Không Gian: Ta Dựa Vào Trồng Trọt Kinh Doanh, Nuôi Một Đế Vương Ăn Bám
Chương 34: Cẩu Hùng Lĩnh thất thủ
Ngô A Tam và Triệu Đại Hổ bị ngã sưng mặt sưng mũi còn chưa kịp phản ứng, liền bị ta ấn chặt!
Hồ Vũ Hiên phất tay: “Trói lại! Ha ha! Gan kh nhỏ nhỉ! Muốn chạy trốn hay muốn gọi cứu viện?”
Sáng hôm sau, Tần Hạo trong trung quân trướng thẩm vấn Ngô A Tam và Triệu Đại Hổ.
Tần Hạo: “Các ngươi là của Cẩu Hùng Lĩnh? Định đâu?”
Các ngươi, những kẻ thoát ra trước đều đã bị chúng ta bắt giữ, bọn chúng ít nhiều cũng đã khai ra vài chuyện. Các ngươi chính là muốn kinh thành, tìm Thái Sư phủ cầu viện, hừm!
Ai chà! Vũ Hiên à! Cứ trực tiếp cho hai tên này uống Đoạn Trường Tán . Bọn chúng là biết chẳng tác dụng gì, giữ lại làm chi, độc c.h.ế.t cho tiện!
Ngô A Tam còn định thà c.h.ế.t chứ kh khai, nhưng m tên ngốc phía trước đều đã khai ra ! Vậy chẳng bọn chúng đều c.h.ế.t ?
Ngô A Tam: “Đừng g.i.ế.c ta! Ta ích mà, thật đ!”
Triệu Đại Hổ...
Triệu Đại Hổ: “Ta cũng ích! Ta thể dẫn các ngươi vào Cẩu Hùng Lĩnh!”
Ngô A Tam...
Ngô A Tam: “Ta thể dẫn các ngươi vào đại kho của Thái Sư phủ ở Cẩu Hùng Lĩnh! Trong kho nhiều binh khí và bạc, ta đều biết lối vào mật đạo của đại kho!
Đừng g.i.ế.c ta! Ta thật sự ích mà!”
Tần Hạo...
Hồ Vũ Hiên...
Tần Hạo và Hồ Vũ Hiên liếc nhau. Tần Hạo: “Được! Ta thích th minh. Hai ngươi đã th minh như vậy, ta tạm thời kh giết.
đâu, trước hết cho bọn chúng uống Đoạn Trường Tán, chờ khi bọn chúng dẫn chúng ta vào Cẩu Hùng Lĩnh hẵng cho giải dược. Hừm! Những kẻ kh thành thật đều đã ruột nát gan tan !”
Ngô A Tam...
Triệu Đại Hổ...
Hồ Vũ Hiên nghe xong, ngẩn một lát. Y th Tần Hạo l ra một cái bình sứ nhỏ, vội vàng nhận l. Hồ Vũ Hiên đổ ra hai viên, một viên nhét vào miệng Ngô A Tam, một viên nhét vào miệng Triệu Đại Hổ.
Ngô A Tam và Triệu Đại Hổ phản kháng vô ích, bị ép uống thuốc viên, sợ hãi run rẩy. Ngô A Tam: “Đại nhân... đại nhân, còn chờ gì nữa? Chúng ta hôm nay vào Cẩu Hùng Lĩnh !”
Triệu Đại Hổ: “... đó! Đại nhân, chúng ta kh thể chờ nữa, ta sốt ruột quá! Bụng ta đau quặn như sóng vỗ, ta sợ muộn ... sẽ ruột nát gan tan mất! Ai chà! Bụng ta đau quá! Ai chà...”
Tần Hạo...
Dưỡng Vị Hoàn mà phụ hoàng ban cho ta, vậy mà lợi hại đến thế ? Hừm! Quả kỳ hiệu! Cẩu Hùng Lĩnh hơn một tháng kh hạ được, vậy mà lại bị hai viên Dưỡng Vị Hoàn này hạ gục!
Tần Hạo: “Vũ Hiên à, nếu hai tráng sĩ kia đã sốt ruột muốn giải dược, vậy thì chuẩn bị , tối nay sẽ: hành động!”
Ngô A Tam: “Vì đợi tối? Bây giờ kh được ? Bụng... bụng ta cũng đau dữ dội quá!”
Triệu Đại Hổ sốt ruột quá, phì! Đánh một cái rắm!
sợ hãi run rẩy. Triệu Đại Hổ: “Chuyện này là chứ! sắp phát tác kh?”
Tần Hạo...
Tần Hạo sai áp giải hai tên thổ phỉ sợ mất hồn vía kia xuống. Y và Hồ Vũ Hiên thống kê lại nhân lực, bọn họ một vạn năm ngàn năm trăm thể dùng. Tần Hạo quyết định để lại năm ngàn bố phòng vòng ngoài, ngăn chặn thổ phỉ bên trong chạy trốn, còn y sẽ đích thân dẫn một vạn tiến vào nội bộ Cẩu Hùng Lĩnh, tiêu diệt toàn bộ thổ phỉ!
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
trong tay Tần Hạo kh nhiều, y kh dám tùy tiện đối đầu trực diện với thổ phỉ. M lần giao chiến đều dùng kế sách, bọn họ căn bản kh thương vong nào đáng kể!
Tần Hạo cảm th thời cơ đã đến. Giờ đã hơn một tháng, phòng tuyến tâm lý của thổ phỉ đã hoàn toàn sụp đổ. Nay lại gặp được hai tên thổ phỉ tham sống sợ c.h.ế.t làm kẻ dẫn đường, vậy thì vạn vô nhất thất!
Ban đêm, Tần Hạo đích thân dẫn đội tiến vào Cẩu Hùng Lĩnh. Cao Thăng: “Lục gia, ta th ngài cứ đợi bên ngoài , ta và tiểu Hồ tướng quân vào là được !”
Tần Hạo: “Nói nhảm gì! Cao Thăng, ngươi dẫn bốn ngàn của Tiên Phong Do, theo Ngô A Tam kia trực tiếp đến đại kho. Tất cả thổ phỉ xử tử tại chỗ! Kh được để sót một kẻ nào!
Vũ Hiên, ngươi và ta mỗi dẫn ba ngàn của Trung Phong Do, bao vây Đại Hùng Lĩnh, tất cả thổ phỉ kh được bu tha, của Quý Phi Đảng, kh để lại một kẻ sống sót!”
Tuân lệnh!
Tần Hạo được Triệu Đại Hổ dẫn vào Đại Hùng Lĩnh, nh đã bắt đầu cuộc đồ sát một chiều. Tần Hạo căn bản kh cho thổ phỉ cơ hội thở dốc, bọn họ trực tiếp x thẳng vào Đại Hùng Đường. Mã Bình An nằm mơ cũng kh yên ổn, đột nhiên cảm th nguy hiểm... A!
Đại Tần Võ Đức năm thứ mười bảy, ngày mười sáu tháng năm, Bình Nam tướng quân Tần Hạo đã triệt để tiêu diệt hơn ba vạn bốn ngàn ở Cẩu Hùng Lĩnh. Thủ lĩnh thổ phỉ Mã Bình An bị Tần Hạo đích thân c.h.é.m đầu tại Đại Hùng Đường ở Cẩu Hùng Lĩnh, hoàn toàn chiếm đóng Cẩu Hùng Lĩnh.
Thái sư Hồ Lợi Quần trong Thái Sư phủ, nghe tin Cẩu Hùng Lĩnh thất thủ, y gào thét nguyền rủa: “Thứ tử đáng hận! Ta muốn g.i.ế.c ! Cái tên Mã Bình An đó đúng là phế vật, ngay cả một Tần Hạo cũng kh đối phó được! Tiếc cho tiền bạc và binh khí của ta quá! Ai chà! Tim ta đau quá! Đáng hận thay! Lão đại! Phái gọi Ngô Nghĩa về, tìm năm mươi sát thủ đến kinh thành, ta muốn g.i.ế.c Tần Hạo! Khụ khụ! Khụ khụ! Lão phu tức c.h.ế.t mất! Khụ khụ!”
Trong Ngự Thư phòng, Tần Hạo đang bẩm báo với lão tử về những thu hoạch ở Cẩu Hùng Lĩnh: chỉ riêng bạc trắng đã hơn một trăm vạn lượng, đao kiếm hơn bốn vạn th!
Hoàng thượng hưng phấn đến đỏ mặt. Hoàng thượng: “Tốt quá ! Cuối cùng chúng ta cũng tiền trong tay! Tần Hạo, phụ hoàng và mẫu hậu con là từ tay trắng gây dựng cơ nghiệp, bao năm nay bị tiền bạc bó buộc, ai! Kh thể kh hư dữ ủy xà với Hồ phi!
Phụ hoàng, ta già , kh được khí phách và thủ đoạn như con. Sau này con cứ thả sức mà làm, cứ việc làm ! Hừm!”
“Quý Phi nương nương giá đáo!” Thái giám ngoài cửa hô to một tiếng!
Hồ Quý Phi kh vui nói: “Hét cái gì!”
Vẻ mặt chán ghét trên mặt Hoàng thượng thoáng qua. Tần Hạo đứng dậy định rời thì Hồ Quý Phi đã bước vào Ngự Thư phòng.
Hồ Quý Phi: “Tần tướng quân cũng ở đây à, nghe nói Tần tướng quân làm một chuyện lớn, lặng lẽ diệt Cẩu Hùng Lĩnh?”
Tần Hạo: “Vi thần bái kiến Quý Phi nương nương. Tiêu diệt giặc phỉ là phận sự của thần, đa tạ nương nương đã quá khen.”
Hồ Quý Phi liếc xéo Tần Hạo một cái, nàng quay đầu nói với Hoàng thượng: “Bệ hạ, phụ thân ta bị bệnh, ta muốn thỉnh Bệ hạ cùng ta đến Thái Sư phủ thăm phụ thân, mang theo chư vị Thái y của Thái Y viện đến ều trị cho lão nhân gia !”
Hoàng thượng: “Ồ, ái phi à! Trẫm hai ngày nay nhiều chính vụ xử lý, thực sự kh thể sắp xếp được thời gian!”
Hồ Quý Phi: “Bệ hạ, hôm nay vừa hay Tần tướng quân ở đây, ta xin mạo nói thêm một lời, Tần tướng quân đã cưới vợ , nên đưa thê tử đến kinh thành, Bệ hạ cũng tiện ban cho một Cáo Mệnh phu nhân!”
Tần Hạo: “Chuyện này ta nói kh tính. Nàng là cá tính, thích du sơn ngoạn thủy, khi nào thời gian ta sẽ viết thư cho nàng vậy!”
Hồ Quý Phi: “Tần tướng quân là bậc hùng, kh thể bị hãn phụ làm vướng bận được. Tần tướng quân nay đã c thành d toại, kh thẳng lưng lên, Bệ hạ đứng ra làm chủ cho tướng quân mà hòa ly là được !”
Sắc mặt Tần Hạo kh vui: “Nương nương nói sai . Tần Hạo kh hề th thê tử kh tốt, ngược lại còn vui vẻ trong đó!
Nếu hòa ly thì chẳng sẽ l mạng Tần Hạo ư, Tần Hạo kh ai cho tiền tiêu vặt thì mà sống đây? Bệ hạ làm chủ, Bệ hạ mỗi tháng thể ban cho vi thần bao nhiêu tiền tiêu vặt?”
Hồ Quý Phi...
Nam nhân ăn bám! Vẻ kh tiền đồ!
Hoàng thượng trợn mắt, kh vui nói: “Ái phi à! Trẫm nào tiền ban cho Tần tướng quân chứ?
Vả lại, thà phá mười tòa miếu, còn hơn phá một cuộc hôn nhân. Trẫm nào thể bảo ta hòa ly đây!
Ái phi à, nàng về nhớ tiện thể mua sắm chút thịt cá và hoa quả cho cung nhé!”
Hồ Quý Phi...
Nam nhân ăn bám! Hoàng thượng này cũng đủ lắm ! Bao nhiêu năm nay cứ thay đổi cách mà tiêu tiền của ! Hừ!
Chưa có bình luận nào cho chương này.