Không Gian Tích Trữ: Mẹ Kế Làm Chủ Kho Tích Trữ Chống Nạn Đói
Chương 205:
“A Vân, ta muốn cùng nàng.”
Từ khi trở về hai ngày nay, Thư Vân gần như chẳng để ý đến y, lúc thì cùng Thủ Lương thúc nghiên cứu cách trồng Bản Lam Căn, lúc thì cùng Chu đại phu thảo luận.
Y thậm chí còn chưa nói nổi đôi lời với nàng.
Diệp Trì giờ đây như một chú cún con tủi thân.
Thư Vân y như vậy, vô thức gật đầu, “Được thôi.”
Diệp Trì liền nở nụ cười tươi roi rói.
Nhưng giây tiếp theo, Thư Vân quay đầu Chu phu nhân, “Tẩu tẩu, chúng ta cùng nhé, ta kh biết chọn cành thế nào.”
“Ưm…” Chu phu nhân liếc khuôn mặt Diệp Trì chợt xụ xuống.
“Đi thôi tẩu tẩu, kh ta kh chọn được đâu.” Thư Vân vừa nói vừa khoác l cánh tay Chu phu nhân.
Chu phu nhân cũng khó lòng chối từ thành ý, chỉ đành mặc cho Thư Vân kéo .
Chu phu nhân bất đắc dĩ nhún vai Diệp Trì.
Bây giờ là đầu đ, Kim Ngân Hoa đã rụng hết, chỉ còn lại những cành cây to khỏe đen thẫm, quá đỗi tương tự với các cành cây khác.
May mà Chu phu nhân kinh nghiệm nên nhận ra được.
Chu phu nhân tìm m cây đều kh ưng ý.
“Mau , cây này tốt đ.” Chu phu nhân vỗ vỗ cành cây, vui vẻ nói.
Đây là một cây Kim Ngân Hoa đã sinh trưởng m năm, cành lá xum xuê, x tốt mơn mởn, tuy hoa đã tàn nhưng vẫn thể ra sức sống mãnh liệt của nó.
Chu phu nhân đến trước khóm Kim Ngân Hoa, cẩn thận quan sát từng cành cây.
“Cứ chọn cành này .” Nàng quay đầu nói với Thư Vân: “Thư cô nương, nàng xem, cành này chính là cành chúng ta cần dùng. Cành Kim Ngân Hoa dễ ra rễ, chỉ cần chọn cành khỏe mạnh là thể đảm bảo tỷ lệ nhân giống thành c.”
Nàng chọn một cành to khỏe và tươi tốt.
Thư Vân bước tới, cũng chăm chú quan sát cành cây này, “Vậy tiếp theo, ta làm gì?”
“Sau đó nhẹ nhàng uốn cong nó, dùng ngón tay đào một cái hố nhỏ dưới đất, bên dưới cành cây.” Chu phu nhân đang chuẩn bị bắt tay vào làm mẫu.
“Để ta làm.” Diệp Trì chủ động giúp đỡ.
“Được, sau đó làm xước hoặc bóc một phần vỏ cây ở phần cành gần mặt đất. Làm vậy chủ yếu là để thúc đẩy ra rễ.”
“Cuối cùng vùi phần đã làm xước vào đất, và cố định cho chặt, nhưng ngọn cành lộ ra mặt đất.”
Thư Vân nói: “Xử lý như vậy xong, liền để nó tự do sinh trưởng ?”
Nếu là như vậy, cách này cũng quá đơn giản , tiện lợi hơn gieo hạt nhiều.
Chu phu nhân lắc đầu, “Vẫn kh thể mặc kệ được, sau khi chiết cành duy trì độ ẩm của đất, nhưng tránh ngập úng, đặc biệt khi mưa, chú ý thoát nước. Hơn nữa, trước khi ra rễ nảy mầm, thể bón một ít phân thích hợp, thúc đẩy sinh trưởng. Đợi đến mùa xuân năm sau, khi phần chiết cành đã ra rễ, thì cắt nó ra từ cây Nương là được.”
Thư Vân nghe xong, đoán rằng tỷ lệ sống sót này khá cao, thế nên nàng nghĩ chiết thêm vài cành nữa, ngày mai thể trồng dặm thêm nhiều.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Được, vậy hai cứ , ta còn về chăm sóc Trân Nhi.”
Chu phu nhân lo lắng cho con gái, liền trở về, chỉ còn lại Thư Vân và Diệp Trì.
Diệp Trì thì vui, “A Vân, ta cùng nàng.”
Thư Vân hơi kh tự tin lắm, “Ta sợ cành cây tìm kh tốt, sau khi chiết cành sẽ kh nảy mầm được.”
“ lại thế? A Vân, nàng tin tưởng bản thân , Chu phu nhân chẳng đã nói chọn cành đã sống ba bốn năm, kh sâu bệnh cơ mà, nàng thể nhận biết được nhiều kỳ hoa dị thảo như vậy, bây giờ chẳng qua chỉ là chọn cành thôi, nàng sẽ làm được mà.” Diệp Trì ở bên cạnh cổ vũ.
“Ừm, ta sẽ thử xem .” Thư Vân nở nụ cười.
Nàng vốn dĩ là thầy thuốc, chọn một cành kh sâu bệnh thì gì mà khó chứ.
Thế là, hai lại chiết thêm m cành nữa mới trở về.
Năm ngày sau vào buổi sáng, sương sớm như tấm lụa mỏng bao phủ mặt đất, ánh nắng xuyên qua làn sương mỏng đổ xuống dược ền, phản chiếu một tầng ánh vàng nhạt.
Thư Vân đứng trên bờ ruộng, khoảnh đất vẫn im lìm, l mày cau chặt, ánh mắt lộ vẻ thất vọng.
Nàng đã kh đếm nổi đây là lần thứ m ngồi xổm bên bờ ruộng, dùng ngón tay nhẹ nhàng xới lớp đất khô cằn, cố tìm kiếm một chút dấu hiệu sự sống, nhưng cuối cùng vẫn thất vọng trở về.
“Thư nha đầu, lại ngẩn ngơ ở đây nữa vậy?” Đằng sau truyền đến một giọng nói hiền từ, là Diệp Thủ Lương, còn Mã Thị, bà tay xách một giỏ rau dại vừa hái trên núi về, trên mặt mang theo nụ cười hiền hậu.
Thư Vân gượng gạo nhếch khóe môi, khẽ nói: “Thủ Lương thúc, hạt giống Bản Lam Căn này vẫn chưa nảy mầm, ta đang nghĩ lúc trồng đã làm sai bước nào chăng?”
Th nàng l mày cau chặt, Mã Thị đặt giỏ xuống, đến bên cạnh Thư Vân, nhẹ nhàng vỗ vai nàng, dịu giọng nói: “Đứa bé ngốc, trồng lương thực còn chưa thuận buồm xuôi gió, huống chi là trồng loại dược liệu quý giá như vậy.”
Mã Thị tiếc nuối Bản Lam Căn, nhưng bà biết dược liệu ở hiệu thuốc đều cần tiền, hơn nữa vài loại thuốc đắt, bà đoán Thư Vân trồng hẳn là thứ quý hiếm, bằng kh đâu cần nhọc c thế này.
Diệp Thủ Lương coi Thư Vân như con gái , an ủi rằng: “Thôi nào, thất bại thì thử lại lần nữa, biết đâu lần này kh nảy mầm là do hạt giống vấn đề, hoặc do thời tiết kh thích hợp. Nàng tận tâm như vậy, trời sẽ kh phụ lòng tận tâm đâu.”
Ông lão này tuy kh tú tài cử nhân gì, nhưng ít ra cũng ăn cơm nhiều hơn Thư Vân m chục năm, kinh nghiệm vẫn là .
Thất bại gì đáng sợ chứ, lúa trong ruộng của trồng kh tốt, cũng kh thể nói là kh trồng nữa, rút kinh nghiệm từ thất bại, lần sau sẽ chăm sóc kỹ lưỡng hơn là được.
Suốt m chục năm làm lão n giàu kinh nghiệm chính là cứ như vậy mà dần dần tự tìm tòi ra.
Thư Vân ngẩng đầu, đôi mắt đầy khích lệ của Diệp Thủ Lương và Mã Thị, trong lòng nàng ấm áp đôi chút, nhưng vẫn kh cam lòng: “Nhưng ta đã ều chỉnh đất đai , cũng tưới nước đúng lúc, tại vẫn kh được?”
Diệp Thủ Lương khẽ mỉm cười, chỉ vào cây bạc hà trồng dặm ở mảnh đất bên cạnh Thư Vân nói: “Nàng xem, m cây bạc hà nàng trồng kh đều phát triển tốt ? Bản Lam Căn chẳng qua là thứ ‘tính tình’ hơi kỳ lạ một chút, nàng cứ kiên nhẫn đợi thêm chút nữa, biết đâu một ngày nào đó nó chợt mọc lên thì .”
Thư Vân theo thím Diệp chỉ tay sang, lá bạc hà khẽ đung đưa trong gió nhẹ, x tốt mơn mởn.
Nàng thở dài một tiếng, khẽ nói: “Đành hy vọng vậy.”
Đúng lúc này, Diệp Trì từ xa bước đến, y về nhà kh th Thư Vân, đoán ngay là nàng đang ở đây xem Bản Lam Căn đã nảy mầm chưa.
Đến thì quả nhiên nàng đang ở đây. Nàng ngày ngày chạy ra dược ền m bận, Diệp Trì biết nàng mong chờ Bản Lam Căn nảy mầm đến mức nào.
Chào hỏi xong Diệp Thủ Lương và Mã Thị, y đến bên cạnh Thư Vân, an ủi: “A Vân đừng vội, đợi thêm chút nữa, chúng ta về dùng bữa trước .”
“Ừm.” Thư Vân thất vọng đáp lời.
Cũng chỉ còn cách chờ đợi.
Ngay khi Thư Vân đang đầy lòng mong chờ hạt giống nảy mầm, một cơn mưa lớn bất ngờ ập đến đã phá tan hy vọng của nàng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.