Không Phải Quả Hồng Mềm
Chương 5:
Tổng hợp các hình phạt, thẩm phán tuyên án t.ử hình ngay tại chỗ và tịch thu toàn bộ tài sản.
Tạ Hoài Cẩn với gương mặt sưng vù như đầu heo, gào thét đầy oán độc tại tòa.
“Kh thể nào! các dám đối xử với như thế!”
“ là nam chính, thế giới này đều xoay qu !”
“Các dựa vào cái gì mà đối xử với như vậy!”
Tiếng gào thét vang vọng thật lâu giữa kh gian.
Vài giây sau, từ hàng ghế dự thính, một phụ nữ đứng dậy.
Cô kh chút biểu cảm, ánh mắt lạnh lùng, thẳng vào Tạ Hoài Cẩn kh chút sợ hãi.
Tiếp đó, phụ nữ bên cạnh cô cũng đứng lên.
Bắt đầu từ cô , từng , từng phụ nữ khác cũng lần lượt đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
Họ kh hẹn mà gặp, cùng nắm c.h.ặ.t t.a.y nhau, lặng lẽ chằm chằm vào Tạ Hoài Cẩn đang đứng ở vành móng ngựa.
Hơn hai tháng trước, họ cũng đã như thế này, cùng nhau bảo vệ .
Họ giấu trong phòng, chia cho thức ăn, che giấu dấu vết của .
Nếu kh sự giúp đỡ của họ, đã kh thể ẩn bình an suốt hai tháng trong Nguyệt Sắc.
Càng kh thể l được những bằng chứng đó.
Cô .
Và họ.
Ngồi trên hàng ghế dự thính kia, toàn bộ đều là nạn nhân của vụ án Nguyệt Sắc.
Ngay khoảnh khắc này.
Những phán xử thầm lặng , đang cất lên tiếng nói chấn động tâm can.
Tạ Hoài Cẩn chúng với ánh mắt kinh hoàng, hàm răng va vào nhau lập cập, cổ họng như bị nỗi sợ hãi bóp nghẹt.
T.ử thần đang tiến gần đến , tuyệt vọng bao trùm l .
đứng ở hàng cuối cùng của đoàn dự thính, cũng đưa tay ra.
Một bàn tay ấm áp nắm chặt l tay .
quay đầu lại, th Minh Du đang đứng ngay bên cạnh .
Đôi mắt cô rưng rưng, nở một nụ cười dịu dàng với và gọi tên .
“Cảm ơn chị, Giang Tĩnh.”
Thế giới nh chóng biến dạng và vặn xoắn, nh sau đó, và Minh Du đã rơi vào một kh gian quen thuộc.
Đây chính là nơi chúng gặp nhau lần đầu tiên.
Đúng vậy.
Ngay từ đầu, Minh Du đã luôn sát cánh chiến đấu cùng .
Nơi cuối t.h.ả.m đỏ lễ đường, trong tấm gương ở Nguyệt Sắc, bên cạnh cửa sổ sát đất của nhà họ Minh, tại bữa tiệc sinh nhật của Tạ Vũ Lạc... Minh Du chưa từng rời .
Kể từ khi đến thế giới này.
Cô luôn ở bên cạnh dưới dạng linh hồn.
Đó là lý do tại chưa từng đọc qua bộ truyện này nhưng lại nắm rõ cốt truyện như lòng bàn tay.
Thậm chí là biết nhiều chi tiết mà ngay cả tác giả cũng chưa từng nhắc tới.
Ngày Minh Du chọn .
Cũng chính tại kh gian này, cô đã kể cho nghe về những trải nghiệm đau khổ của .
“ muốn vùng vẫy, muốn phản kháng, nhưng cốt truyện đã giam cầm , chỉ thể trơ mắt bước về phía định mệnh đã an bài.”
“Mất bản ngã, bị lăng nhục, bị vật hóa, cả thể xác và tinh thần đều chịu đựng nỗi đau quá sức tưởng tượng, cuối cùng, hóa ra tất cả chỉ là để được tình yêu của một gã đàn nực cười nào đó...”
Gương mặt Minh Du đẫm lệ, sự tuyệt vọng và đau đớn trong mắt nặng tựa nghìn cân, ép cô đến mức kh thở nổi, gần như nghẹt thở.
Nhưng nh, cô ngừng khóc.
Gương mặt hiện lên một nụ cười kỳ quái, Minh Du nói với vẻ đầy hạnh phúc: “Vì vậy, đã dùng hết sức bình sinh để tự g.i.ế.c c.h.ế.t chính ”
“ tuyệt đối kh để mạng sống của khuất phục trước ý chí của kẻ khác!”
Cô , ánh mắt bừng lên tia sáng mãnh liệt, “... Tự do vốn dĩ đã chảy trong huyết quản của , cho dù là tác giả tạo ra , cũng kh quyền giày xéo lên nhân phẩm và lòng tự trọng của . từ chối tiếp nhận cuộc đời vô nghĩa, đầy ác ý và khổ đau mà bà ta đã viết ra cho !”
ngơ ngác cô , sâu trong thâm tâm chợt dâng lên một luồng cộng hưởng mạnh mẽ.
Đúng vậy.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Kh chấp nhận.
Chúng ta kh chấp nhận!
Dù là trong sách hay ngoài đời thực, chúng ta đều kh chấp nhận việc để khác chủ trị cuộc đời !
Cũng tuyệt đối kh nhường thế giới này cho những kẻ mà chúng ta căm ghét!
Chúng đã làm được.
Lúc này đây, Minh Du lặng lẽ đối mắt với .
“Giang Tĩnh.”
Cô lại khẽ gọi tên , trong mắt thoáng hiện lên một tia cảm kích, “... Cảm ơn chị vì đã thay đổi kết cục của chúng ta.”
“Kh, chính mới cảm ơn cô.”
hít một hơi thật sâu.
Trước mặt cô , cuối cùng cũng thể trút bỏ mọi rào cản để thú nhận sự yếu đuối, bất lực của , “... Cô biết kh? Minh Du, thật ra là một kẻ hèn nhát.”
“ đau khổ. Mỗi ngày đều sống trong đau khổ.”
“ đau khổ vì thân phận phụ nữ đã bị lặp lặp lại hàng vạn lần, nhưng thế giới vẫn kh chịu lắng nghe tiếng nói của chúng . đọc Beauvoir, đọc Sylvia, đọc Judith, học thuộc lòng bản 'Tuyên ngôn về Quyền của Phụ nữ' của Olympe, nhưng càng biết nhiều, lại càng đau khổ.”
“Mỗi khi nhớ về phụ nữ bị xích bằng dây sắt suốt mười tám năm, phụ nữ bị chồng bạo hành đến mức đeo túi phân cả đời, phụ nữ bị bạn trai c.ắ.n đứt mũi... Mỗi khi hàng ngàn hàng vạn phụ nữ kh được đối xử c bằng hiện lên trong tâm trí, luôn nghĩ, giá như lúc đó ở bên cạnh họ thì tốt biết m?”
kh hề nghi ngờ việc thể đ.ấ.m gục những kẻ làm hại họ chỉ bằng một cú đấm.
Nhưng đã kh còn kịp nữa .
Nỗi đau mà họ chịu đựng đã trở thành sự thật kh thể cứu vãn.
“ kh hiểu, rõ ràng sở hữu sức mạnh, nhưng tại vẫn kh thay đổi được gì?”
“Sau này mới hiểu ra, phụ nữ rơi vào hoàn cảnh như hiện tại kh vì thua kém về bạo lực, mà là vì chúng ta đã mất quyền lực.”
“ cảm th nhỏ bé và bất lực.”
Cổ họng nghẹn đắng, Minh Du, kh kìm được mà nức nở: “ là một kẻ hèn nhát, Minh Du ạ. Kh ai nói cho biết làm gì mới thay đổi được tất cả những ều này, thế là trở thành một kẻ đào ngũ, l d nghĩa là mắc chứng hưng cảm để tự nhốt vào bệnh viện tâm thần.”
Mỗi ngày đều sống vật vờ, mê .
Nhưng kh may là, nỗi đau chẳng hề thuyên giảm.
Bởi vì luôn kh cam lòng.
lẽ vì chấp niệm của quá mãnh liệt nên mới thu hút Minh Du đến.
Cô tìm th , để xuyên vào trong sách giúp cô , giúp những phụ nữ vô tội kia viết lại kết cục.
đã đồng ý mà kh chút do dự.
Dù làm lại một vạn lần, vẫn sẽ đưa ra lựa chọn như cũ.
luôn tin rằng, trời ban cho sức mạnh chính là để đứng về phía những phụ nữ cần đến .
Minh Du dịu dàng , cô dang rộng vòng tay về phía .
Sau khi mỉm cười với nhau, chúng ôm chặt l nhau, giống như ôm l một mặt trời đang rực cháy kh biết mệt mỏi.
Phụ nữ và phụ nữ đã gặp nhau trong khoảnh khắc này.
tuyệt vọng với nỗi tuyệt vọng của cô , cô đau đớn với nỗi đau của , chúng tâm đầu ý hợp, thấu hiểu cảm xúc của nhau.
đã thay đổi kết cục của Minh Du, và cô cũng đã chỉ dẫn định mệnh cho .
Chúng đều đã biết con đường tương lai của nên như thế nào.
Chúng trở về thế giới của riêng .
Chúng đứng lên chỗ cao hơn, để tr, để giành, để đoạt lại quyền lực vốn dĩ thuộc về phụ nữ.
Chúng muốn tiếng nói của phụ nữ chấn động tâm can.
Chúng muốn thế giới này kh bao giờ dám bịt tai lại nữa.
Từ nay về sau, sẽ kh còn chờ đợi một vị lãnh tụ vĩ đại nào trong vô vọng.
Bởi vì mỗi đều thể là một đốm lửa nhỏ chực chờ bùng cháy cả cánh đồng.
Mỗi đều thể là một theo chủ nghĩa nữ quyền.
Chúng ta vĩnh viễn kh thỏa hiệp.
Chúng ta vĩnh viễn kh im lặng.
Chúng ta chiến đấu vì tự do và nhân phẩm!
Trong mọi kh gian, mọi chiều kích
Đến c.h.ế.t mới thôi.
(Hết)
Chưa có bình luận nào cho chương này.