Không Tiết Lộ Danh Tính
Chương 217:
Kế sách cuối cùng của Từ Mậu Sâm chính là ểm yếu của mẹ: ta biết bà kh thể bỏ rơi con gái , nên đã khéo léo dùng con gái bà để chiếm được bà.
Vì con gái, Dụ Hiểu Hàn đã từng nói với Từ Mậu Sâm những lời nũng nịu ngọt ngào nhất: “Ừm, là phúc khí của em.”
Nào ngờ, con gái bà còn phúc hơn bà nhiều.
“ còn chưa đến lúc ‘mơ mộng hão huyền’ đâu, bữa cơm này kh thể dẫn theo ?”
Dụ Hiểu Hàn nhíu mày, trách ta: “ thì ra thể thống gì? Đã nói là con trai và con dâu nhà cả mà.”
“Nhưng nhà họ T mời khách.” Từ Mậu Sâm nói thẳng.
Dụ Hiểu Hàn liếc xéo nằm chung gối, bà quá hiểu ta đang ý đồ gì. Dụ Hiểu Hàn im lặng Từ Mậu Sâm.
Từ Mậu Sâm bước tới, một tay vuốt ve má bà: “Hiểu Hàn, đôi khi kh tg nổi số mệnh, bà nói đúng kh? Năm đó thằng nhóc đó x đến nhà làm loạn như thế, Tây Tây rốt cuộc vẫn hướng về nó, còn bà, cả đời vì đứa con gái của lão Hạ này. biết bao năm nay bà vẫn khó chịu ều gì, đến cuối cùng, lão Hạ bà chỉ được một nửa, và cũng chỉ cho bà một nửa, nhưng một nửa với một nửa, gộp lại là thành một chỉnh thể đ.”
Dụ Hiểu Hàn ngồi ở cửa mang giày trước khi ra ngoài, bà vừa hoài niệm vừa tỉnh táo nói với Từ Mậu Sâm trên lầu: “Trong mắt đàn các chỉ nhà họ Hạ, họ Từ, họ T. Hừ, biết muốn nói gì, nghĩ con gái được giúp đỡ, thì báo đáp cha dượng này của nó. yên tâm, sẽ ngày đó, hiểu rõ hơn , Tây Tây kh thể sánh được với hai đứa con ruột của . Và việc nó tìm nhà họ Tổ hay họ T, kh là nó phúc khí gì, hay dựa hơi ai, cái bàn đạp để với tới đàn năng lực nào đó, mà là vì bản thân nó đã năng lực. Lão Từ, lúc nãy trong lòng còn hơi khó chịu, nhưng nói thế này, lại th thoải mái hơn nhiều. Vì ư, vì Tây Tây chỉ cần tìm được bạn trai hoặc chồng như vậy, sau này mới kh chịu đựng uất ức gì ở nhà họ Từ nữa. kh tự nhận là cha dượng , vậy thì từ hôm nay hiểu rõ: kh thể làm chủ cho Tây Tây nữa, càng kh thể làm chủ cho con rể tương lai. ta tính khí thối nát thế nào, mọi đều biết, mời ai, kh mời ai, đến lượt quyết định.”
Lời vừa dứt, ện thoại của Dụ Hiểu Hàn reo lên, bà im lặng nhấc máy, một lúc lâu kh nói gì, cúp máy. Kh lâu sau, chu cửa vang lên. Dì Lục ra mở cửa. Bên ngoài gió lạnh thổi mạnh, trời xám xịt. đến thăm cầm trên tay một bó hoa thược dược san hô hoàng hôn, và xách theo một chiếc túi.
ta tự giới thiệu tên, nói với dì giúp việc rằng ta đã gọi ện cho bà Dụ .
Tết năm đó Dì Lục nghỉ phép, nên chưa từng gặp T Trì. Nghe th ta nói chuyện ở cửa, Dụ Hiểu Hàn tới bảo Dì Lục: “Kêu ta vào .”
Lúc này Từ Mậu Sâm trên lầu mới chợt nhận ra cuộc gọi lúc nãy của Hiểu Hàn là từ ai. đến bước vào trong, nghiêm túc chào Dụ Hiểu Hàn, nói rằng cũng chỉ vừa xuống máy bay đã th tin n của Tây Tây. “Cô chẳng cho cơ hội chuẩn bị gì cả, gọi lại thì đã kh nhấc máy. thật sự kh còn cách nào khác ngoài gọi cho dì, cô dặn dặn lại là nhất định đến đón dì cùng .”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Dụ Hiểu Hàn ngước đàn dính đầy bụi đường, tay ôm hoa: “Con bé mổ, gấp như thế chắc là tai nạn giao th . Đã vào phòng mổ là như ra chiến trường, thời gian đâu mà lo cho m chuyện này, bữa ăn này kh thành cũng kh thể ảnh hưởng đến nó được.”
“Vâng. Dì nói đúng.” ôm hoa đứng nghiêm trang, vẻ mặt lắng nghe.
Khiến Dì Lục đứng bên cạnh cảm th khó hiểu, vội Hiểu Hàn. Lúc này bà mới ra hiệu cho dì Lục nhận l đồ trong tay vị khách, thản nhiên giới thiệu: “Bạn trai của Tây Tây...”
Mặt Dì Lục lập tức thay đổi sắc thái, vị khách lại tự giới thiệu tên tuổi một lần nữa. Dì Lục liên tục gật đầu: “Thì ra là Tiểu Trì à.”
T Trì đáp: “Tây Tây thường xuyên nhắc đến dì. Nói dì đã chăm sóc mẹ Tây Tây nhiều năm, hồi trước chúng cháu ít về, nhưng cháu lẽ đã ăn đồ dì làm từ lâu . Hồi học cấp ba, dã ngoại nghiên cứu, Tây Tây đã chia sẻ cho cháu món sandwich dì làm.”
Dì Lục ngay lập tức lộ vẻ mặt hóng chuyện: “Thật hả, Tây Tây chưa bao giờ kể.”
“Cô là thế mà, chuyện gì đến miệng cô là hết. Thiên bẩm đã là thích hành động.”
Dì Lục nghe vậy thì cười hài lòng, vừa định cắm hoa giúp Hiểu Hàn thì T Trì nhắc: “Trong túi là một chiếc bình hoa gốm sứ men lam, vừa hay để cắm thược dược.”
Dụ Hiểu Hàn nghe vậy lập tức hỏi dồn: “Gốm sứ men lam kiểu gì vậy, đồ cổ thì kh cần đâu nhé. Làm vỡ của thì kh đền nổi, đến lúc đó còn bị các cơ quan chức năng đến ều tra thì oan ức lắm!”
T Trì cười, trêu chọc bà: “Dì kh làm quan cũng chẳng phê duyệt đất đai, cứ sợ bị ta đến ều tra vậy!”
Dụ Hiểu Hàn bị ta nói thẳng, chút mất mặt, liền đáp trả: “Đúng thế, là một phụ nữ nội trợ ở nhà yên ổn, nhỡ đâu bị nhà họ T các liên lụy, thì mất mặt lắm.”
T Trì cam đoan: “Dì yên tâm, dù là đồ cổ quý hiếm đến đâu, cháu đã tặng cho dì, thì sẽ kh ai đến ều tra dì đâu.”
Từ Mậu Sâm đợi T Trì nói xong mới tìm cơ hội chen vào: “Đứng nói chuyện làm gì, mau ngồi xuống, nào, T Trì.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.