Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Không Gian: Ta Dựa Vào Trồng Trọt Kinh Doanh, Nuôi Một Đế Vương Ăn Bám

Chương 20: Từ biệt cha nuôi

Chương trước Chương sau

Hoàng đế: “Tần Hạo, con thể dùng tiền của cô nương nhà ta chứ? Nàng và các hài tử đều cần tiền mà!”

Tần Hạo…

Hoàng đế: “Ai! Tốt! Cái Thiên Thiên kia, xem ra là một hài tử tốt a.”

Tần C c: “Vâng vâng, kh tệ a! Còn cho Điện hạ nhà ta tiền tiêu vặt nữa chứ!”

Tần Hạo…

Hoàng đế: “Gia đình ta chỉ con là đích tử của phụ hoàng, cũng là con trai ruột của Trẫm. Con trai của Quý phi, Tần Kế, là con của Quý phi và biểu ca của nàng ta!

Tần Hạo! Thân phận của Thiên Thiên kh thành vấn đề, nếu con thích nàng , chúng ta sẽ cưới nàng. Thật sự kh được, vì hài tử mà làm chính phi cũng thể, dù tôn nhi của Trẫm nếu là thứ xuất, quả thật chút ủy khuất !”

Tần Hạo…

Tần Hạo: “Phụ hoàng, thời cơ chưa tới, ta đã phái ám vệ bảo vệ các nàng ở đó .

Phe Quý phi ta sẽ nh chóng nhổ tận gốc, ta kh thể mạo hiểm tính mạng các nàng.

Nàng đã mang thai hơn năm tháng , sáng nay nàng cảm th thai động dị thường, liền mời lão lang trung, lão lang trung nói là song thai, nên động thái sẽ thường xuyên hơn.”

Tần C c: “ hầu hạ ở đó, đủ dùng kh ạ?

Đa thai sinh nở hiểm nguy, Bệ hạ lão nô cho rằng, tìm một bà đỡ giỏi hơn, đưa đến đó!”

Hoàng đế sắc mặt ngưng trọng: “Đúng vậy, m ngày nay Trẫm sẽ bắt tay vào làm, ngoài ra mời Tống Thái y năm xưa trở về!”

Tần Hạo: “Vâng! Vậy làm phiền phụ hoàng , ta quay về đây, hôm nay từ biệt nghĩa phụ, ngày mai sẽ dọn .”

Hoàng đế: “Được! Để cảm tạ ân dưỡng dục của Tần Thủ Lễ đối với con, vậy thì tha cho phu nhân của y khỏi c.h.ế.t !

Nhưng nàng ta dám mưu đồ hãm hại con, kh thể để nàng ta ở lại kinh thành!

Con sau này là làm Hoàng đế, đối với kẻ dám vọng tưởng tổn hại con, kh thể nương tay!”

Tần Hạo gật đầu: “Vâng!”

Hoàng đế và Tần C c Tần Hạo rời , Hoàng đế: “Con trai ta mặc gì cũng đẹp, vóc dáng giống Trẫm, dung mạo đa phần giống mẫu hậu của nó, ha ha! Kh biết tôn tử hay tôn nữ của Trẫm sẽ giống ai đây?”

Tần C c: “Điện hạ nhà ta, thật là lợi hại a, một lần đã trúng hai! Quả kh hổ là long tử phượng tôn a!”

Hoàng đế ưỡn ngực, cảm giác cũng được vinh dự lây…

Tần Hạo cùng Cao Thăng trở về Tần phủ, Tần Thủ Lễ nhận được tin tức, vui mừng khôn xiết, y vội vã ra khỏi thư phòng, tới hậu viện, nào ngờ y còn chưa vào ngọa phòng của phu nhân .

“Cái tên thứ tử đáng chết! Phái ba mươi m tên giang hồ mà cũng kh c.h.é.m c.h.ế.t được nó! Hừ! Vô ích khiến ta mất năm ngàn lượng!

Ta sẽ kh để nó sống đâu! Ta nhất định g.i.ế.c c.h.ế.t nó! Cái tên dã chủng đáng chết! A!”

Tần Thủ Lễ nghe phu nhân là Phan thị nói chuyện với tâm phúc ma ma, Tần Thủ Lễ toàn thân lạnh lẽo.

Lần này Hoàng đế và y tìm Tần Hạo m ngày nay, lại là suýt chút nữa bị chính phu nhân của thuê ám sát!

Tần Thủ Lễ cảm th cổ lạnh toát, đó là Trữ quân a! Thiên tử Đại Tần tương lai a! Nàng ta vậy mà dám! Vậy mà dám ra tay g.i.ế.c hại!

Tần Thủ Lễ nghĩ đến lão mẫu thân của , lại nghĩ đến năm đứa con trai và hai đứa con gái của , y nhắm mắt lại…

Tần Hạo cho quản gia truyền lời, cầu kiến Tần Thủ Lễ.

Tần Thủ Lễ vẫn luôn ngây trong thư phòng, vội vàng đứng dậy, Tần Hạo vừa vào cửa liền hành lễ vãn bối với Tần Thủ Lễ.

Tần Thủ Lễ vội vàng bước tới đỡ l Tần Hạo, Tần Thủ Lễ: “Lão Lục đã dưỡng bệnh tốt ? Một số chuyện ta đã biết , ta sẽ xử lý nh chóng thôi.”

Tần Hạo ngẩn ra, sau đó y gật đầu, Tần Hạo: “Nghĩa phụ, nay ta bình Nam lập c, Hoàng đế ban thưởng tướng quân phủ, lệnh cho ta độc lập khỏi Tần phủ, ngày mai Tần Hạo sẽ lĩnh chỉ nhập trú tướng quân phủ .

Tần Hạo hôm nay đến từ biệt nghĩa phụ, tối nay Tần Hạo muốn cùng nghĩa phụ và m vị ca ca uống vài chén nhỏ, Tần Hạo cảm tạ ân dưỡng dục hai mươi năm qua của nghĩa phụ!”

Tần Thủ Lễ mắt rưng rưng lệ: “Tốt! Hài tử tốt, thành tựu lớn nhất đời này của ta Tần Thủ Lễ, chính là giúp Bệ hạ nuôi dưỡng Điện hạ!

Nay phu nhân ta vậy mà dám! Ai! Điện hạ, yên tâm nghĩa phụ sẽ kh làm khó đâu, ta tự sẽ liệu mọi chuyện ổn thỏa!”

Tần Hạo lùi ba bước đối diện Tần Thủ Lễ, quỳ gối xuống đất, Bốp! Bốp! Bốp! Dập ba cái đầu thật mạnh!

Tần Thủ Lễ sợ hãi vội vàng quỳ xuống đỡ Tần Hạo dậy, nước mắt của Tần Thủ Lễ kh thể kiềm chế được mà tuôn rơi, y run rẩy đỡ l Tần Hạo: “Hài tử tốt! Ta biết tâm ý của con! Tần Thủ Lễ ta xin nhận!”

Tần Hạo đỡ Tần Thủ Lễ đứng dậy, Tần Hạo: “Nghĩa phụ, Tần Hạo vĩnh viễn cảm kích ân dưỡng dục của !”

Tần Thủ Lễ nước mắt giàn giụa, y cố gắng giữ bình tĩnh: “Ừm! Tốt! Lão Lục con nghỉ một lát , nghĩa phụ sẽ sai sắp xếp chuyện gia yến ha! Ha ha ha, hai cha con ta uống một trận thật đã!”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Tần Hạo ra khỏi thư phòng, Tần Hạo dùng tay áo lau khô nước mắt, y là Thiên tử Đại Tần tương lai, kh thể mềm lòng! Dù cho đó là nghĩa phụ của !

Tần Thủ Lễ lau khô nước mắt hét lên: “Quản gia, vào đây!”

Trong Tần phủ khắp nơi đều bận rộn chuẩn bị gia yến đón gió tẩy trần cho Lục gia tối nay, Tần Thủ Lễ mang theo quản gia bê một cái mâm, vào phòng của phu nhân là Phan thị.

Phan thị cố gắng nở nụ cười: “Lão gia, nghe nói lão Lục đã về !

Tối nay đón gió cho lão Lục a, thân thể ta kh khỏe, vẫn nằm đây, cũng chưa kịp lo liệu chuyện gia yến, ta lập tức sắp xếp.”

Tần Thủ Lễ: “Chờ chút! Phu nhân đây là c gà vi phu đã hầm cho nàng, nàng uống .”

Quản gia múc một bát c gà cho Phan thị, Phan thị vui mừng, nàng đón l liếc Tần Thủ Lễ một cái, hớn hở uống cạn, Phan thị nũng nịu: “Lão gia, ta kh cả, chỉ là tuổi đã cao nên chút lực bất tòng tâm mà thôi!”

Tần Thủ Lễ: “Phu nhân, ngày mai ta sẽ sắp xếp lão Ngũ… để lão Ngũ đưa nàng về quê cũ ở An Thành, sau này cứ để lão Ngũ phụng dưỡng nàng đến cuối đời ở An Thành!”

Phan thị trợn tròn mắt, nàng gần như kh thể tin nổi, Phan thị: “Lão gia, nói gì? muốn lão Ngũ đưa ta đâu?”

Tần Thủ Lễ ánh mắt sắc bén Phan thị nói: “Phu nhân! Nàng biết vì bao nhiêu năm nay ta lại xem Tần Hạo như châu báu kh? Ta vốn tưởng nàng chỉ là đố kỵ, ta kh ngờ nàng lại là một kẻ ngu ngốc đến thế!”

Phan thị mắt đỏ hoe: “Chẳng vẫn luôn tơ tưởng đến cái tiện nhân mẹ của tên thứ tử đó …”

Chát! Chát! Chát!

Phan thị: “A… A

! Tên Tần Thủ Lễ ngươi! Ngươi vậy mà vì một đã c.h.ế.t mà đánh…”

Chát!

“A!”

Rầm… Phụt!

Hu hu!… Hu hu a a a…

Phan thị bị Tần Thủ Lễ tát ba cái bạt tai, nàng ên cuồng nói Tần Thủ Lễ vì một đã chết…

Tần Thủ Lễ dùng hết sức lực toàn thân lại cho Phan thị một cái bạt tai thật mạnh! Phan thị bị đánh ngã xuống đất, phun ra một ngụm máu, toàn thân co giật, vậy mà kh thể nói nên lời!

Phan thị kinh hoàng ú ớ hồi lâu, ma ma của Phan thị ôm l Phan thị kêu gọi lang trung.

Tần Thủ Lễ kh muốn nàng ta, quay lưng về phía Phan thị nói: “ đâu! Kéo Phan ma ma xuống, nàng ta thất trách khiến phu nhân trúng gió kh chữa được, đánh chết!”

Phan thị kinh hoàng chằm chằm vào lưng Tần Thủ Lễ, thậm chí kh nghe th tiếng kêu như heo bị chọc tiết của Phan ma ma, nước mắt Phan thị như lũ vỡ bờ…

Tần Thủ Lễ quay lưng về phía Phan thị: “Phan thị, đừng trách ta nhẫn tâm, là do chính nàng tự gây ra nghiệt chướng!

Lão Lục đó… kh thứ tử nhà chúng ta, mà là đích tử của Hoàng đế và Hoàng hậu, Tần Hạo!”

Rầm một tiếng! Thân thể Phan thị cố gắng ngồi dậy, nặng nề ngã xuống!

Tần Thủ Lễ: “Đây là chuyện duy nhất trong đời này ta giấu nàng, ta là đang bảo vệ nàng đó, cái miệng của nàng quá lỏng lẻo!

Ta chưa từng để lão Lục gọi nàng là mẫu thân, nàng kh vui, ha ha ha! Đó là Thiên tử tương lai a! Gọi nàng là mẫu thân ư? Chẳng lẽ nàng chịu đựng nổi ?

Phan thị, vì già trẻ lớn bé trong nhà họ Tần của ta, hai mươi năm qua ta ngày đêm nuôi dưỡng lão Lục, đây là c phò tá a!

Chỉ cần trong nhà kh kẻ tạo phản, gia tộc thể bảo toàn trăm năm hưng thịnh a!

Nàng cái đồ tiện phụ ngu ngốc, chỉ vì đố kỵ, lại dám thí quân a!

Kế sách hiện tại, Tần Thủ Lễ ta chỉ thể chặt đuôi cầu sinh!

Nàng luôn cưng chiều lão Ngũ, cảm th ta nợ lão Ngũ, chỉ vì lão Ngũ chỉ lớn hơn lão Lục sáu tháng, ha ha ha, vậy thì cứ để lão Ngũ về quê cũ ở An Thành, phụng dưỡng nàng đến cuối đời !

Phan thị… duyên phu thê của chúng ta đã tận, ta vì bảy đứa con, kh cho nàng hưu thư, sau này Tần Thủ Lễ… cùng Phan Nguyệt Tú… sinh tử kh còn gặp lại.”

Phan thị Tần Thủ Lễ chầm chậm bước ra khỏi phòng nàng, Phan thị: “Hu hu hu… Hu hu… A! A! A…”

Buổi tối, gia yến Tần phủ được sắp xếp tại Phù Dung Đường, Tần Thủ Lễ cùng năm đứa con trai và Tần Hạo cùng nâng chén chuyện trò vui vẻ. nói rằng các con trai của Tần Thủ Lễ, tuy bình thường nhưng đều là trung hậu thật thà, chỉ lão Ngũ Tần Lam chút tính c tử bột, nhưng cũng kh dám ức h.i.ế.p nam nhân, bá chiếm nữ nhân, chỉ thích đánh bạc, dắt chim, chọi dế…

Ngày mùng bốn tháng mười một năm Vũ Đức thứ mười sáu của Đại Tần, con trai của Hàn Lâm Viện Đại Học Sĩ Tần Hạo, bình định phương Nam thu hồi năm thành, lập nên c lao hiển hách cho Đại Tần!

Hoàng đế tự phong Siêu nhất phẩm Bình Nam Tướng quân, ngự tứ tướng quân phủ đệ, tọa lạc tại Chính Thái Cư trong ngõ Ngọa Long của Hoàng thành, lệnh y lập tức nhập trú tướng quân phủ!

Ngoài cổng lớn Tần phủ, Tần Thủ Lễ cùng bốn con trai, cung tiễn Tần Hạo mang theo một cỗ xe ngựa khởi hành đến tướng quân phủ.

Kh ai chú ý, ở cửa sau Tần phủ ba cỗ xe ngựa bình thường, lặng lẽ rời khỏi Tần phủ, qua cửa sổ xe một phụ nữ mồm méo mắt lác, nước dãi chảy ròng, cổng sau Tần phủ mà lặng lẽ rơi lệ…


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...