Không Gian: Ta Dựa Vào Trồng Trọt Kinh Doanh, Nuôi Một Đế Vương Ăn Bám
Chương 58: Ngạc nhiên hay kinh hãi?
Tần Hạo là một mưu lược, sắp xếp hai nghìn quân Tần gia, do thủ hạ của là Lưu Hồng dẫn đầu, thẳng theo quan đạo đến Bình Nguyên Phủ, còn thì dẫn theo Cao Thăng và m tên thị vệ cưỡi ngựa nh đến Phượng Tê Trấn, ở lại khoảng mười ngày lại khởi hành đến Bình Nguyên Phủ hội quân với Lưu Hồng.
Tần Hạo mang theo Cao Thăng và bốn thị vệ, một đường gió bụi, chỉ mất tám ngày đã đến Phượng Tê Trấn, trong lòng Tần Hạo nóng lòng muốn gặp vợ con, thẳng đến Phượng An Thôn.
Mặt trời lặn về Tây, trong ngôi làng nhỏ xinh đẹp, khói bếp bay lượn khắp nơi, Cao Thăng vừa vừa hỏi đường, cuối cùng cũng đến cuối làng.
Tần Hạo và nhóm vừa vào làng đã bị Ngự Long Vệ phát hiện, nhưng th là Tần Hạo, bọn họ đều làm ngơ.
Trái tim Tần Hạo đập loạn xạ vì xúc động, cố gắng bình ổn hơi thở, Tần Hạo vứt dây cương ngựa nhảy xuống, sải bước vào sân.
Vạn Thiên Thiên đặt Đại Bảo và Tiểu Bảo vào xe đẩy trẻ em, nàng đẩy các con dạo trong sân, cảnh hoàng hôn vô cùng đẹp đẽ, nàng muốn đưa Đại Bảo và Tiểu Bảo ngắm hoàng hôn, để tối ăn cơm được nhiều hơn một chút.
Tần Hạo vừa vào sân đã th Vạn Thiên Thiên, nàng mặc một chiếc váy lụa màu trăng, dáng thướt tha, cả đẹp như một tiên nữ!
Tần Hạo ngây đứng tại chỗ, cho đến khi Đại Bảo trong xe đẩy được Vạn Thiên Thiên đẩy tới, thằng bé đột nhiên th một tên to lớn đen sì, giật hét lên: “A! A… a…”
Tiểu Bảo đang ung dung tận hưởng việc được nương thân đẩy dạo, bị tiếng hét của ca ca làm giật , sợ đến run rẩy, trong chớp mắt, khóe mắt Tiểu Bảo đã ngập nước, giây tiếp theo Tiểu Bảo bĩu môi đầy ủy khuất: “Oa a… oa a!”
Vạn Thiên Thiên vội vàng dừng xe, nàng ngẩng đầu lên liền th Tần Hạo đứng như một khúc gỗ ở cửa sân, Vạn Thiên Thiên tức mà bật cười, cái tên cha gỗ này làm các con sợ khóc mà còn ngẩn ra đó!
Vạn Thiên Thiên: “Phu quân, tới , lại đây , Đại Bảo Tiểu Bảo này, các con chưa gặp bao giờ, chút lạ , lát nữa quen sẽ ổn thôi!”
Tần Hạo xúc động sải bước nh tới
: , bối rối nói: “Thiên Thiên, xin lỗi nàng, ta đến muộn , Đại Bảo Tiểu Bảo, cha đến muộn , xin lỗi nha!”
Đại Bảo th tên to lớn đen sì này kh những kh bị đuổi , mà còn tới gần, thằng bé càng hét lớn hơn vì kích động, trong lòng nó nóng ruột, đâu hết , kh ra đuổi tên to lớn đen sì này !
Vạn Thiên Thiên vội vàng bế Đại Bảo lên dỗ dành, Vạn Thiên Thiên: “Phu quân, mau dỗ Tiểu Bảo !
Nhẹ một chút, … đúng ! Đỡ l m.ô.n.g nhỏ và khuỷu chân nhỏ của con, đầu con tựa vào khuỷu tay , cao hơn một chút, ! Đúng !
Phu quân, chậm chậm thôi! Tiểu Bảo thích được dạo, đưa con dạo là được , đúng! Cứ chậm chậm…”
Tần Hạo dưới sự hướng dẫn của Vạn Thiên Thiên, từ từ bế Tiểu Bảo, dạo qu sân, dỗ dành tiểu bảo bối của .
Ánh mắt Tần Hạo chuyên chú tiểu nữ nhi của , thật đẹp quá! Tiểu nữ nhi lớn lên đáng yêu vô cùng, nàng chăm chú , Tần Hạo cảm th trái tim cũng mềm nhũn .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tiểu nữ nhi lúc đầu vẫn còn nước mắt lưng tròng, khóc như một chú cừu non, sau đó được cha ôm vững vàng, dạo khắp sân, nàng liền vui vẻ, lẽ là do huyết mạch tương liên, Tiểu Bảo thậm chí còn cười khúc khích!
Đại Bảo được nương thân bế, thằng bé vui sướng vô cùng, vòng tay của nương thân mềm mại thơm tho, Đại Bảo nghe th tiếng cười khúc khích của , nó tìm theo tiếng mà sang, đang được tên to lớn đen sì kia bế khắp sân!
Đại Bảo: “Oa a… oa a…” Trả cho ta! Trả cho ta …
Cao Thăng đứng ở cửa sân, sốt ruột đến nỗi vừa dậm chân vừa gãi đầu, y thật muốn x vào, ôm l Tiểu Bảo mà dỗ dành!
Tiểu Nguyệt Lượng đang săn b.ắ.n trên núi, tha một con gà rừng lớn chạy về đến cửa nhà, liền nghe th tiếng trẻ con khóc, nó quăng gà rừng ra, liền lao vào…
Cao Thăng đang c ở cửa, y đang chăm chú vào trong sân, bất ngờ bị Tiểu Nguyệt Lượng phía sau, một cú đói sói vồ mồi, phịch một tiếng! Liền
: ngã nhào xuống sân!
Vạn Thiên Thiên nghe tiếng liền ngẩng đầu, nàng hét lớn: “Nguyệt Lượng! nhà!”
Tiểu Nguyệt Lượng nghe th lời của nương thân , nó liền kh há miệng cắn đứt cổ Cao Thăng, nó kiêu ngạo hất đầu một cái, giẫm lên đầu Cao Thăng, liền chạy vào sân.
Cao Thăng đáng thương, vừa định ngẩng đầu đã bị giẫm lên đầu lại bị ấn xuống, cái đầu chải chuốt gọn gàng, sau khi bị vuốt sói của Tiểu Nguyệt Lượng giẫm qua, lập tức biến thành đầu bù tóc rối!
Vạn Thiên Thiên biết, Tiểu Nguyệt Lượng giờ đã là một con sói trưởng thành , sức lực của nó kh nhỏ đâu, Cao Thăng đứa xui xẻo này kh biết, bị ngã thành cái dạng gì !
Vạn Thiên Thiên bế Đại Bảo đã quên cả khóc, chút lo lắng tới, nàng yếu ớt hỏi: “Cái kia… cái kia… Cao Thăng à! Ngươi… ngươi kh chứ? Cái Tiểu Nguyệt Lượng… nó kh biết là nhà đâu! Cao Thăng…”
Cao Thăng tội nghiệp mặt úp xuống, bị vồ ngã, mũi y bị đập hai dòng m.á.u mũi phun ra, nước mắt cũng chảy ròng ròng, y khó khăn lắm mới ngẩng đầu lên, cười toe toét với Vạn Thiên Thiên và Đại Bảo đang trợn mắt !
Vạn Thiên Thiên…
Cao Thăng tr như một con ma, Đại Bảo: “Khúc khích khúc khích! A! A! Khúc khích… khúc khích khúc khích…”
Tần Hạo bế Tiểu Bảo cũng tới, kỹ, ôi chao! Tên ngốc này là tới làm trò cười ?
Tiểu Bảo th Cao Thăng giống như một con quái vật, Tiểu Bảo giật , thân hình bé nhỏ của nàng run lên, Tiểu Bảo: “Oa a… oa a… oa a…”
Tần Hạo đau lòng bế tiểu nữ nhi đang khóc nức nở vì sợ hãi, quay kh Cao Thăng, Tần Hạo: “Cao Thăng, mau dậy , vào nhà tìm nước rửa mặt , xem làm Tiểu Bảo sợ đến mức nào!”
Vạn Thiên Thiên phản ứng lại: “Phúc thúc, Phúc thúc, mau đưa Cao Thăng rửa mặt , đây đều là hiểu lầm nha, Nguyệt Lượng kh cố ý đâu…”
Cao Thăng bị Đại Phúc kéo dậy, y xót xa bộ quần áo mới của dính đầy m.á.u mũi, hỡi ôi! Tạo hình hoàn hảo của , cứ thế bị hủy hoại trong chớp mắt! Tưởng sẽ tỏa sáng xuất hiện ai ngờ…
Chưa có bình luận nào cho chương này.