Không Gian Tùy Thân Thập Niên 60
Chương 971: Nam Kha Nhất Mộng (52)
Tuy chăm sóc , diện tích ruộng dâu tây chỉ chừng đó, thu hoạch mỗi ngày cũng thể quá mức nghịch thiên .
dù , mỗi ngày mỗi nhà cũng thu nhập năm trăm văn tiền.
Một ngày năm trăm văn, hai ngày một lạng bạc.
vụ thu hoạch hè, mỗi nhà kiếm mười lăm lạng bạc.
bạc , đợi vụ thu hoạch hè, bốn em Tô Lai Phúc thể học .
Lúa mì mấy ngày vẫn còn xanh, qua mấy ngày, vàng vàng ngay.
Bạn thể thích: Lục Thiếu Vợ Anh Là Bác Sĩ Thiên Tài (Lục Cảnh Viêm-Cố Thanh) - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Trưởng thôn dẫn theo các cụ già trong thôn một vòng quanh ruộng, đó liền vác liềm gặt lúa mì.
Thu hoạch vụ hè cực khổ, tháng sáu, trời nóng lên .
đều xuống ruộng từ lúc trời sáng, đến khi trời tối mịt mới về nhà.
Chỉ vì thời tiết tháng sáu, giống như khuôn mặt trẻ con, đổi đổi ngay.
Hôm nay vẫn ngày nắng to, chừng ngày mai sẽ đổ mưa.
ai lúa mì vất vả trồng trọt hơn nửa năm trời, mưa ướt một trận, nảy mầm ngay ruộng.
Nên thể nhanh chút nào chút , nhất định tranh thủ khi trời mưa, thu hoạch hết lúa mì mang về nhà.
Vì , thu hoạch vụ hè còn gọi đoạt thu (thu hoạch chạy đua với thời tiết).
Những đứa trẻ nhỏ tuổi như Tô Nhuyễn Nhuyễn, Tô Lai Hỉ, Tiêu Trình Cẩm, đương nhiên thể xuống ruộng gặt lúa mì.
chúng cũng nhiệm vụ, hoặc xách giỏ mót những bông lúa mì rơi rớt ruộng gặt, hoặc đuổi chim chóc ở sân phơi lúa.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/khong-gian-tuy-than-thap-nien-60/chuong-971-nam-kha-nhat-mong-52.html.]
Gợi ý siêu phẩm: Oan Gia Ngõ Hẹp: Vô Tình Ngủ Cùng Sếp Tổng, Ai Ngờ Được Cưới Luôn Về Làm Bảo Bối! đang nhiều độc giả săn đón.
Mặt trời mùa hè nắng chói chang, một ngày trôi qua, cả chảy bao nhiêu mồ hôi, da dẻ phơi đen thêm mấy phần.
lúc , lương thực quan trọng nhất, cả thôn, từ già đến trẻ nhỏ, ai kêu ca khổ sở mệt nhọc.
đều hiểu một đạo lý, mệt một chút khổ một chút cũng chẳng , chịu đói mới điều đáng sợ nhất.
Nhà họ Tô mười hai mẫu ruộng, thể xuống ruộng gặt lúa mì, chỉ bốn lớn.
Ngay cả Tô Lai Phúc mười hai tuổi, cũng sức lực để gặt lúa mì ngoài ruộng.
gặt, gánh, phơi, mỗi nhà họ Tô đều bận rộn đến mức tối tăm mặt mũi.
Lúc , lợi thế nhà họ Tiêu mới bộc lộ .
Nhà họ Tiêu chỉ bốn mẫu ruộng, tuy chỉ hai gặt lúa mì, Tiêu Đại Nữu mười ba tuổi, thể dẫn theo ba đứa em gái dùng xe đẩy vận chuyển lúa mì, tuy mỗi thể chở ít hơn một chút, tích tiểu thành đại, lúa mì nhà họ ngược thu hoạch nhanh.
Đợi lúa mì nhà họ Tiêu thu hoạch xong, Tiêu Hữu Căn và Tiêu Vương thị để Tiêu Đại Nữu dẫn Tiêu Nhị Nữu trông chừng sân phơi lúa, Tiêu Tam Nữu và Tiêu Tứ Nữu thì xách giỏ mót lúa mì ngoài ruộng, còn hai vợ chồng họ, liền sang nhà họ Tô giúp gặt lúa mì.
Ban đầu Tô Thương Sơn còn đồng ý, cuối cùng vẫn Tiêu Hữu Căn giả vờ tức giận, Tô Thương Sơn mới đồng ý, trong lòng cũng nghĩ, đợi khi bận rộn xong vụ thu hoạch hè, nhất định mời Tiêu Hữu Căn uống rượu.
Chỉ đó cũng chuyện , quan trọng nhất mắt, chính nhanh chóng thu hoạch xong lúa mì.
Bận rộn liên tục bảy tám ngày, bộ lúa mì đều phơi khô, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
Tô Thương Sơn trong sân nhà , ngẩng đầu trời, khuôn mặt đen sạm nở nụ : “Năm nay ông trời thương nha! Thế mà hề đổ mưa!”
Tô Đại Hòa thấy lời , suýt chút nữa thì tát một cái đầu Tô Thương Sơn.
xem đây lời gì, chẳng lẽ còn mong trời mưa ?
Nghĩ đến năm nay kiếm nhiều bạc, trong nhà sắp tới còn ít thu nhập, Tô Đại Hòa liền với Tô Thương Sơn: “Lúa mì nhà chúng năm nay, ngoài phần nộp thuế , phần còn thì đừng bán nữa, giữ cho nhà ăn.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.