Không Gian: Ta Dựa Vào Trồng Trọt Kinh Doanh, Nuôi Một Đế Vương Ăn Bám
Chương 37:
Vạn Thiên Thiên thực sự kh biết làm thế nào để giải thích cho Tôn huyện lệnh, Tôn huyện lệnh là một lão già ngoài năm mươi tuổi, khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem, cứ khăng khăng nói Vạn Thiên Thiên thể nộp ba vạn cân lương thực thì ta đã đội ơn trời đất !
Cuối cùng, Vạn Thiên Thiên nói: “Tôn đại nhân, vậy thì thế này , ta lập một gi tờ cho nhé, giữa tháng bảy nộp ba vạn cân lương thực thuế, vụ lúa mì tiếp theo của ta khoảng cuối tháng chín thu hoạch, đến lúc đó ta sẽ nộp thêm ba vạn cân lúa mì nữa!
Ủng hộ quốc gia, nộp nhiều thuế lương thực, ai ai cũng trách nhiệm! Ta Vạn Thiên Thiên chịu ơn hoàng gia sâu nặng, là Hoàng thương, ta nhất định thể hiện tốt!”
Tôn huyện lệnh…
Xong ! Tiểu nương tử này đã mê , từ xưa đến nay chưa từng nghe nói lúa chín vào giữa tháng bảy mà còn nộp thuế lương thực ? Cuối tháng chín còn nộp lúa mì? Xong ! Xong ! lại tin nàng ta chứ! đúng là một kẻ ngốc mà!
Vạn Thiên Thiên nói là làm, nàng sai Tiểu Ngư mang bút mực gi nghiên đến. Vạn Thiên Thiên đơn giản viết một tờ gi tờ, nói rõ giữa tháng bảy nộp ba vạn cân thuế lương thực, cuối tháng chín lại nộp thêm ba vạn cân thuế lương thực!
Tôn huyện lệnh toàn thân vô lực, nội tâm lạnh lẽo bước ra khỏi cổng nhà Vạn Thiên Thiên. Vừa ra ngoài đã th một mảnh đất rau rộng lớn bên ngoài sân nhà Vạn Thiên Thiên, ta cứ tưởng hoa cả mắt, khắp nơi đều là rau củ sắp chín, cà tím, ớt, cà chua, và cả những quả dưa tròn to mà ta chưa từng th!
Vương bộ đầu kh vào nhà mà dạo bên ngoài sân, cười tủm tỉm chạy đến nói: “Đại nhân, ta đã giữ cho một thứ tốt đây, đây, đây là dưa thơm do Đại Phúc ca, quản sự nhà Tần nương tử cho đ, ngon lắm!”
“Đại Phúc ca nói, đây là m quả chín sớm nhất, những quả khác đều chưa chín đâu, ha ha! Đại nhân, nếm thử xem! Ngon tuyệt vời!”
Tôn huyện lệnh bán tín bán nghi nhận l quả dưa thơm nức mũi, ta nhắm mắt cắn một miếng, ôi chao! Đây là dưa gì vậy? Cái này… cái này ngon quá mất!
Phong cảnh Giang Nam đẹp vô cùng, giống lúa cạn trong kh gian của Vạn Thiên Thiên vui vẻ sinh trưởng trên đất đai màu mỡ. Vạn Thiên Thiên đã gửi đệ đệ của vào Tiền Trình Thư Viện ở trấn Phượng Tê.
Đại Bảo và Tiểu Bảo bây giờ đã ba tháng tuổi, cặp tiểu hài tử đều dáng vẻ như được êu khắc từ ngọc ngà, khiến Tống lão lang trung yêu thích kh thôi!
Tống lão lang trung hôm nay đến bắt mạch bình an cho các hài tử, ta hai tiểu oa nhi thực lòng yêu thích, Đại Bảo Tần Vạn Lý là một tiểu tử lạnh lùng kiêu ngạo, luôn dùng ánh mắt cao ngạo , khiến Tống lão lang trung cảm giác như th Võ Đức Đế vậy.
Tiểu Bảo Tần Vạn Tình là một tiểu ngọt ngào, nàng th
Tống lão lang trung lập tức cười mắt cong cong, vô cùng đáng yêu và dễ mến, càng ngày càng giống Hoàng hậu nương nương năm xưa!
Vạn Thiên Thiên: “Lão lang trung, các hài tử vẫn bình thường chứ? Đại Bảo b.ú sữa hình như vẻ kh no lắm, thằng bé thể ăn chút thức ăn dặm kh, ta th thằng bé ta ăn gì cũng muốn ăn vậy.”
Tống lão lang trung: “Tì vị tiểu c tử bình thường, nhưng ba tháng tuổi ăn thức ăn dặm chút sớm , lão hủ kiến nghị chờ đến bốn tháng trở hẵng ăn thức ăn dặm, ăn quá sớm sẽ…”
Đại Bảo trong lòng sốt ruột, lão già này thật đáng ghét, tức c.h.ế.t ta : “Oa a!… A… Oa…”
Tiểu Bảo đang vô tư chơi đùa bỗng bị giật !
Tiểu Bảo ngay lập tức ủy khuất, vành mắt to tròn ứ đầy nước mắt, cái miệng nhỏ như trái đào mím mím: “Oa a… Oa a… Oa a!”
Đại Bảo chỉ sấm mà kh mưa lập tức nín khóc, ngây thơ , Vạn Thiên Thiên đau lòng vội vàng bế Tiểu Bảo lên dỗ dành: “Tiểu Bảo… ngoan nha, đừng khóc nữa, nương thân bế bế nha… kh nha, ca ca kh cố ý đâu!”
Tống lão lang trung…
Quả nhiên nội thế nào thì cháu thế ! Đúng là phúc hắc y như Võ Đức Đế vậy!
Ôi chao! Tiểu nữ oa này khóc lóc, ta cũng theo đó mà đau lòng giật giật!
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ngoài sân vừa mới bước vào Võ Đức Đế đang vi hành…
Vừa vào sân đã nghe th tiếng trẻ con khóc, trong lòng ta bỗng nhiên đau xót. Võ Đức Đế dẫn Tần c c sải bước vào trong nhà.
Vân Nhất ở cửa sớm đã nhận được tin báo rằng Hoàng đế vi hành đến Giang Nam, nhưng kh ngờ lại nh đến thế! ta còn quên cả hành lễ!
Võ Đức Đế vừa vào nhà đã th Vạn Thiên Thiên đang ôm tiểu oa nhi dỗ dành, còn nghe th Vạn Thiên Thiên nói Tiểu Bảo đừng khóc, là cháu gái nhỏ của ta đang khóc! Ông ta bất chấp mọi thứ, lời nói lộn xộn: “Tiểu Bảo… ôi chao! Tiểu Bảo của ta lại khóc ? Đây… ta là… ta là tổ phụ mà!
Ôi chao! Thiên Thiên à… cái Thiên Thiên à, ta là… ta là… là tổ phụ của Tiểu Bảo!
Tiểu Bảo khóc dữ dội thế này… ta… để ta dỗ nàng nhé… ôi chao… đừng khóc nữa… ôi chao!
Được! Được! Ta sẽ bế nàng ta thật cẩn thận nha!
Hu hu! Đúng là giống Tuyết Nhi y hệt! Hu hu… hu hu… Tuyết Nhi… cháu gái của chúng ta thật sự xinh đẹp giống nàng… hu hu… hu hu…”
Vạn Thiên Thiên ban đầu bị Võ Đức Đế x vào làm giật , nhưng Vạn Thiên Thiên th minh nhường nào! Nàng ngày ngày con trai , vừa gặp mặt Vạn Thiên Thiên đã
nhận ra đây là nội của Đại Bảo và Tiểu Bảo, là phụ thân ruột của Tần Hạo, Võ Đức Đế Tần Bân!
Vạn Thiên Thiên th nội của các hài tử kích động Tiểu Bảo, nàng hoàn toàn hiểu ra, Tiểu Bảo kh giống nàng cũng kh giống Tần Hạo, mà là giống bà nội đã qua đời của nàng, Vạn Thiên Thiên đưa Tiểu Bảo cho Võ Đức Đế đang lão lệ giàn giụa. Võ Đức Đế ngoài bốn mươi tuổi, ôm cháu gái khóc như một đứa trẻ!
Tần c c và Tống lão lang trung trong phòng đều lau nước mắt theo. Đại Bảo bị tiếng khóc của làm cho kinh ngạc, lẽ là do huyết mạch cháu tương th, Đại Bảo: “Oa a… Oa a… Oa a…” khóc òa lên!
Vạn Thiên Thiên nghe con trai khóc, vội vàng đến bế Đại Bảo lên, Vạn Thiên Thiên: “Đại Bảo ngoan nha, lại đây, nương thân bế con nha, con ngoan nha! Nam tử hán đừng khóc nữa… ừm.”
Võ Đức Đế bị tiếng khóc lớn của cháu trai làm cho tỉnh hồn lại, chợt cảm th đã thất thố, ta vội vàng ôm cháu gái nhỏ xoay , tay kh rảnh thì sai Tần c c lau nước mắt cho .
Võ Đức Đế ôm cháu gái nhỏ đang mở to mắt ta, đã kh còn khóc nữa, ta mỉm cười dịu dàng. Tiểu Bảo biết nội này thích nàng, nàng cũng cười mắt cong cong, Võ Đức Đế mắt trợn tròn, dáng vẻ cháu gái nhỏ cười lên giống hệt Hoàng hậu Tuyết Nhi của !
Tần c c Đại Bảo đang khóc như sấm dậy, đau lòng vội vàng đến, chút lúng túng nói: “Phu nhân à, ta thể dỗ tiểu chủ tử kh? Ôi chao! Thằng bé khóc khiến ta đau lòng quá!”
Vạn Thiên Thiên Tần c c, ánh mắt ta toát lên vẻ từ ái kh thể giả dối.
Nàng giao Đại Bảo cho Tần c c bế dỗ, Đại Bảo kh thỏa mãn, đôi mắt nhỏ của thằng bé cứ chằm chằm Tiểu Bảo đang được Võ Đức Đế bế. Tần c c vội vàng bế Đại Bảo lại gần, Đại Bảo đến cạnh Tiểu Bảo, thằng bé đang cười mắt cong cong lão kia, thằng bé cũng theo đó Võ Đức Đế, mãi quên cả khóc…
Võ Đức Đế bị Tần c c chạm nhẹ vào cánh tay, ta nh chóng hoàn hồn, vừa quay đầu đã th Đại Bảo trong lòng Tần c c.
Ôi chao! Thằng nhóc này lớn lên thật giống , kh biết còn tưởng là lão lai tử của chứ!
Vạn Thiên Thiên vừa th cảnh này, ai! Đây là lão c c đến thăm cháu , lẽ nào kh giữ lại dùng bữa ?
Vạn Thiên Thiên: “Khụ khụ, cái đại thúc kia, trưa nay các ở nhà dùng bữa nhé?”
Võ Đức Đế nghe xong liền nổi giận: “Gọi gì là đại thúc! Ta là cha của Tần Hạo, gọi cha!”
Vạn Thiên Thiên…
Chưa có bình luận nào cho chương này.