Không Thể Buông Tay
Chương 7:
Trong khoảng thời gian dài đằng đẵng đó.
ta cảm th cả trái tim như bị treo lơ lửng trên kh trung.
Cảm giác sợ hãi chưa từng bủa vây l ta, khiến ta khó lòng hít thở.
Chiếc áo khoác vest ta đang mặc trên là do cô mua cho ta từ trước.
Xa cách bao nhiêu năm qua, ta chưa từng mặc lại một lần nào nữa.
Nhưng ngay cả trong ba năm hận nhất đó, ta cũng chưa từng nghĩ đến việc vứt bỏ nó.
ta tựa vào tường, đưa tay vào túi áo vest.
Lại tình cờ phát hiện bên trong giấu thứ gì đó.
ta l ra, trong lòng bàn tay lặng lẽ nằm mười m b hoa nh hương.
Cánh hoa từ lâu đã khô héo, quắt lại.
Đầu mùa hè năm đó, hoa nh hương trong sân trường nở rộ như ngàn .
Hoa nh hương th thường phần lớn là bốn cánh.
Thi thoảng b hoa năm cánh, nghe nói tượng trưng cho sự may mắn.
Cô nói ước nguyện trước b hoa nh hương năm cánh, ều ước sẽ trở thành hiện thực.
Thế là cô kéo ta khắp nơi tìm hoa nh hương năm cánh.
Lúc đó ta th buồn cười:
“Em muốn loại năm cánh, bảo ta chở đến cho em cả một xe luôn.”
Nhưng cô nói do chính lòng thành của tìm th thì mới tính là may mắn.
ta đành cùng cô khắp sân trường tìm hoa năm cánh.
Cuối cùng cũng thu thập được mười tám b hoa nh hương năm cánh.
Hóa ra năm đó sau khi ước nguyện xong, cô đã âm thầm giấu những b hoa đó vào túi áo của ta.
ta nhếch môi muốn cười, nhưng cổ họng lại chua xót trước vài phần.
ta khép tay lại, nắm chặt những cánh hoa trong lòng bàn tay.
Giữa r giới sinh tử, lần này đến lượt ta thực hiện ều ước.
Từ ban ngày đến đêm tối, đèn phòng phẫu thuật tắt lịm.
Bác sĩ nở nụ cười chậm rãi bước ra.
Ánh nắng đầu hè ngoài cửa sổ xuyên qua những tán lá hình l chim xum xuê, rải đầy mặt đất thành những đốm sáng li ti.
Trong làn nước mắt mờ ảo, ta dường như lại th cô năm đó trong bộ váy trắng, đứng dưới cây hoa nh hương.
Cô tinh nghịch ghé sát tai ta thì thầm những lời tình tự.
“Em đã ước , em muốn được ở bên năm năm tháng tháng.”
Câu nói đó đã định hình trong tim theo năm tháng.
Cũng trở thành tâm nguyện lớn nhất trong đời ta.
Ngoại truyện (Góc của Tưởng Húc)
Biền biệt nhiều năm.
Lại nghe th tin tức về cô là trong buổi tụ tập của bạn bè.
Đối phương là chủ của một khách sạn năm .
Trong lúc trò chuyện, ta tùy tiện nhắc đến việc vài ngày trước tình cờ th cô ở quầy lễ tân khách sạn nhà .
Vẻ mặt ta kh chút biến sắc.
Quay kiểm tra, cô vậy mà thực sự đã về nước .
Còn vào làm ở khách sạn đó, làm một nhân viên lễ tân.
Trớ trêu thay, ta lại một phòng riêng cố định dài hạn ở đó.
ta kh bao giờ đưa bạn gái về nhà.
Ba năm nay bạn gái của ta thay hết này đến khác.
xinh đẹp quyến rũ hơn cô, hiểu chuyện thú vị hơn cô, cũng chung thủy sắt son hơn cô.
Nhưng trong lòng ta một kẽ hở.
Gió đêm mùa đ cứ thế thổi vù vù vào trong.
Kh ai thể lấp đầy kẽ hở đó.
Kẽ hở đó mang hình dáng của cô.
Ngày ta đưa bạn gái đến nhận phòng.
Cô vừa hay đang trực ở quầy lễ tân.
ta vốn dĩ kh cần đến làm thủ tục nhận phòng.
Nhưng ta cố tình nắm tay bạn gái đến trước mặt cô.
ta l cớ nói là mất thẻ phòng.
Cô kh biết rằng, ta vốn dĩ đã c chuẩn ca trực của cô mà đến.
Và sau đó mới chuyện ngày hôm đó, ta ung dung thản nhiên nhận l thẻ phòng từ tay cô.
ta chưa bao giờ nghĩ rằng, một ngày lại ấu trĩ giống như một đứa trẻ thích bày trò nghịch ngợm.
Ngày hôm đó ta và bạn gái kh chuyện gì xảy ra cả.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bất kể đối phương mơn trớn như thế nào.
ta vẫn kh vượt quá giới hạn
Nhưng ta cố tình năm lần bảy lượt gọi ện xuống quầy lễ tân.
ta cố tình gọi đến thay ga giường để nh.ụ.c m.ạ cô.
ta cố ý tạo ra những ảo tưởng đầy tình tứ.
Thậm chí ta còn lạnh lùng đứng khi cô đang rơi vào tình cảnh khó xử.
ta dung túng cho cô bạn gái hám lợi, kiêu căng của bắt nạt cô.
Cho đến khi từ trong túi xách của cô rơi ra viên pha lê .
Đó là món quà rẻ tiền nhất mà ta từng tặng trong đời.
Bạn gái của ta đang làm làm mẩy vì đôi b tai trị giá ba triệu tệ.
Nhưng trong túi cô lại cất giấu những ký ức trị giá vài chục tệ giữa hai .
Trái tim ta bỗng chốc mềm lòng.
Khoảnh khắc đó, ta đã hèn nhát mà thừa nhận.
ta chưa từng bu bỏ được cô.
Nếu cô đã chia tay với Tưởng Ngộ.
ta thể nhắm mắt làm ngơ trước những phần đau khổ trong ký ức.
ta thể chỉ cần quãng đời còn lại của cô.
Chỉ cần trong lòng cô vẫn còn vị trí dành cho ta.
Thế nhưng sự xuất hiện của Tưởng Ngộ lại làm xáo động tâm trí ta.
Rõ ràng năm đó khi bỏ rơi ta, cô đã tuyệt tình đến thế.
Vậy mà sau khi chia tay, cô vẫn còn vương vấn dây dưa với Tưởng Ngộ.
ta hận vì trong lòng cô khác.
Ngọn lửa hận thù đó thiêu cháy tâm trí khiến ta mất lý trí.
Nhóm bạn vì muốn trút giận thay ta.
Đã tự ý gọi cô đến để tạ lỗi.
cô bướng bỉnh uống hết ly này đến ly khác.
ta nhíu mày, cuối cùng vẫn bí mật dặn phục vụ đổi rượu trắng thành nước lọc.
Cô đã say đến mức chẳng phân biệt nổi thứ uống là rượu hay nước.
Miệng ta thì nói những lời trái lương tâm với em.
Nhưng tay vẫn nhận l chiếc thẻ phòng đó.
Cô nằm trên giường, miệng lẩm bẩm nói mớ.
ta tiến lại gần, cuối cùng cũng nghe rõ hơn một chút.
Cô nói: "A Húc, em kh muốn uống t.h.u.ố.c Bắc nữa đâu, đắng quá."
Sợi dây lý trí trong đầu ta đứt phựt ngay khoảnh khắc đó.
Tưởng Ngộ cái gì, phản bội cái gì.
ta thảy đều quẳng hết ra sau đầu.
ta hôn cô như phát ên.
Giống như để giải tỏa nỗi nhớ thương thấu xương tủy suốt ba năm qua.
ta hôn thật hung bạo, nụ hôn kh cho phép phản kháng.
Cô vùng vẫy muốn hít thở.
Cô mở mắt ra, thốt lên câu nói rằng kh hề phản bội.
Lồng n.g.ự.c ta xao động.
Chỉ cần cô nói thêm một câu nữa thôi.
Dù là thật hay giả, ta đều thể thuyết phục bản thân tin tưởng.
Thế nhưng cuộc ện thoại của Tưởng Ngộ đã đập tan tất cả.
Trái tim cô vẫn luôn nghiêng về phía đàn khác.
Dưới cơn ghen tu hận thù tràn ngập.
ta cố tình gọi bạn gái đến.
Qua ện thoại, ta nghe th giọng nói của cô.
ta chẳng màng đến ều gì mà nói ra câu đó:
" thì kết hôn thôi."
Lời vừa thốt ra.
Một nơi nào đó trong cơ thể ta đột nhiên nhói đau.
những thứ lúc đó ta kh hề để ý.
lâu sau này ta mới biết.
Cô đã sớm tan vào định mệnh của ta từ lâu.
Hết
Chưa có bình luận nào cho chương này.