưa được băng bó cẩn thận, xuống máy bay nhất định đến bệnh viện xử lý lại đó, hu hu"

và cô ôm nhau khóc, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô .

Nhân viên hàng kh vẫn liên tục thúc giục, cuối cùng đành bu tay, bước xa dần trong ánh mắt đẫm lệ của Tiểu Từ.

Thực ra... đã hơi trốn tránh.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...