Không Phụ Tuổi Trẻ
Chương 1:
Văn án:
Mẹ dẫn cùng theo bà tái hôn.
Nhà ba dượng một trai kế trời đánh.
, cười nham hiểm:
“Chào mừng đến địa ngục.”
Tối hôm đó, ném vào phòng hai con chuột sống.
chẳng nói gì, cũng kh mách ai.
Sáng hôm sau, lẳng lặng nhét một con rắn vào cặp sách của .
Kết quả, nhập viện.
K.O!
Từ đó, chúng chính thức bước vào trận chiến ngầm, đấu trí cùng đấu dũng kh ngừng nghỉ.
Ai ngờ bổng một ngày, lại nghiêm túc nói với :
“Được , thua … thích em!”
sững .
…Cái quái gì vậy?
Đồ nhãi nhép này, chẳng lẽ chơi thua kh chịu nổi !
…
Chương 1:
Mẹ đúng kiểu “mẹ hổ” trong truyền thuyết.
Miệng d.a.o mà lòng cũng lòng dao.
Đấu văn thì thể cãi nhau kh mệt trên tòa, luận võ thì thể đánh gục cả đám lưu m.
Bao năm nay, mẹ luôn dẫn theo sống kiểu cuồng phong bão tố.
Hôm nay ở tầng hầm, ngày mai ngủ gầm cầu.
Lang bạt khắp nơi, chỉ còn thiếu là chưa nhặt rác thôi.
Mẹ hỏi trách bà kh.
lắc đầu lia lịa:
“Mẹ cho con một mạng sống đã là ơn to như trời , con nào dám đòi hỏi gì thêm. Cho nên… chị mẹ à, hạ d.a.o xuống trước được kh?”
Mẹ hài lòng, nói biết ều.
cũng hài lòng, ít nhất cái mạng nhỏ này còn tạm giữ được.
Cho đến một ngày, mẹ hổ này lại biến thành một thiếu nữ dịu dàng.
Mẹ nói mẹ yêu .
Đối tượng chính là chủ c ty mẹ làm.
Ông khen mẹ lau sàn sáng bóng, bàn ghế thì sạch kin kít.
Sự giản dị, thật thà của mẹ đã khiến rung động.
Ông thề cưới mẹ về làm vợ.
Trời ơi!
đập bàn khen tuyệt.
Đây chẳng là “tổng tài bá đạo yêu ” phiên bản trung niên ?
Mẹ đỏ mặt ngượng ngùng:
“Bé cưng à, con nói xem… mẹ nên gả kh?”
cảm động rơi nước mắt.
Ngày xưa thì gọi “con chó con”, giờ vì yêu mà đổi thành “bé cưng” .
Tình yêu đúng là thứ thần kỳ mà.
“Cái hôn sự này, con đồng ý!”
Thế là, mẹ dẫn Mạnh Mạnh cùng bước vào hào môn.
Lần đầu gặp ba dượng, c.h.ế.t lặng.
Vai rộng, eo thon, dáng tam giác ngược trong truyền thuyết.
Mày kiếm, mắt sáng, sống mũi cao đúng chuẩn nam thần.
Mẹ dịu dàng nói:
“Bé cưng à, con gọi chú .”
Gọi chú cái gì trời?
gọi là ba chứ!
nguyện ý bỏ quan tiếng chú kia luôn!
Mẹ lại nói:
“Nhà chú một đứa con trai, sau này con nhất định hòa thuận với trai đó.”
Ba dượng tương lai bất đắc dĩ:
“Tiểu Phóng nhà chú hơi bướng bỉnh, mong Mạnh Mạnh rộng lòng bao dung nó nha.”
Bao dung! Bao dung! Nhất định bao dung!
gật đầu liên tục.
Về đến nhà, mẹ vỗ đầu :
“Lần đầu gặp mà kh thèm ra chào, đây là màn hạ mã uy với chúng ta đ. Nó chẳng dạng hiền lành đâu, con tạm thời tránh được thì tránh.”
chớp mắt:
“Nếu kh tránh được thì ?”
Mẹ cười khẩy:
“Thì chiến!”
“Lỡ chiến bại thì ?”
“Chia một nửa gia sản chạy!”
Tuyệt diệu thật đó chị mẹ!
Đám cưới lần hai của ba đại gia đúng là hoành tráng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/khong-phu-tuoi-tre/chuong-1.html.]
Thậm chí còn mở hẳn tiệc tối.
Lần đầu tiên, mẹ và được khoác lên váy dạ hội.
chê chúng là hồ ly tinh.
nghe vậy lại th vui lắm.
này mắt chuẩn ghê nha!
Ngẩng lên kỹ thì… ôi chao! Thì ra là một con c kiêu ngạo.
Bên cạnh cô ta còn một , đang đầy vẻ âm u.
Khuôn mặt này… giống y ba dượng của nha.
Kh sai, chính là Phóng của .
ta cầm ly rượu cao chân, tiến lại gần.
Cúi đầu, giọng ngọt ngào:
“Em gái thân yêu của , chào mừng đến với địa ngục!”
Địa ngục á?
Với cái bày biện thế này?
Vậy thì nguyện ý xuống tầng mười tám ở luôn!
đáp lại bằng một nụ cười ngọt ngào:
“Cảm ơn trai!”
Còn con “gà l đỏ” đứng sau ta thì mặt mày khó tả.
ta lẩm bẩm:
“Đồ ngốc à!”
Thật vô lễ.
Vì thế, lúc ngang qua, nhẹ nhàng dẫm lên chân nó một cái:
“Ối, lại để chân ngay dưới chân vậy? Ngốc thế?”
Con gà l đỏ kia mặt sầm lại.
Phóng thì bật cười!
Kh khí đã đang ngượng ngùng nay bỗng chốc tụt áp.
Chạy thôi, gió lớn quá !
Tiệc tối của nhà giàu cũng nhân văn lắm, đúng mười một giờ là kết thúc.
Mẹ và ba mới của tiến vào động phòng.
còn dặn mẹ nhớ nhỏ giọng một chút.
Mẹ cười duyên dáng:
“Đây là biệt thự mà!”
nữa?
“Cách âm tốt!”
Ôi trời, ngượng quá mất!
Để thể hiện ra tình cảm em hòa thuận, và Phóng được sắp xếp ở hai phòng cạnh nhau.
Trước khi về phòng, kho tay :
“Lời nhắc thân thiện, tối nhớ đừng ngủ say quá nha!”
“ tốt quá, cảm ơn !”
Lần đầu nằm trên giường cao nệm êm, vậy mà lại mất ngủ.
đúng là cái mạng chịu khổ mà!
Nửa đêm, ngoài cửa động tĩnh.
Khe cửa khẽ mở, thứ gì đó bị thả vào trong.
“Chít chít chít chít!”
ngồi bật dậy, đối diện với bốn con mắt x biếc.
A, thú cưng đáng yêu!
nhảy lên nhảy xuống, hai tay vung loạn.
Cuối cùng, khi kiệt sức, mới bắt được chúng.
Mỗi tay một con.
Chắc sợ cô đơn lên mới dẫn chúng đến đây?
Xem ra cũng tốt bụng ghê ha!
Nhưng mà, mẹ đã dạy: lại mới toại lòng nhau.
đâu thể thất lễ được.
Sáng sớm, ra chợ, mua một con rắn.
Bé rắn ngoan quấn chặt l .
lưu luyến đặt nó vào cặp sách của Phóng.
Sáng sớm, chằm chằm.
Bị đến mức th hơi ngượng ngùng:
“ em đẹp quá kh?”
cười lạnh:
“Em gái bệnh à?”
cười:
“Vậy thuốc kh?”
Ba dượng th chúng hòa thuận thì hài lòng.
Phóng lại mỉa mai:
“Bộ kh gương tự soi mặt à?”
nhắc nhỏ:
“Hay là mua gương cho em !”
Ba dượng phá lên cười:
“Tiểu Phóng, em gái vừa chuyển trường tới, ba sắp xếp cho học cùng lớp với con, con nhớ chăm sóc em nhiều hơn nhé!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.