Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Không Gian Tùy Thân Thập Niên 60

Chương 1107: Nói Không Chừng Sẽ Còn Có Người Đến Đấy

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

khuôn mặt hóa trang Tô Nhuyễn Nhuyễn gần như nở thành một nụ hoa, Tiêu Trình Cẩm chút bất đắc dĩ, chút buồn : “Đừng nữa!”

Ngập ngừng một chút, Tiêu Trình Cẩm nhỏ giọng : “Nếu em thật sự nhịn , ít nhất cũng cúi đầu xuống.”

Nếu khác mà thấy, chắc chắn sẽ sơ hở.

cũng bà lão nào lộ một hàm răng trắng bóc cả.

Tưởng tượng cảnh tượng đó, bản Tiêu Trình Cẩm cũng sắp nhịn .

Tô Nhuyễn Nhuyễn chậm chạp nhận , vội vàng cúi đầu xuống.

bước khỏi ngõ, ngược chiều liền đụng mấy .

Đều những hộ dân sống gần đây, mặc dù chỉ quen sơ sơ kiểu gật đầu chào hỏi, quen mặt.

Tiền Ái Cúc làm ví dụ đó, lúc Tô Nhuyễn Nhuyễn và Tiêu Trình Cẩm cũng gì căng thẳng, cứ như bình thản lướt qua.

Mãi cho đến khi xa, cũng ai thêm về phía hai bọn họ lấy một cái.

Lúc , Tô Nhuyễn Nhuyễn càng yên tâm hơn.

khi một đoạn thời gian, hai đến Trạm Phế Phẩm.

Lúc ở đường, Tiêu Trình Cẩm dặn dò , bảo Tô Nhuyễn Nhuyễn đừng lên tiếng, cho nên lúc Tô Nhuyễn Nhuyễn chỉ còng lưng cúi đầu, Tiêu Trình Cẩm giao tiếp với ông lão gác cổng.

Khi thấy Tiêu Trình Cẩm mở miệng câu đầu tiên, Tô Nhuyễn Nhuyễn kinh ngạc trợn tròn hai mắt.

Giọng Tiêu Trình Cẩm, giống bình thường một chút nào.

Cứ như thể, giống hệt với khuôn mặt hiện tại , chính một gã đàn ông trung niên.

Trong lòng mặc dù kinh ngạc, Tô Nhuyễn Nhuyễn hề nhúc nhích, một chút cũng biểu hiện ngoài.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/khong-gian-tuy-than-thap-nien-60/chuong-1107-noi-khong-chung-se-con-co-nguoi-den-day.html.]

Cuộc giao tiếp giữa Tiêu Trình Cẩm và ông lão gác cổng thuận lợi, lẽ vì vấn đề tuổi tác hiện tại hai bọn họ, đến mua chút báo cũ về dán tường, ông lão gác cổng hề nghi ngờ chút nào, chỉ tay về phía cái lán trong sân với hai : “Hai cứ qua bên đó, sách báo giấy tờ gì đều ở bên đó cả.”

Điểm lúc Tô Nhuyễn Nhuyễn và Tiêu Trình Cẩm đến cũng phát hiện , khi lời ông lão gác cổng, vẫn cảm ơn một phen, lúc mới chậm rãi về phía cái lán.

Tô Nhuyễn Nhuyễn đặc biệt chậm, dù tuổi tác cũng đặt ở đây mà!

Nếu như bước thoăn thoắt giống như một trẻ tuổi, thì ông lão đó trừ phi kẻ mù, nếu chắc chắn thể .

khi đến lán, Tô Nhuyễn Nhuyễn kinh ngạc phát hiện, đồ đạc ở bên trong , nhiều hơn so với đến nhiều.

cách từ bọn họ đến, trôi qua hơn hai tháng .

Xem , trong thời gian hơn hai tháng , huyện thành xảy ít chuyện.

Tô Nhuyễn Nhuyễn ngày thường đều bước chân khỏi cửa, đối với chuyện huyện thành nhiều điều đều rõ lắm, chỉ Tiêu Trình Cẩm và tan làm về , cô mới một chút.

lúc Tiêu Trình Cẩm và , cô cũng hỏi.

Hỏi để làm gì chứ?

Chẳng qua chỉ tự chuốc lấy bực dọc cho bản mà thôi!

bây giờ thấy nhiều đồ đạc như , trong lòng Tô Nhuyễn Nhuyễn vẫn chút nặng nề, giống như thứ gì đó đè nặng lên ngực, khiến cô gần như sắp thở nổi.

Tiêu Trình Cẩm ngay lập tức chú ý tới sự bất thường Tô Nhuyễn Nhuyễn, vội vàng vỗ vỗ lưng Tô Nhuyễn Nhuyễn, nhỏ giọng với cô: “Mau tìm ! chừng sẽ còn đến đấy!”

thấy câu , Tô Nhuyễn Nhuyễn lập tức hồn, cũng rảnh để nghĩ ngợi nhiều nữa.

Bất kể lúc nào, thông minh cũng ít.

đến Trạm Phế Phẩm tìm đồ giấu , cũng sẽ ít.

Nhân lúc bây giờ ai, đương nhiên bọn họ vẫn nên làm chính sự thì hơn.

Tiêu Trình Cẩm làm yểm trợ, Tô Nhuyễn Nhuyễn thu dọn sách vở, tốc độ quả thực thể nhanh hơn nữa.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...